Sở Tiểu Điềm chỉ dọn dẹp thôi đã toát đầy mồ hôi, còn anh thì đã bận rộn cả buổi chiều, hơn nữa còn là người dốc sức nhất nhưng trông anh không có vẻ gì là mệt mỏi cả, cũng không thấy giọt mồ hôi nào, anh vẫn là dáng vẻ thoải mái. Hơn nữa, khi đối diện với câu hỏi của cô, sắc mặt anh không hề thay đổi: “Anh muốn em dọn qua đó, trực tiếp khiêng em và đồ đạc qua không phải nhanh hơn sao?”
“... Cũng đúng nhỉ.”
Sở Tiểu Điềm nhìn anh dễ dàng nhấc bổng cái thùng nặng, rồi cúi đầu nhìn cơ thể nhỏ nhắn của mình, cô lặng lẽ quay người đi làm việc.
Đến chiều, Lạc Bắc Sương tới rồi.
Đến cùng lúc còn có đám người Triệu Huy.
Sở Tiểu Điềm mở cửa, cô nhìn thấy Trình Nhượng và Lâm Phi Phàm cười híp mắt, nhưng cô lại nghe thấy giọng nói của Lạc Bắc Sương và Triệu Huy trước.
Hai người dường như đang cãi nhau.
Giọng nói của Lạc Bắc Sương rất lạnh lẽo hệt như vẻ ngoài của cô ấy, là kiểu chị gái mạnh mẽ lạnh lùng, ngay cả khi tranh cãi với người khác cũng lạnh băng, lời nói ra như kèm theo con d.a.o sắc nhọn, có thể làm người ta bị thương trong vô hình.
Mà Triệu Huy... Triệu Huy là kiểu giọng Tứ Xuyên, khiến người ta không muốn nhớ cũng khó.
Hai người một người nói tiếng phổ thông, một người nói giọng phổ thông bằng tiếng Tứ Xuyên, giao tiếp không chướng ngại đã đành, còn rất lưu loát.
“... Hai người họ sao thế?”
“Gây thù chuốc oán rồi.” Trình Nhượng nói: “Lần trước cô Lạc đến thăm Tuyết Cầu, tên... Tên ngốc Triệu Huy không biết cô ấy, cho rằng cô ấy muốn trộm Tuyết Cầu nên đã cãi nhau. Vừa nãy gặp được ở bãi đậu xe, lúc Triệu Huy dừng xe không cẩn thận giành lấy vị trí cô Lạc muốn đậu vào...” TruyenLau.com
Sở Tiểu Điềm: “...”
“Không sao, Triệu Quang Quân không phải đối thủ của cô Lạc.”
Sở Tiểu Điềm bỗng bừng tỉnh, quả nhiên Triệu Quang Quân là Triệu Huy, vậy Thừa Nhượng chắc chắn là Trình Nhượng rồi.
Trình Nhượng cười không nói.
TruyenLau
Nghiêm Nặc và Lâm Phi Phàm cùng lúc lấy ra mấy cuốn sách, nói một cách chân thành: “Thần tượng, Boss Phạn Âm, có thể cho tôi xin chữ ký không?”
Mấy cuốn này là “Linh oán”, “Cuốn sách kinh dị” và “Hung đồ”, đều là sách Sở Tiểu Điềm từng xuất bản.
Trình Nhượng giành lấy sách trong tay bọn họ: “Khiêm tốn, khiêm tốn chút, đừng làm khó chị dâu.”
TruyenLau.com
Sở Tiểu Điềm cười ngượng ngùng: “Được chứ, lát nữa tôi ký cho các anh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Triệu Huy chỉ lo nói chuyện với Lạc Bắc Sương, không hề chú ý tới bên này. Lạc Bắc Sương khoanh tay trước ngực, giày cao gót “vô tình” giẫm lên đôi giày AJ của anh ta trong lúc đi ngang qua nhau.
Triệu Huy kêu lên, mặt đầy khó tin nhìn Lạc Bắc Sương đã bước vào cửa.
“... Chị dâu, cô ấy thật sự là bạn thân cô à? Sao tính cách khác cô nhiều như vậy?”
Sở Tiểu Điềm nói: “Tính cách Bắc Sương tốt biết mấy, anh thật là không biết thưởng thức.”
Lạc Bắc Sương cười chào hỏi với Đoàn Tiêu, cô ấy nói: “Anh Đoàn, tên họ Triệu kia thật sự là tinh anh trong công ty anh à? Sao như tên ngốc thế?”
Đoàn Tiêu thờ ơ nói: “Công ty lớn, người gì cũng có cả, làm quen là được.”
Triệu Huy: “...”
Trình Nhượng lắc đầu, nói cậu ta ngốc còn không tin, nói xấu bạn thân chị dâu, chẳng phải muốn bị ngược sao?
Đám người Trình Nhượng đã bắt đầu cởi áo khoác làm việc. Hai chiếc xe tải trống ở bãi đậu xe dùng để đựng đồ dùng, đồ trong phòng phần lớn đều đã đóng thùng xong, bọn họ chỉ cần khiêng từng thùng xuống, bỏ vào trong xe là được.
Sở Tiểu Điềm thừa dịp bọn họ không chú ý, kéo Lạc Bắc Sương vào phòng ngủ: “Hiện giờ trên Weibo như thế nào rồi? Tớ không dám xem.”
Lạc Bắc Sương nói: “Cậu leo lên top ba hot search, ngang hàng với những tiểu thịt tươi rồi.”
Sở Tiểu Điềm: “... Tớ còn muốn hỏi cậu, hot search là gì? Tại sao tớ lại xuất hiện trên đó?”
Hãy tha thứ cho cô, tuy rằng thỉnh thoảng cô có xem Weibo, nhưng cũng chưa từng theo dõi ai, mỗi lần xem thì sẽ tìm kiếm tên mà thôi, cô thật sự không rõ hot search đại diện cho điều gì.
Lạc Bắc Sương lấy điện thoại ra cho cô xem hot search và giải thích cho cô.
“Chẳng lâu sau nó sẽ xuống thôi.”
Sở Tiểu Điềm nhìn giây lát rồi nói: “Tớ nổi tiếng vậy ư?”
“Vẫn luôn nổi tiếng vậy mà.”
Sở Tiểu Điềm nói: “Thật ra tớ chỉ muốn mọi người theo dõi sách của tớ.”
Lạc Bắc Sương nói: “Cậu phải nghĩ thế này, thông thường mọi người đều có hứng thú với tác phẩm của những ngôi sao ca sĩ nhạc sĩ trước rồi mới thích con người họ. Mọi người thích tác phẩm của cậu như vậy, đương nhiên cũng sẽ thích cậu thôi.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214: END
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.