Đoàn Tiêu nói: “Anh không đi, anh ở lại với em.”
Sở Tiểu Điềm hơi bối rối: “Nhưng mà trong nhà em chỉ có một chiếc giường.” Cô vỗ vị trí bên cạnh mình: “Nếu anh muốn ngủ thì chịu khó ngủ ở chỗ này đi.”
Cô đi ra khỏi nhà vệ sinh còn biết thay đồ ngủ, chẳng qua nút áo gài méo mó, mái tóc cũng dính bọt kem đánh răng. Đoàn Tiêu giúp cô lau sạch tóc, nhưng quần áo thì...
Anh liếc nhìn xương quai xanh lộ ra ngoài cổ áo của cô, cuối cùng vẫn giúp cô chỉnh lại: “Không khó.”
Sở Tiểu Điềm bỗng nhớ ra gì đó, cô cầm điện thoại nhìn, mười một giờ hơn rồi.
Cô vội vàng mở bản thảo đã viết xong lên, bởi vì hiện giờ cô đang đăng bài ở hai trang mạng, cần phải đăng lên cùng một lúc, mặc dù có chức năng hẹn giờ, nhưng trước khi đăng vẫn phải kiểm tra xem có lỗi hay sai chữ hay không thì mới có thể đăng lên. Cũng may mấy bữa nay cô ở nhà đã tích lũy được kha khá bản thảo, hôm nay không viết cũng chẳng sao.
Khi đã nghiêm túc kiểm tra một lượt, cô lại chuyển danh sách donate vào trong khung tác giả có điều muốn nói để cảm ơn từng người một, để tránh khi đăng tải bị sót mất danh sách mới nhất.
Sau khi xong việc, cô hoàn toàn yên tâm, thở phào nhẹ nhõm.
Có điều, tối nay cô chắc chắn không thể nào viết tiếp được nữa.
Khi cô đang định bỏ điện thoại xuống, bỗng nhiên có một tin nhắn gửi đến, là Úy Lam: Bạn nhỏ, cậu định khi nào tạo tài khoản Weibo thế?
Sở Tiểu Điềm chau mày, muốn trả lời nhưng đầu óc choáng váng, ngón tay cũng không nghe sai bảo, vì vậy cô đã gửi một tin nhắn thoại qua: “Đã nói đừng gọi tớ là bạn nhỏ rồi mà. Tớ đã hai mươi mấy tuổi rồi, không phải bạn nhỏ nữa!”
TruyenLau
Đoàn Tiêu bỗng hỏi: “Ai gọi em như vậy?”
“Úy Lam đó, bạn tốt của em.”
Úy Lam trả lời cô: ... Tiểu Điềm Điềm, cậu uống say rồi phải không? Giọng nói đáng yêu như vậy, trái tim tớ sắp nhảy ra ngoài mất rồi.
“Được rồi, có gì ngày mai nói đi, em nên đi ngủ rồi.”
Sở Tiểu Điềm gật đầu: “Ừ.”
Website TruyenLau.com
Cô nói với Úy Lam: “Bạn trai bảo tớ đi ngủ rồi, không nói chuyện với cậu nữa.”
Úy Lam: “...”
Cô nằm lên giường, Đoàn Tiêu đắp chăn cho cô, Sở Tiểu Điềm kéo cánh tay anh: “Anh cũng ngủ đi.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đoàn Tiêu nói: “Anh gọi điện thoại, quay lại nhanh thôi.”
Sở Tiểu Điềm gật đầu: “Ừm.”
Dáng vẻ này của cô thật sự rất ngoan ngoãn, Đoàn Tiêu không kìm được mà bật cười, xoa đầu cô.
Đoàn Tiêu cầm điện thoại đi tới ban công.
“Tổng giám đốc Đoàn, tôi điều tra được chiếc xe kia rồi, là công ty bảo vệ Thành An.”
Đoàn Tiêu sững người: “Trương Thành An?”
“Đúng, là người của anh ta. Lá gan anh ta cũng lớn lắm, không ngờ đến xe của anh cũng dám đi theo. Tôi thấy có lẽ bọn họ nhìn thấy chị dâu rồi, có cần bọn tôi cảnh cáo anh ta không?”
Trong mắt Đoàn Tiêu lóe lên một tia lạnh lẽo, nhưng giọng điệu rất bình tĩnh: “Không cần, tôi muốn đích thân đi gặp anh ta.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Vậy có cần bọn tôi phái vài người bảo vệ chị dâu không?”
“Ngày mai tôi sẽ sắp xếp, các anh về đi.”
Hai phút sau, ba chiếc xe dừng dưới lầu chung cư lần lượt rời đi.
Sở Tiểu Điềm đã chìm vào giấc ngủ, nhưng Đoàn Tiêu vừa quay lại, cô vẫn tỉnh dậy ngay lập tức.
“Không ngủ được à?”
Đoàn Tiêu nằm bên cạnh cô, Sở Tiểu Điềm lập tức rúc vào lòng anh: “... Anh đi đâu thế?”
“Anh đi gọi điện thoại.”
Sở Tiểu Điềm gật đầu, cọ cọ lồng n.g.ự.c anh: “Em nhớ anh rồi.”
Cô ngáp một cái, cảm nhận được tay khoác vai cô của Đoàn Tiêu siết chặt, anh nhỏ giọng hỏi: “Nhớ anh nhanh vậy sao?”
“Ừ, một chút.”
Đoàn Tiêu như bật cười một cái, trong bóng tối giọng nói của anh có hơi khàn đặc, từ tính: “Vậy em không bằng anh rồi, anh nhớ em không chỉ một chút thôi đâu.”
Sở Tiểu Điềm ngẩng đầu khỏi lòng anh.
Cùng lúc này, Đoàn Tiêu cúi đầu, hôn lên môi cô.
Đây là một nụ hôn rất tự nhiên, dịu dàng mà kiềm chế, nhưng khi hai tay Sở Tiểu Điềm quấn lấy cánh tay anh, sự kiềm chế chuyển thành mất kiểm soát.
Hơi thở của anh dần trở nên nặng nề, đến cuối cùng khi kết thúc nụ hôn này, môi anh đã đặt trên cổ cô.
Sở Tiểu Điềm phát ra tiếng rên khẽ khó kìm nén.
Đoàn Tiêu khàn giọng nói: “... Em uống say rồi.”
Trong tình huống này, hiển nhiên anh không thể tiếp tục được nữa.
Sở Tiểu Điềm gật đầu, ấm ức nói: “Nếu không sao lá gan của em có thể lớn như vậy, đã cướp được anh lên giường của em luôn rồi.”
Đoàn Tiêu im lặng một lát.
Sườn mặt của anh trở nên mơ hồ trong bóng tối, nhưng Sở Tiểu Điềm nhanh chóng nghe được tiếng cười khẽ phát ra từ lồng n.g.ự.c của anh.
Tiếp sau đó, anh bật cười ra tiếng.
“Sở Tiểu Điềm.”
“Hả?”
“Sao em có thể đáng yêu đến như vậy?” Giọng nói vui vẻ của người đàn ông vang lên bên tai cô.
Sở Tiểu Điềm ngẩn người, nói lắp bắp: “Em... Em cũng không biết.”
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.