Không sao, cô làm được mà.
Trước kia Tuyết Cầu ở nhà của Lạc Bắc Sương, chẳng phải cô cũng một mình ở nhà viết truyện sao?
Thực ra, có Tuyết Cầu trong nhà hay không, lúc sợ thì cô vẫn sợ muốn chết, chỉ là có Tuyết Cầu thì tình hình đỡ hơn chút mà thôi. Nhưng thật ra lúc cô yên tĩnh ngồi viết sẽ không thể mất tập trung, thông thường lúc đó Tuyết Cầu đã nằm ngủ say trong ổ của mình rồi.
Cứ coi như Tuyết Cầu đang ở nhà là được.
Cô nói với bản thân như vậy.
Đợi đến khi cô uống một ly cà phê, ngồi trước máy tính nung nấu nửa tiếng đồng hồ, cơ thể bắt đầu lạnh lẽo.
Chuyện và nơi mà nhân vật chính trong sách phải trải qua hoặc bất ngờ xảy ra tiếp theo đây dần thành hình trong đầu cô.
Ngón tay cô gõ trên bàn phím, loa máy tính đang phát bài nhạc violin du dương.
Lại trôi qua một tiếng, Sở Tiều Điềm lấy chăn quấn mình lại.
Ánh đèn trong phòng u ám, rèm cửa sổ cũng bị kéo kín mít, cả căn phòng ngoại trừ tiếng nhạc thì không còn âm thanh nào khác, giống như cô hoàn toàn bị ngăn cách trong thế giới nhỏ kỳ quái, thế giới này thỉnh thoảng còn xuất hiện một số hình ảnh vô cùng khủng khiếp.
Lúc cô dừng lại nghỉ ngơi, bỗng nhiên xuất hiện một ý nghĩ, cầm lấy cuốn sách “Hung đồ” trên kệ sách.
“Hung đồ” là cuốn sách thứ ba cô xuất bản sau bộ đầu tiên của “Cuốn sách kinh dị” và “Linh Oán”. Lúc viết bộ này, phong cách viết tiểu thuyết kinh dị của cô đã thành hình, nhưng thực ra nội dung và giọng văn của cuốn này khác với hai cuốn kia. Trong sách vẫn là những câu chuyện trông không liên quan gì đến nhau, nhưng thực tế lại xâu chuỗi với nhau, có điều cuốn sách “Hung đồ” này chủ yếu xuất phát từ “Cái ác” trong nhân tính.
Người c.h.ế.t lúc sinh thời mắc tội ác tày trời thì sau khi c.h.ế.t “Cái ác” trong linh hồn sẽ được phóng to vô hạn. So với linh hồn c.h.ế.t oan tác oai tác quái trong cuốn “Linh Oán”, những miêu tả trong cuốn sách này còn khiến người ta cảm thấy đáng sợ hơn. Khi đọc cuốn trước thì sẽ cảm thấy lạnh sống lưng, nhưng đọc xong có thể dần bình tĩnh lại. Nhưng cuốn sau, càng đọc càng hoảng loạn tột độ, càng nghĩ càng cảm thấy vô cùng sợ hãi.
Có thể nói cuốn sách này đã nâng cao năng lực và trí tưởng tượng khi viết truyện kinh dị của cô. Trước khi viết, cô cũng tìm hiểu rất nhiều loại sách, trong đó có các loại sách kỳ lạ, hiếm có về tâm lý học, y học.
Khi viết cuốn sách này, cô bị suy nhược thần kinh nặng hơn, cũng là khoảng thời gian đó cô bắt đầu tiếp xúc với châm cứu trị liệu thì mới giảm nhẹ tình trạng mất ngủ. Website TruyenLau.com
Nói thật lòng, tuy rằng cô là người hiểu rõ cuốn sách này nhất, nhưng cô cũng là người sợ nội dung của nó nhất, vì vậy cô vừa mới lật xem vài trang thì cảm giác dựng tóc gáy quen thuộc đã xuất hiện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đó là những “thứ” đáng sợ mà cô tạo ra, bọn chúng chen lấn xuất hiện trong đầu cô.
… Vậy mới nói, tại sao lúc đầu cô có thể viết ra thứ b*nh h**n điên cuồng như vậy?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đáng sợ quá, quả thực cực kỳ bi thảm!
Sở Tiểu Điềm gấp cuốn sách lại, vừa định chui vào trong chăn cho ấm áp, bỗng nhiên đèn tắt.
Ngoại trừ ánh sáng mờ mờ của máy tính, tiếng nhạc đang phát trong phòng, tất cả đèn đều tắt hết.
Một phút sau, cả người Sở Tiểu Điềm run rẩy: “... Chuyện gì thế? Cúp điện rồi à? Là cúp điện rồi sao?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cô thử mở đèn, nhưng đèn vẫn không sáng.
Cúp điện rồi à! Chắc chắn là cúp điện rồi!
Không ai trả lời cô, ngay cả tiếng nhạc du dương trong máy tính cũng như trở thành khúc giao hưởng kỳ lạ. Trong bóng đêm tựa như có gì đó đang nhảy múa và nở nụ cười quỷ dị với cô.
Cô cúi đầu nhìn, xương tay người trên bìa sách màu đen của “Hung đồ” như đang giơ về phía cô…
Á á á, cứu mạng!
Sở Tiểu Điềm ném mạnh cuốn sách sang một bên, lao đến bên cạnh máy tính tắt nhạc đi.
Được rồi, âm nhạc đáng sợ không còn nữa.
Nhưng yên tĩnh như vậy khiến từng sợi lông trên người cô dựng đứng lên, cô cầm điện thoại gọi điện cho quản lý chung cư, máy đối phương đang bận không ai nghe, e rằng lúc này đã bị những hộ dân khác trong chung cư gọi đến cháy máy rồi.
Sở Tiểu Điềm run cầm cập lục lịch sử cuộc gọi, vừa lục thì nhìn thấy số điện thoại của Đoàn Tiêu xuất hiện bên trên.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214: END
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.