Làm Nũng Là Ưu Điểm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Làm Nũng Là Ưu Điểm

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 163

Cô giơ nắm đ.ấ.m đánh vào lồng n.g.ự.c của anh: “Đều tại anh, tại anh hết, anh thông minh như vậy làm gì?”

Đoàn Tiêu để mặc cho cô đấm, chờ đến khi cô dừng lại, anh mới nắm lấy tay cô: “Là Tuyết Cầu nói anh biết, nếu không phải nó, chắc anh vẫn không thể biết được.”

Trước lúc đó, quả thực anh chưa từng xác nhận, những nghi ngờ, thăm dò và các kiểu quan sát phân tích kia, anh không hề muốn dùng trên người cô chút nào.

“Tuyết Cầu?”

Sở Tiểu Điềm nghiêng đầu, cảm thấy khó hiểu.

Động tác và ánh mắt này của cô gần như giống y đúc dáng vẻ nghiêng đầu thắc mắc của Tuyết Cầu.

Cô bỗng nghĩ ra gì đó, suy đoán chắc là lúc Đoàn Tiêu ở nhà cô đã vô tình phát hiện.

... Hóa ra kẻ đầu sỏ là bé Tuyết Cầu à.

“Nói vậy nghĩa là vỏ bọc của em không phải do em làm lộ.”

Nghĩ như vậy, trong lòng cô ổn định hơn một chút.

Trong phòng. Website TruyenLau.com

“Sếp và chị dâu đi đâu vậy? Sao lâu thế còn chưa quay lại?”

“Lúc nãy tôi ra ngoài nhìn thấy chị dâu hình như không được vui, Sếp đuổi theo rồi.”

“Sếp chọc chị dâu giận rồi ư?”

“Tính cách của chị dâu tốt như vậy cũng biết giận sao? Cùng lắm là hờn dỗi chút thôi... Có điều, Sếp có biết dỗ dành người ta không thế?” Nguồn copy từ TruyenLau.com

“Sếp có gì mà không biết? Đừng xem thường anh ấy.”

Trình Nhượng nghe thấy thì nói thầm trong lòng, tiêu rồi, không lẽ Sở Tiểu Điềm biết chuyện mình là Phạn Âm đã lộ ra trước mặt Đoàn Tiêu, nên cô tức giận không?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Triệu Huy uống nhiều nhất, mặc dù đô rượu của anh ta rất tốt nhưng lúc này cũng đã hơi lâng lâng: “Này, sĩ quan Trình, cậu nói xem, trong hiện thực Phạn Âm có phải là một ông chú còn lớn tuổi hơn cả tôi và cậu không? Hơn nữa, còn là kiểu râu ria xồm xoàm, trông rất hèn hạ không?” Có lẽ anh ta đã tưởng tượng ra hình tượng kia, tự rùng mình: “Mẹ ơi, vậy thì đáng sợ quá.”

Trình Nhượng nói thầm, cái rắm, Phạn Âm chính là một em gái đáng yêu, trẻ tuổi, xinh đẹp, giọng nói ngọt ngào. Mẹ nó, cậu mau ngậm miệng lại đi.

“Này, cậu nói xem, nếu có một ngày tôi gặp được Phạn Âm...”

Trình Nhượng cắt ngang lời anh ta: “Sẽ có một ngày như thế, nói không chừng chính là hôm nay.”

Triệu Huy lại uống một ngụm: “Thôi đừng gặp thì hơn, lỡ như phá vỡ ảo tưởng tươi đẹp của tôi, tâm trạng của ông đây sẽ sụp đổ mất.”

“Vậy rốt cuộc cậu hy vọng Phạn Âm ấy trông như thế nào? Là nam hay nữ?”

Triệu Huy im lặng giây lát: “Thực ra sao cũng được, cậu ấy là nam hay nữ, tuổi tác bao nhiêu, làm công việc gì thì cậu ấy vẫn là thần tượng của tôi. Thứ tôi thích là sách của cậu ấy, khâm phục tài năng của cậu ấy.”

Trình Nhượng gật đầu: “Câu này còn đáng tin chút.”

Cuối cùng anh ta vẫn không yên tâm, muốn ra ngoài xem thử.

Từ xa, anh ta đã nhìn thấy hai tay Sở Tiểu Điềm nắm lấy tay của Đoàn Tiêu, lắc nhẹ.

Chắc cô uống say rồi, mặt đỏ bừng, mắt cũng ngập nước, bộ dạng như đang làm nũng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mà Đoàn Tiêu hơi cúi đầu nhìn cô gái nhỏ trước mắt, mặc dù không nhìn thấy ánh mắt của anh, nhưng xem ra đáy mắt anh cũng chỉ có nét dịu dàng tình cảm động lòng người.

“Vậy rốt cuộc anh nghĩ như thế nào? Có cảm thấy em bị tâm thần phân liệt? Rất đáng sợ không?”

“Em muốn nghe lời thật à?”

“Đương nhiên rồi, anh không được nói dối em.”

Có lẽ đến cuối cùng không còn gì che giấu nữa, lại thêm tác dụng của rượu, Sở Tiểu Điềm cảm thấy bản thân chao đảo, không ngờ lá gan cũng lớn hơn không ít, ngay cả giọng điệu nói chuyện cũng đã thay đổi.

Nhưng trong mắt đối phương, dáng vẻ này của cô chỉ khiến người ta cảm thấy thú vị hơn thôi.

“Lời thật lòng chính là lúc anh biết được, anh chợt cảm thấy lo lắng một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Người thích em quá nhiều, anh phải đối phó với họ như thế nào đây?” Đoàn Tiêu nhéo nhẹ khuôn mặt ửng đỏ của cô: “Trong công ty anh đã có hơn một nửa người là người hâm mộ sách của em, suốt ngày ôm sách tỏ tình với em, còn thêm những người mà anh không nhìn thấy kia, cho dù anh có lợi hại hơn nữa cũng không thể đấu được nhiều người như vậy. Em nói xem, anh nên làm sao?”

Sở Tiểu Điềm phì cười, cô thực sự không kìm được mà bật cười.

Trước kia cô vẫn không thấy gì, chỉ cảm thấy những bình luận tỏ tình hàng ngày ấy là động lực để cô viết tiếp mà thôi.

Hôm nay đi ăn với nhóm Triệu Huy, cô mới thật sự cảm nhận được, hóa ra thật sự có nhiều người đang âm thầm thích cô như vậy.

“Người thích Phạn Âm rất nhiều, nhưng người thích Sở Tiểu Điềm chỉ có mình anh.”

“Vậy thì chưa chắc.”

“... Người đọc thích Phạn Âm rất nhiều, nhưng người mà Sở Tiểu Điềm thích chỉ có anh thôi.” Sở Tiểu Điềm bỗng kiễng chân lên, ghé đến trước mặt anh, hàng lông mi dài nhấp nháy, cô nhìn anh bằng đôi mắt ướt át: “Nói như vậy không đúng sao?”

Đoàn Tiêu nghiêng đầu, mỉm cười.

Đây là lần đầu tiên cô không chút kiêng dè nắm lấy tay anh làm nũng ở bên ngoài.

“Anh cười gì thế.” Cô tức giận nói: “Em không biết nói lời tỏ tình. Lúc trước em viết tiểu thuyết ngôn tình, bọn họ đều nói tuyến tình cảm em viết như một đống... gì đó.”

Cô suy nghĩ một lát, lại thấy không phục: “Nhưng nếu như bây giờ em viết tiếp, chắc chắn sẽ tốt hơn trước nhiều.”

Cô vừa nói xong câu này, bỗng dưng bị anh ôm vào lòng thật chặt.

“Trong lòng anh, chỗ nào của em cũng tốt.” Anh hôn lên tóc cô, khẽ nói: “Không có điểm nào xấu cả, tất cả mọi thứ của em, anh đều thích.”

Khoảnh khắc anh mở lời, Sở Tiểu Điềm cảm thấy tai mình tan chảy, trái tim đập thình thịch: “Thật ư? Anh không chê em ngốc à?”

“Em không ngốc, em rất thông minh.”

“Em còn nhát gan, gan em rất nhỏ.”

“Không sao, gan anh lớn, anh có thể bảo vệ cho em.”

Sở Tiểu Điềm bỗng cảm thấy bản thân vui đến sắp nổ tung.

Cô từng nghĩ đến vô số tình huống thân phận bị bại lộ, nhưng không có tình huống nào ngọt ngào như giây phút này!

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu