Trong công ty có người chuyên nói rõ chuyện liên quan đến hợp đồng cho cô, vậy nên trong mấy ngày cô đã nhận được gấp đôi niềm vui đến từ xuất bản sách và điện ảnh.
“Tiểu Điềm, hiện giờ cậu thật sự là người chiến thắng cuộc đời rồi đó!”
Lạc Bắc Sương nhìn thấy cô đã ký hợp đồng, từ đầu đến cuối Sở Tiểu Điềm đều rất bình tĩnh, nhưng cô ấy lại cảm động đến mắt đỏ bừng, có cảm giác như con cái nhà mình cuối cùng đã hết khổ.
“Không được, trước kia cậu khiêm tốn đã đành, lần này nhất định phải ăn mừng một bữa ra trò.”
“Không vấn đề, mời cậu ăn một bữa lớn!”
“Đương nhiên phải ăn một bữa lớn, nhưng cậu có chắc chỉ hai chúng ta ăn không?”
Sở Tiểu Điềm chớp mắt, bỗng dưng xuất hiện trước mặt cô ấy: “Cậu có bạn trai rồi à? Vậy ăn cùng nhau đi.”
“Tớ có cái rắm bạn trai ấy. Bà đây cô đơn rất lâu rồi, nếu có bạn trai là lên trời từ sớm rồi.” Lạc Bắc Sương trợn mắt, nắm lấy bờ vai thon gầy của cô và nói: “Nhưng Tiểu Điềm Điềm đáng thương của tớ, tớ không có bạn trai, nhưng cậu có mà.”
“...”
Sở Tiểu Điềm nhìn cô ấy mấy giây, xoay người chui xuống dưới cánh tay cô ấy, đi lách ra.
“Không được, không được, tớ vẫn chưa chuẩn bị tâm lý.”
“Gì mà chưa chuẩn bị tâm lý?” Lạc Bắc Sương kéo cô lại: “Nói cho người chị em tri kỷ là tớ nghe đi.”
“Đoàn Tiêu đã đọc sách của tớ.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lạc Bắc Sương không nói gì, sờ cánh tay trước.
Vừa rồi Sở Tiểu Điềm gọi tên Đoàn Tiêu, giọng điệu kia thật là...
Làm người nghe biết ngay hai người đang yêu nhau rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Vậy thì sao? Anh ấy cảm thấy sách của Phạn Âm viết không hay? Là rác rưởi?” Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Vậy thì không có, anh ấy còn khen Phạn Âm viết hay.”
“Chẳng phải rất tốt sao? Chứng minh anh ấy cũng đánh giá cao cậu.” Lạc Bắc Sương khựng lại, sắc mặt trở nên nghiêm túc: “Khoan đã, Tiểu Điềm, vừa rồi cậu nói anh ấy khen Phạn Âm viết hay, bỗng nhiên tớ phát hiện cậu không những tách bản thân và Phạn Âm ra trước mặt người khác, mà trước mặt tớ cũng thế. Vậy chứng minh điều gì?”
Sở Tiểu Điềm sừng sỡ.
“Chứng minh là trong lòng của cậu đã không muốn thừa nhận mình và Phạn Âm là cùng một người. Cậu không muốn bất cứ ai biết cậu đang viết truyện của Phạn Âm, bao gồm cả tớ.”
Bây giờ nghĩ lại, Lạc Bắc Sương cũng vô tình phát hiện cuốn sách đầu tiên Sở Tiểu Điềm xuất bản, có một lần cô phải tăng ca nên buổi tối phải chạy bản thảo, vì huyết áp thấp nên suýt ngất xỉu. Lạc Bắc Sương thấy sắc mặt cô thực sự quá tệ nên đã cô về nhà, khi đó Sở Tiểu Điềm ngủ say nhưng bị giật mình tỉnh dậy bởi cơn ác mộng, lúc này cô ấy mới phát hiện cô đã không còn viết tiểu thuyết ngôn tình từ lâu, chuyển sang viết truyện kinh dị rồi. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Cậu có thể nghĩ ra được nguyên nhân không? Tiểu Điềm?”
Sở Tiểu Điềm chần chừ. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
“Tớ cảm thấy, có thể là hai nguyên nhân. Một là bản thân cậu có tính cách quá khiêm tốn, hiện giờ danh tiếng của Phạn Âm lại lớn như vậy, người hâm mộ nhiều đến mức đếm không hết, rất nhiều đồng nghiệp trong công ty của tớ cũng đang theo dõi truyện của cậu, nhưng cậu không hề muốn mình được theo dõi quá nhiều. Thứ hai, chính là cậu không muốn phá vỡ hình tượng mà mọi người tưởng tượng về cậu. Cậu sợ sẽ khiến bọn họ thất vọng, cảm thấy cậu đang lừa gạt bọn họ. Nhưng cậu nghĩ kỹ đi, từ ban đầu cậu chưa từng nói mình là con trai, những hình tượng mà bọn họ cho rằng đều là họ tự tưởng tượng ra, không liên quan đến cậu.”
“Hoặc là, còn một điều nữa, trong tiềm thức của cậu, cậu sợ ‘Phạn Âm’, bởi vì thứ Phạn Âm viết ra khiến cậu cảm thấy quá sợ hãi, cho nên cậu không thừa nhận mình là cô ấy.”
“... Có lẽ đều có một chút.”
“Hiện giờ bệnh suy nhược thần kinh của cậu còn nghiêm trọng không?”
Sở Tiểu Điềm lắc đầu: “Dạo gần đây giấc ngủ của tớ tốt hơn nhiều rồi, mặc dù vẫn chưa được tốt lắm, nhưng đã bớt nằm mơ thấy ác mộng hơn.”
“Là vì Đoàn Tiêu?”
Lần này Sở Tiểu Điềm không hề do dự, cô gật đầu: “Đúng vậy.”
“Vậy nên tớ mới nói hai người rất xứng đôi. Người đàn ông như anh ấy rất khó rung động với người khác. Tuy rằng tớ không biết anh ấy vì điều gì và bắt đầu thích cậu từ lúc nào, nhưng trong lòng anh ấy, cậu nhất định là một cô gái rất đáng yêu, cần người bảo vệ yêu thương. Giống như trước kia tớ từng nói, người thích cậu chỉ cảm thấy cậu rất đáng yêu, rất đặc biệt. Người không thích cậu mới cảm thấy cậu chỗ này không được, chỗ kia không ổn.” Lạc Bắc Sương bắt đầu phân tích: “Mặc dù tớ chỉ gặp hai người ở cùng nhau lúc ở sân bay, nhưng từ trong ánh mắt và từng hành động cử chỉ của anh ấy, tớ cảm nhận được h*m m**n bảo vệ cậu của anh ấy dù lặng lẽ âm thầm nhưng vô cùng mãnh liệt. Có lẽ sự h*m m**n bảo vệ này ngoài là bẩm sinh và là bệnh nghề nghiệp của anh ấy ra thì nhất định còn có niềm yêu thích đối với cậu. Mà cậu thì sao, hiện giờ cậu đã hoàn toàn tin tưởng và dựa dẫm vào anh ấy rồi. Tớ tin anh ấy cũng nhất định đang hưởng thụ điều này.”
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.