Đoàn Tiêu thờ ơ nói: “Hiện giờ Tuyết Cầu ở chung với Karl, bọn chúng đều muốn em dọn qua đó sớm một chút.”
Sở Tiểu Điềm im lặng giây lát, thừa dịp anh cụp mắt chỉnh lại tay áo, cô bất ngờ nắm lấy một ngón tay anh.
“Vậy chủ nhân của Karl thì sao? Có phải anh ấy cũng muốn em sớm ngày dọn qua đó, gần anh ấy chút không?”
Đoàn Tiêu khựng lại, anh ngẩng đầu nhìn cô: “Em nói xem?”
“Em đoán, chắc anh ấy cũng rất muốn.”
“Không, em sai rồi.” Anh nắm tay cô đặt vào lòng bàn tay mình, nói từng câu từng chữ: “Anh ấy hận không thể ở bên em mọi lúc mọi nơi, em đi đâu, anh ấy sẽ theo tới đó.”
...
Trụ sở chính của Long Phong Đặc Vệ.
“Sếp vừa gọi điện tới, bảo chúng ta dẫn theo mấy người đến giúp chị dâu dọn nhà.” Trình Nhượng nói: “Chị dâu ở gần vườn hoa kia, tòa nhà bên cạnh Sếp... Năm ngoái, tôi suýt nữa đã mua căn nhà ở đó rồi.”
Nghiêm Nặc nói: “Tôi mua rồi, nhưng vẫn chưa bắt đầu sửa chữa trang trí. Bây giờ giá cả cũng tăng lên không ít.”
“Cũng là Sếp chúng ta và chị dâu có duyên... Nhưng nói thật lòng, đến bây giờ tôi vẫn không dám tin chuyện chị dâu là Phạn Âm.”
“... Ai dám tin chứ? Đến giờ tôi cảm thấy do tối qua chúng ta uống say rồi, chị dâu đùa với chúng ta thôi.”
“Tên ngốc Triệu Quang Quân kia vẫn chưa biết, cậu ta không tin Phạn Âm là con gái...”
“Đùng” một tiếng, cửa đột nhiên bị đụng mạnh ra, Nghiêm Nặc và Trình Nhượng giật mình, quay sang nhìn, là tên ngốc Triệu Huy kia.
“Mẹ kiếp, mắt tôi sắp mù rồi! Các cậu biết Phạn Âm tạo tài khoản Weibo chưa?” Website TruyenLau.com
“... Ồ, vậy sao?” Trình Nhượng nói: “Tạo vào đêm qua đúng không?”
Nghiêm Nặc nói: “Tôi biết, tối qua tôi nhìn thấy rồi.”
“Vậy các cậu biết, Phạn Âm là... Cô ấy là...” Vẻ mặt của Triệu Huy như được làm mới thế giới quan: “Không ngờ cô ấy là con gái!”
Website TruyenLau.com
Nghiêm Nặc và Trình Nhượng: “...”
“Chuyện cô ấy là nữ khiến cậu ngạc nhiên như vậy sao?”
“Con mẹ nó, vừa nãy tôi đi vệ sinh nhìn thấy, ngạc nhiên đến mức suýt thì quên kéo quần đã chạy ra ngoài rồi!” Triệu Huy chỉ vào điện thoại và nói: “Cô ấy đã lên hot search rồi! Tác giả truyện kinh dị cấp đại thần trong truyền thuyết là con gái. Các cậu nhìn nè, ở top bốn hot search, sắp đuổi kịp ngôi sao rồi!”
“Chuyện này bình thường mà, dù sao công ty truyền thông đã mua lại bản quyền chuyển thể ‘Hung đồ’ rồi. Công ty kia rất lớn, nói không chừng lên hot search nhanh như vậy cũng có công lao của bọn họ.”
TruyenLau
“Vốn dĩ danh tiếng của Phạn Âm đã rất lớn, chuyện này lên hot search cũng không lạ gì.”
Triệu Huy điên cuồng: “Lên hot search là trọng điểm à? Trọng điểm là con gái, con gái đó!”
Nghiêm Nặc lắc đầu và nói: “Cậu mau làm quen đi, bằng không sau này còn chuyện khiến cậu ngạc nhiên hơn đó.”
Hai người đi ra ngoài, Trình Nhượng lại nhớ ra gì đó, quay đầu nói: “Buổi chiều đi dọn nhà giúp chị dâu, cậu đi không?”
Chưa đợi Triệu Huy lên tiếng, Trình Nhượng đã nói: “Cậu vẫn nên đi đi, dù gì chiều nay huấn luyện xong cũng không có nhiệm vụ khác. Nghe tôi, không đi thì sau này cậu sẽ hối hận đó.”
“... Tôi có nói không đi đâu. Chị dâu dọn nhà, tôi nhất định phải đi giúp rồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trình Nhượng nói thầm, cậu không những dọn nhà cho chị dâu mà còn dọn nhà giúp thần tượng Phạn Âm của mình đó.
“... Khoan, khoan đã, sao các cậu không ngạc nhiên vậy. Vừa rồi tôi nói với đám Phi Phàm, bọn họ cũng không bất ngờ, chuyện gì thế? Sao chỉ mình tôi thấy không bình thường vậy!!!”
Anh ta lớn giọng, đám người Lâm Phi Phàm nghe thấy rồi, bọn họ đưa mắt với nhau rồi lớn tiếng nói một câu: “Không, bọn họ ngạc nhiên lắm.”
Nghiêm Nặc: “Đúng thế, bọn họ ngạc nhiên thì trông như vậy đấy.”
Triệu Huy: “...”
Cuối cùng Sở Tiểu Điềm vẫn lấy được điện thoại của mình bởi vì Lạc Bắc Sương gọi điện cho cô.
“Tối qua cậu tạo tài khoản Weibo rồi à? Làm tớ giật cả mình.” Lạc Bắc Sương nói: “Hôm nay tớ đến công ty, mọi người đều đang thảo luận chuyện này. Cậu lên hot search rồi đó, cậu biết không?”
“... Tớ thật sự vẫn chưa biết, điện thoại của tớ luôn ở chỗ Đoàn Tiêu. Mọi người phản ứng như thế nào?”
“Ngạc nhiên đó. Yên tâm đi, mọi người ngạc nhiên chút rồi sẽ chấp nhận nhanh thôi, bây giờ đa số mọi người đều đang đoán Phạn Âm bao nhiêu tuổi, trông như thế nào. Họ chấp nhận rất nhanh, cậu đừng lo lắng quá... Khoan đã, vừa rồi cậu nói gì cơ? Điện thoại của cậu ở chỗ Đoàn Tiêu? Chuyện này là sao, anh ấy đang ở nhà cậu?”
“... Ừm, hôm nay tớ phải dọn nhà rồi, cậu rảnh không? Buổi chiều tới giúp?”
Lạc Bắc Sương im lặng một lúc.
“Sở Tiểu Điềm, cậu thành thật nói tớ biết, có phải cậu và anh ấy đã ở chung từ lâu rồi không?”
“Làm gì có, tính kỹ lắm cũng chỉ ở chung một ngày thôi.”
“...” Lạc Bắc Sương: “Được lắm Tiểu Điềm Điềm, tớ thật sự không ngờ được hai người lại tiến triển nhanh như vậy đó.”
Sở Tiểu Điềm khiêm tốn nói: “Tớ cũng đâu có ngờ.”
“Được thôi, cậu chờ đó. Chiều nay tớ làm xong sớm, tan ca sớm chút, sau đó đến nhà cậu, lúc đó nói tiếp.”
“Ừ.”
Cô vừa tắt điện thoại, đang định mở Weibo ra thì một bàn tay bỗng nhiên đưa qua, lấy điện thoại của cô đi.
“Dọn dẹp đồ đạc trước đi, dọn xong rồi xem.”
Sở Tiểu Điềm suy nghĩ một lúc, cảm thấy anh nói cũng đúng. Bây giờ mà xem chắc cô không có lòng dạ gì nữa, một khi lướt là lướt mấy tiếng đồng hồ.
Sở Tiểu Điềm cũng đã ở nơi này hơn hai năm, nhưng cũng may thường ngày cô cũng không mua quá nhiều quần áo, nhiều nhất chính là sách, nhưng sách thì dễ dọn dẹp hơn.
Đoàn Tiêu luôn giúp cô dọn dẹp, nếu anh đã biết rồi thì Sở Tiểu Điềm cũng yên tâm để anh dọn dẹp tủ sách của mình.
Nhưng mà...
“Á! Anh đừng mở ngăn tủ kia ra!”
Sở Tiểu Điềm bỗng nhớ ra những món đồ chơi mình giấu bên trong, nhưng đã muộn rồi, Đoàn Tiêu vừa mở ngăn kéo bên dưới tủ sách thì trông thấy đôi mắt đáng sợ của đầu lâu nhìn mình chằm chằm.
“...”
Đoàn Tiêu lạnh lùng đóng ngăn kéo lại.
“Xin lỗi nha, dọa anh rồi.” Sở Tiểu Điềm chạy tới ngồi xổm bên cạnh anh, xoa đầu anh: “Đừng sợ, đừng sợ. Bọn chúng là giả, không đáng sợ chút nào.”
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.