Đồ trong ngăn kéo rất dọa người.
Dọa đến mức nào nhỉ?
Ngay cả Lạc Bắc Sương trước giờ rất gan dạ nhưng khi nhìn vào đôi mắt đen thui của đầu lâu kia cũng sợ hãi la to “Mẹ kiếp, món đồ quái quỷ gì thế”. Lúc Sở Tiểu Điềm mở gói hàng chuyển phát nhanh ra nhìn thấy nó thì bị dọa hét lớn, vứt gói hàng đi, cũng dọa cho Tuyết Cầu giật mình chạy loạn khắp nhà. May mắn là chung cư này cách âm tốt, bằng không chắc hàng xóm đã báo cảnh sát rồi.
Cô có mấy cái đầu lâu lận, cái lớn nhất là quà giáng sinh năm ngoái Úy Lam tặng cho. Sau khi cô nhận được thì bỏ vào trong ngăn kéo, bên dưới chính là poster bản đặc biệt của “Hung đồ”, hôm nào cô không có cảm hứng thì lấy ra nhìn, đảm bảo cả người lạnh run, đầu óc lập tức có ý tưởng... Đương nhiên, toàn là thứ đáng sợ.
Mặc dù Đoàn Tiêu đã nhìn thấy những món đồ chơi có phong cách kỳ quái hiếm có trong nhà cô, nhưng trong ngăn kéo này đều là đồ sưu tầm hiếm có của cô, anh thật sự chưa nhìn thấy bao giờ.
Đương nhiên, Sở Tiểu Điềm biết chắc chắn anh chỉ ngạc nhiên chứ không hề bị dọa... Hoặc là ngay cả ngạc nhiên cũng không có, bởi vì mặt anh chẳng có biểu cảm gì cả.
Có điều, cô vẫn rất áy náy, đi tới vỗ về anh.
Đoàn Tiêu im lặng mấy giây: “Em cảm thấy anh sẽ sợ à?”
Sở Tiểu Điềm chớp mắt, đáng thương nói: “Lần nào em cũng bị dọa cho mất mật. Anh không thể nể mặt, giả vờ sợ hãi chút được à?”
Anh đương nhiên là không sợ, cho dù có người cầm s.ú.n.g chĩa vào đầu anh, anh còn có thể ung dung lấy một điếu t.h.u.ố.c ra và tán tỉnh cô bằng giọng điệu bình tĩnh.
Sao mấy món đồ này dọa anh được chứ.
Nhưng Sở Tiểu Điềm vẫn an ủi anh để thỏa mãn cảm giác thành tựu “hư ảo” của mình.
Đoàn Tiêu kéo ngăn tủ ra nhìn.
Sở Tiểu Điềm lập tức muốn nhấc cao đầu, ngay cả liếc mắt cũng không muốn.
Sau đó cô nghe thấy giọng nói bình tĩnh của Đoàn Tiêu: “Lần này bị dọa rồi.”
Ngăn kéo đóng lại, Sở Tiểu Điềm lập tức cúi đầu, ôm lấy anh: “Em nói mà, chắc chắn anh sẽ bị dọa, không sợ, không sợ nha.”
Đoàn Tiêu phối hợp dựa vào vai cô.
Tối qua cô say xỉn ngủ một đêm, sáng nay thức dậy mới đi tắm và gội đầu, cho nên cổ và tóc của cô đều có mùi thơm dịu nhẹ của loài hoa nào đó. Website TruyenLau.com
Và cả hơi thở đặc trưng của thiếu nữ ở trên người cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sở Tiểu Điềm đang cười trộm, bỗng nhiên bị một sức mạnh đè lên tủ sách.
Anh không dùng quá nhiều sức, nhưng đủ khiến cô mất đi toàn bộ sức giãy giụa. Cô chỉ có thể trơ mắt nhìn anh, sau đó chấp nhận nụ hôn đột ngột của anh. TruyenLau.com
Không biết sao anh dường như hơi nôn nóng, ngay cả hơi thở cũng không ổn định, nhưng dù là bàn tay đặt trên vai cô, hay động tác hôn cô đều vô cùng dịu dàng, giống như sợ làm tổn thương đến cô.
Không gian chật hẹp, hơi thở của người đàn ông bao trọn lấy cô, cho đến khi nụ hôn kết thúc. Đoàn Tiêu c.ắ.n nhẹ môi cô, anh nói: “Lần sau còn dọa anh nữa thì nhớ phải an ủi như vậy.”
Giọng nói ấm ức của Sở Tiểu Điềm trở nên hơi lắp bắp: “Em... Em có cố ý đâu. Có, có điều...”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đoàn Tiêu nhìn vào mắt cô: “Có điều sao?”
Đôi mắt đen láy của Sở Tiểu Điềm có ánh nước lấp lánh, một lúc sau cô mới thì thầm: “Cho dù là vô tình, em cũng sẽ an ủi anh...”
Đoàn Tiêu mỉm cười, chỉnh lại mái tóc rối cho cô: “Ừ, em ngoan nhất.”
Sở Tiểu Điềm chỉnh lại: “Không phải em, Karl là ngoan nhất.”
“Nhớ nó rồi hả?”
“Nhớ nó và Tuyết Cầu... Cũng không biết hiện giờ hai đứa nó đang làm gì.”
“Vậy thì dọn dẹp nhanh lên, dọn nhà xong là có thể gặp bọn chúng rồi.”
Sở Tiểu Điềm lập tức đứng dậy xắn tay áo, định đi làm việc, bỗng nhiên cô nghe anh hỏi: “Đây là ai tặng em vậy?”
“Sao anh biết người ta tặng em?”
Sắc mặt Đoàn Tiêu hơi phức tạp: “Khó coi quá, không xứng với mắt nhìn của em.”
Sở Tiểu Điềm vui mừng, Úy Lam tặng cho cô rất nhiều thứ, có không ít món đồ kỳ quái nhưng mà Úy Lam vốn dĩ tinh nghịch, cô đã quen rồi.
Sở Tiểu Điềm dốc sức dọn dẹp đồ đạc, cho đến khi thở hổn hển bận rộn suốt một tiếng đồng hồ mới đột nhiên phát hiện ra một việc.
“Anh cố ý dẫn Karl và Tuyết Cầu đi để cho em nhanh dọn qua đó phải không?”
Đoàn Tiêu đang mặc áo thun trắng mà Trịnh Kiệt lấy cho, để lộ ra cánh tay màu lúa mạch rắn chắc. Lúc anh nhấc thùng lên, cơ bắp trên cánh tay nổi lên, ngay cả phần bụng cũng có thể nhìn thấy đường nét cơ bắp rõ ràng.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214: END
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.