Người ngoài cuộc tỉnh táo, người trong cuộc u mê.
Biết đâu, ngay cả người lý trí bình tĩnh như Đoàn Tiêu cũng có lúc không lý trí và bình tĩnh về mặt tình cảm. Nhưng dựa vào sự hiểu biết của Lạc Bắc Sương đối với Sở Tiểu Điềm và những phân tích về Đoàn Tiêu, những điều mà cô ấy nói vẫn rất triệt để.
“Hiện giờ cậu có hai cách, một là đi tìm bác sĩ tâm lý, nói chuyện với bác sĩ về tình hình của cậu, hai là nói thẳng với Đoàn Tiêu. Lúc trước tớ sẽ đề nghị cái thứ nhất. Hiện giờ thì không, bởi vì tớ cảm thấy đối với cậu thì người duy nhất trên đời khiến cậu không thấy e ngại và sợ hãi gì sau khi nói thẳng thắn chỉ có mình Đoàn Tiêu làm được. Bác sĩ tâm lý không thể cho cậu thứ cậu cần, nhưng anh ấy có thể.”
Trước kia Sở Tiểu Điềm chưa từng nghe lời nói này của Lạc Bắc Sương.
Khoảng thời gian này, cô cũng không có thời gian và sức lực suy nghĩ những chuyện này. Huống hồ có thể xác định mối quan hệ với Đoàn Tiêu, cô vẫn luôn cảm thấy mình như đang trong giấc mơ, thỉnh thoảng còn có cảm giác không chân thực.
Suy cho cùng, vẫn là cô quá thiếu cảm giác an toàn.
Mà thứ cô cần nhất thực sự giống như Lạc Bắc Sương nói, chỉ có Đoàn Tiêu cho cô được.
Tin tức “Hung đồ” được ký hợp đồng điện ảnh còn chưa công bố, nhưng đã có không ít người đoán được chuyện này, bởi vì trước kia Weibo chính thức của công ty đã tuyên bố dạo gần đây sẽ có hai tin vui thông báo cho mọi người. Một tin trong đó đã công bố, chính là tiểu thuyết của Úy Lam được chuyển thể thành phim, mà tin còn lại, rất nhiều người đọc đều suy đoán có liên quan đến Phạn Âm, bởi vì dạo này Weibo chính thức rất thường xuyên tuyên truyền sách của Phạn Âm.
Biên tập Tiêu Mộng bắt đầu thương lượng với Sở Tiểu Điềm, bảo cô tạo một tài khoản Weibo.
Tiêu Mộng biết thân phận của cô, cũng biết cô vẫn luôn không muốn công khai thân phận của mình. Nhưng Tiêu Mộng cảm thấy, tạo tài khoản Weibo nói rõ giới tính của bản thân, mặc dù rất có khả năng sẽ tạo ra chấn động và ảnh hưởng không nhỏ, nhưng chưa chắc không phải chuyện tốt. Biết đâu dưới sự tương phản này, mọi người lại càng thêm thích cô cũng không chừng.
“Trước kia chẳng phải có rất nhiều blogger lớn nói năng hùng hồn phân tích thân phận, nghề nghiệp, tuổi tác và bối cảnh gia đình của Phạn Âm à, còn có mấy blogger nổi tiếng nói Phạn Âm là nữ giáo viên dạy Ngữ Văn, còn antifan thì nói gì mà đội nhóm viết ra. Chị cảm thấy hiện giờ là lúc em tạo Weibo vả mặt bọn họ rồi. Về phần người đọc, em không cần lo lắng, trước kia em không hề tiết lộ thông tin cá nhân nào, cũng không nói rõ chuyện gì, người đọc của em đều biết em khiêm tốn, cho nên dù biết em là con gái cũng không phản cảm và bài xích đâu.”
Sở Tiểu Điềm nói: “Cho em thêm chút thời gian, em suy nghĩ chuyện tạo tài khoản Weibo.”
Thực ra tài khoản Weibo này sớm muộn cũng phải tạo, dù là tuyên truyền sách mới hay phim điện ảnh, chắc chắn đều cần cô phối hợp.
Hơn nữa, người đọc của cô cũng luôn mong chờ cô tạo tài khoản Weibo.
TruyenLau
Sau khi tin tức tiểu thuyết “Thừa Phong” của Úy Lam được công bố chuyển thể thành phim, tiếp đó là bộ “Triều Ca” của cô ấy cũng bắt đầu được mấy công ty bàn bạc chuyển thể. Úy Lam đăng tin tức này lên Weibo, đồng thời cũng chia sẻ Weibo chính thức của công ty nói về “hai tin vui” này và nói bản thân đã biết được một tin vui khác, giọng điệu bí ẩn cũng thu hút đám đông hưng phấn suy đoán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trong lòng Sở Tiểu Điềm chứa đựng quá nhiều chuyện, đã mấy ngày liên tục không ngủ ngon, khi cô cuối cùng đã hạ quyết tâm nhưng lại thấp thỏm không yên, bỗng nhiên Đoàn Tiêu nói, anh phải đi công tác vài ngày.
“Anh phải đi giải quyết công việc, khoảng hai ba ngày sẽ về.”
TruyenLau
“Vậy... Có nguy hiểm không?”
“Không.”
“Vậy thì tốt.” Sở Tiểu Điềm thở phào nhẹ nhõm nói: “Anh yên tâm đi, em đảm bảo ở nhà sẽ ăn cơm ngủ nghỉ đàng hoàng.”
Đoàn Tiêu im lặng một lát rồi nói: “Có suy nghĩ này là đúng, nhưng sự đảm bảo của em không thể khiến anh yên tâm.” TruyenLau
“Vậy vậy phải làm sao? Như nào anh mới yên tâm?”
“Muốn anh nói thật?”
“Ừ ừ.”
“Chỉ có tận mắt nhìn thấy, anh mới yên tâm.”
Cũng may anh không nhìn thấy, Sở Tiểu Điềm mới có thể tùy ý đỏ mặt: “Vậy... Mỗi ngày em sẽ báo cáo công việc với anh, lúc ăn cơm thì chụp hình, hoặc gửi clip, được không?”
“Được, anh cũng sẽ cố gắng về sớm.”
Đoàn Tiêu dừng lại một lát rồi lại nói: “À, còn một chuyện rất quan trọng muốn nói em biết.”
“Chuyện gì thế?”
“Hai con ch.ó của chúng ta, nhớ em rồi.” Anh nói: “Bọn chúng muốn gặp em liền, ngay và lập tức.”
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.