Đoạn đường phía trước gập ghềnh, Đoàn Tiêu xoay mạnh vô lăng, tránh đi chướng ngại vật. Sở Tiểu Điềm không cẩn thận bị dây an toàn kéo trở về chỗ ngồi, không ngờ dây an toàn bị bung ra rồi.
Có lẽ do lúc đầu cô không gài chặt, cô vừa định cúi đầu gài lại thì Đoàn Tiêu dừng xe.
“Đến rồi à?”
“Chưa.”
Đoàn Tiêu khom người qua, kéo mạnh lấy dây an toàn của cô, gài vào.
Anh bỗng dưng đến gần như vậy khiến cơ thể Sở Tiểu Điềm căng cứng.
Đoàn Tiêu nheo mắt nhìn cô một lúc, rồi bỗng dưng nhỏ giọng nói: “Xin lỗi, chuyện này tôi nên phát hiện từ sớm.”
Sở Tiểu Điềm ngẩn người, lắc đầu: “Không phải lỗi của anh, là tôi không gài chặt.”
Đoàn Tiêu không còn nói gì thêm, nhưng hiển nhiên sắc mặt không còn tốt như vừa rồi. Xe lại đi được một lúc, lên một ngọn núi thấp, và dừng lại giữa sườn núi.
Sở Tiểu Điềm vừa xuống xe đã bị cảnh tượng trước mắt làm chấn động.
Đó là một vườn hoa kéo dài đến vô tận.
Ánh nắng mặt trời vừa vặn, trong từng cơn gió nhỏ toàn là mùi hoa thơm ngát, bụi cỏ xanh bên đường đều là hoa lan dạ hương, còn cả một vùng hoa xinh tươi quyến rũ không biết tên đang nở rộ dưới ánh nắng mặt trời, phía xa là những ngọn núi bao quanh, xinh đẹp hệt như một bức tranh.
Không ngờ thành phố hàng năm bị chiến tranh xâm chiếm này của nước K lại có một nơi yên tĩnh và xinh đẹp như vậy.
Đoàn Tiêu để mặc cho cô mở to mắt nhìn một lúc, rồi mới lên trước nhẹ nhàng nắm lấy tay cô: “Lại đây.”
Sở Tiểu Điềm nhìn bàn tay đang được anh nắm lấy, rồi nhìn bóng lưng của anh, cô thấy hơi khó tin. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thân hình cao to của anh che chắn đi mặt trời phía trước, Sở Tiểu Điềm đi trong cái bóng của anh, không thể nào thưởng thức hoa tươi xung quanh nữa.
Ánh mắt của cô đều bị người đàn ông này thu hút, anh hơi nghiêng mặt, nhìn không rõ sắc mặt, bàn tay nắm lấy tay cô vẫn ấm nóng, tràn đầy sức mạnh như cũ.
Bọn họ đi tới một gốc cây to, rồi dừng lại.
Sở Tiểu Điềm ngẩng đầu nhìn theo tầm mắt của anh, cô nhìn thấy một cành cây to như đang vươn ra vì con người.
“Trước kia tôi thường xuyên đến đây ngắm cảnh, một lần ngắm là ngắm cả ngày.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Anh sống ở đây rất lâu sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Bảy tháng lẻ mười một ngày.”
Đó thật sự là khoảng thời gian không ngắn, Sở Tiểu Điềm không biết anh đã trải qua những gì trong thời gian đó, giống như cô không cách nào tưởng tượng được rốt cuộc bố cô đã làm bao nhiêu chuyện suốt những năm này.
Bọn họ đều là kẻ mạnh, làm quá nhiều chuyện ngoài sức tưởng tượng của người thường. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Muốn lên trên không?”
Sở Tiểu Điềm gật đầu, khó xử nói: “Nhưng tôi không biết trèo cây, hơn nữa còn hơi sợ độ cao.”
Bỗng nhiên Đoàn Tiêu xoay người, trong ánh mắt ngạc nhiên của Sở Tiểu Điềm, anh nghiêng mặt nói: “Lên đây, tôi đưa cô lên đó.”
Sở Tiểu Điềm chần chừ một lát, dè dặt dựa qua, cơ thể còn chưa dán chặt vào nhau, Đoàn Tiêu đã vặn ngược tay ôm lấy eo cô, để cô nằm lên lưng mình, sau đó anh đứng dậy.
“Á…”
“Không cần sợ, giữ chặt lấy tôi.” Đoàn Tiêu nói một câu, ngẩng đầu lên, khi Sở Tiểu Điềm còn chưa phản ứng lại, anh lùi về sau hai bước, nhanh chóng nhảy lên, bắt lấy cành cây, vài giây ngắn ngủi mà anh đã leo lên cây chỉ trong vài bước.
Sở Tiểu Điềm cẩn thận leo từ trên người anh xuống, ngồi lên cành cây, cô căng thẳng đến độ mặt mày trắng bệch, nhưng sau đó Đoàn Tiêu ngồi bên cạnh cô, anh lập tức nhấc một tay lên, nhẹ nhàng khoác vai cô.
Tư thế này mang đến cho cô cảm giác vô cùng an toàn.
Thậm chí, cô đã không cảm nhận được bản thân đang ngồi trên cành cây, còn cách mặt đất một khoảng. Cô hoàn toàn không cảm nhận được sự thiếu an toàn khi ngồi giữa không trung, có thể ngã bất cứ lúc nào.
Chỉ có hơi thở quen thuộc của người đàn ông vây quanh cô, cảm giác yên tĩnh ổn định đó bao trùm cô lại trong một mảnh đất nhỏ bé.
Trong mảnh đất này chỉ có anh và cô.
Hai người ngồi yên lặng một lúc, ngắm mặt trời xa xăm bên trên ngọn núi, còn cả vùng hoa tươi xung quanh.
Sở Tiểu Điềm nheo mắt, cảm nhận mùi hoa thơm và mùi bùn đất thẩm thấu vào lòng người thông qua cơn gió.
Cô chưa từng nhìn thấy phong cảnh đẹp như vậy, quả thực khiến linh hồn người ta bay lơ lửng.
Dần dần cô cảm thấy hơi buồn ngủ.
Khoảng thời gian này cô quá căng thẳng, nào là lo lắng cho bố, nào là thấp thỏm sợ hãi suốt đường đi. Giờ đây là lúc cô hiếm khi có thể hoàn toàn thả lỏng.
“Mệt rồi à?”
Sở Tiểu Điềm dụi mắt, “ừ” một tiếng.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214: END
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.