Sở Tiểu Điềm vặn vẹo một lúc, rồi chạy nhanh tới kiễng chân hôn lên khóe môi anh, gương mặt đỏ bừng: “Lát nữa em nói anh biết một chuyện, hy vọng anh đừng quá bất ngờ.”
Đoàn Tiêu còn chưa lên tiếng, cô đã xoay người chạy lạch bạch lên cầu thang, vào cửa.
Thực ra Sở Tiểu Điềm định nói ở trên xe, nhưng không mở lời.
Nếu như Đoàn Tiêu không hề biết Phạn Âm là ai, vậy thì cô nói cũng chẳng sao, dù gì viết tiểu thuyết chỉ là nghề nghiệp của cô mà thôi, nhưng khổ nỗi Đoàn Tiêu đã đọc truyện, còn khen Phạn Âm nữa.
Vì thế cô có hơi ngượng ngùng.
Nếu cô nói mình chính là tác giả đó, không biết anh có phản ứng gì nhỉ?
Về đến nhà, Sở Tiểu Điềm bắt đầu bàn bạc với biên tập về chuyện này. Công ty đã thương lượng xong giá cả, mà cái giá này đã vượt ngoài dự liệu của cô quá nhiều. Cô cũng từng nghĩ, dựa vào độ nổi tiếng của vài cuốn tiểu thuyết hiện giờ của mình, biết đâu có một ngày truyện của cô cũng được chuyển thể thành phim điện ảnh, nhưng cũng chỉ nghĩ làm thành phim chiếu mạng mà thôi. Trước đây cũng có một công ty phim chiếu mạng đến hỏi giá, nhưng chưa bàn bạc xong thì đã từ bỏ rồi.
Cho nên cô hoàn toàn không ngờ được “Hung đồ” có thể được chuyển thể thành phim điện ảnh.
Phải biết rằng trong điện ảnh nước Z không thể xuất hiện chuyện tâm linh, cũng có nghĩa là không thể có thứ như oan hồn và ma quỷ thật sự.
Nếu “Hung đồ” chuyển thể thành phim điện ảnh, tuyến chính không thay đổi, nhưng rất nhiều chỗ chắc chắn phải sửa lại. Tiêu Mộng bàn bạc với bên kia, sẽ cố gắng để tác giả cũng tham gia vào việc thay đổi cốt truyện.
Cô và biên tập nói chuyện hơn nửa tiếng đồng hồ, Tiêu Mộng lại nhớ ra gì đó và nói: “Dạo này em đi xa, nhưng không làm chậm trễ tiến độ cập nhật chương mới, thật hiếm có. Vất vả cho em rồi, đợi em quay về thì nghỉ ngơi cho tốt, sau đó tiếp tục cố lên nhé.”
Sở Tiểu Điềm hơi thẹn thùng.
Đến ngày hôm qua là cô đã dùng hết những bản thảo dự phòng rồi nên bắt đầu từ hôm nay cô phải viết mà không có bản thảo dự bị rồi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Vốn dĩ hôm qua cô định gửi lời xin nghỉ đến người đọc, nhưng tối qua lướt bình luận thì phát hiện mọi người bình luận rất nhiệt tình, hơn nữa cốt truyện vừa hay đến giai đoạn căng thẳng, cho nên mọi người đều mong chờ vào chương mới được cập nhật vào ngày mai. Ngay cả trên Weibo cũng có blogger nổi tiếng nhiều fan đang thảo luận về cốt truyện dạo gần đây. Nếu cô xin nghỉ vào lúc này, chắc chắn sẽ có không ít người đọc cảm thấy thất vọng.
Mặc dù cô rất mệt cần phải nghỉ ngơi, nhưng vẫn phải kiên trì chút thôi.
Cô dọn dẹp hành lý, vừa mở máy tính thì bên ngoài có người nhấn chuông cửa. Cô ra trước cửa nhìn, phát hiện là bảo vệ Trịnh Kiệt.
“Cô Sở, tổng giám đốc Đoàn bảo tôi đến đưa đồ cho cô.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sở Tiểu Điềm mở cửa ra, nhìn thấy đồ trong tay anh ta thì giật mình ngơ ngác.
“Túi đồ này là tổng giám đốc Đoàn mua ở siêu thị, đây là thức ăn anh ấy nhờ tôi mua dùm, cô ăn lúc còn nóng đi.”
“Được, cảm ơn anh.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Không cần khách sáo.” Trịnh Kiệt cười nói: “Cô Sở, cô nhất định không phải người bình thường.”
Sở Tiểu Điềm thắc mắc: “Tại sao lại nói như vậy?”
“Người có thể khiến tổng giám đốc Đoàn đối xử đặc biệt như vậy nhất định không tầm thường.” Trịnh Kiệt cười nói.
Sở Tiểu Điềm hơi ngại ngùng.
Thực ra, dựa vào mối quan hệ hiện giờ của cô và Đoàn Tiêu, làm sao Đoàn Tiêu có thể không đối xử đặc biệt với cô được chứ?
Đương nhiên, trước kia khi chưa xác định mối quan hệ, cũng rất đặc biệt.
Nhưng hiện giờ cô vẫn chưa biết lần đầu tiên gặp mặt giữa hai người trong miệng Đoàn Tiêu rốt cuộc là khi nào.
Đồ Đoàn Tiêu mua cho cô phần lớn đều là đồ ăn, cô bỏ hết những món cần đông lạnh vào trong tủ lạnh. Anh còn mua không ít đồ ăn vặt cho cô, rất nhiều món là cô thích ăn.
Thức ăn được đặt giao tới là một combo, vừa hay là mấy món ăn mà cô thích ăn nhất.
Cô cầm điện thoại lên, muốn nói cảm ơn anh nhưng phát hiện Wechat gửi đến một tin nhắn xác nhận, có người kết bạn Wechat với cô.
Cô nhìn một cái, bỗng chốc mở to mắt. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Mặc dù Đoàn Tiêu đã đồng ý với cô, nhưng cô không ngờ anh lại tải Wechat về nhanh như thế, còn kết bạn với cô nữa!
Sở Tiểu Điềm không chấp nhận lời mời kết bạn ngay lập tức, mà vắt hết óc suy nghĩ. Sau khi chấp nhận lời mời, cô nên nói câu gì đầu tiên đây?
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214: END
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.