Sở Tiểu Điềm rúc vào lòng anh, ngoại trừ vai, cánh tay và lồng n.g.ự.c của anh, cô không còn điểm chống đỡ nào khác, vì thế cơ thể cô vô cùng nhạy cảm.
Đặc biệt là khi hơi thở của anh thêm nặng nề nhưng cũng nhẹ nhàng quấn lấy lưỡi cô, cánh tay ôm vai anh của cô hơi run lên.
Cô cảm nhận được bản thân được anh nhẹ nhàng đặt lên sofa, cơ thể anh cũng phủ xuống, cô còn cảm nhận được những nụ hôn rải rác từ trán đến chóp mũi của cô.
Cho đến khi anh hôn nhẹ lên vành tai cô, cô nghe thấy giọng nói hơi khàn của anh: “Có nhớ anh không, hả?”
Cô xấu hổ nói không nên lời, chỉ có thể gật đầu.
Nhưng anh dường như không hề hài lòng, anh cắn nhẹ lên d** tai cô, khàn giọng nói: “Nói anh biết, em rất nhớ anh.”
“Em... Em rất nhớ anh, thật sự rất nhớ anh.”
Lúc này cả người cô đã vô cùng nhạy cảm, tai bị anh chạm nhẹ đã khiến cô như một bông hoa xấu hổ, ngay cả giọng nói cũng run rẩy.
“Anh cũng rất nhớ em.”
Nói xong câu này, nụ hôn của anh lại đặt lên môi cô.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cái bóng của hai người chồng lên nhau rất lâu thì Sở Tiểu Điềm mới thở hổn hển dựa vào lòng anh, đôi môi bị hôn trông hơi sưng.
“Lúc trước anh vẫn luôn đi theo tụi em à?”
“Đúng vậy.” TruyenLau.com
Sở Tiểu Điềm cười trộm: “Có phải anh... không dám gặp mẹ em không?”
Đoàn Tiêu sững người.
Anh hiếm khi thấy túng quẫn: “... Anh có thể không cần phải chuẩn bị gì mà đi gặp bố em... Nhưng mẹ em thì anh thực sự vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng.” TruyenLau
Sở Tiểu Điềm vỗ vai anh, nghiêm túc nói: “Đừng sợ, đừng sợ. Nếu lần sau không cẩn thận gặp được, em sẽ bảo vệ anh.”
“Hơn nữa, mẹ em còn rất hài lòng về anh. Em đã nói chuyện anh cùng em đi nước K cho bà nghe rồi.”
Nhưng Đoàn Tiêu lại chau mày: “Chuyện em đi nước K, giấu bác gái hả?”
Sở Tiểu Điềm gật đầu.
Sắc mặt Đoàn Tiêu hơi thay đổi: “Bác gái có giận không?”
“Cũng giận lắm, nhưng may là lúc em nói ra, vừa hay bố đã liên lạc với mẹ rồi. Bố em đã gửi email cho bà, chắc đã giải thích, cho nên mẹ em cũng không tức giận cho lắm.”
“Nhưng có thể bác gái sẽ giận anh.” Lông mày Đoàn Tiêu nhíu lại, không hề giãn ra: “Dù sao cũng là anh dẫn em đến nơi nguy hiểm như thế.”
“Không đâu, là em cố chấp muốn đi, anh đã nhấn mạnh cho em tính nguy hiểm. Mẹ em biết tính em mà, cho dù anh không đi với em, em cũng nghĩ cách khác. Ngược lại, có anh đi chung, em mới có thể bình an gặp được bố.”
Hiển nhiên Đoàn Tiêu lo lắng Lương Ngọc sẽ trách anh dẫn con gái của bà đến nơi nguy hiểm.
Sở Tiểu Điềm hơi hối hận: “Anh yên tâm đi, mẹ em là người thấu tình đạt lý.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đoàn Tiêu im lặng một lúc rồi nói: “Anh... Không có kinh nghiệm trong mặt này.”
Bỗng nhiên Sở Tiểu Điềm nhận ra một chuyện...
Cô vẫn không biết tình hình gia đình của Đoàn Tiêu, chưa từng gặp người nhà của anh, cũng không nghe anh nhắc đến.
Cô hơi thắc mắc, nhưng sợ hỏi phải vấn đề không nên cho nên cô không trực tiếp hỏi.
“Có em ở đây mà, không đủ kinh nghiệm cũng chẳng sao.” Cô thoải mái đổi chủ đề: “À, anh đói bụng không? Ăn cơm chưa?”
“Anh không đói.” Đoàn Tiêu hỏi: “Có phải buổi tối em còn phải làm việc không?”
Sở Tiểu Điềm gật đầu, trả lời rất tự nhiên: “Đúng vậy, buổi tối em còn phải tăng ca...”
Cô chưa nói xong câu này, bỗng nhiên phát hiện thấy điều không đúng.
Đây có lẽ là lần phản ứng nhanh nhất của Sở Tiểu Điềm, người vốn phản ứng chậm chạp.
Cũng là lần duy nhất Đoàn Tiêu không chút phòng bị mà nói hớ.
Có lẽ cũng chỉ khi ở trước mặt Sở Tiểu Điềm, anh mới như vậy.
Hai người nhìn nhau gần một phút, vẻ mặt của Sở Tiểu Điềm toàn là nghi ngờ và mơ màng, ánh mắt của Đoàn Tiêu từ đầu đến cuối đều bình tĩnh.
“Công việc gì? Sao anh biết em phải làm việc?”
Đoàn Tiêu bình tĩnh nói: “Trước kia em từng nói sẽ làm việc ở nhà, cho nên anh hỏi em có phải buổi tối còn làm việc hay không.”
“Vậy à.” Sở Tiểu Điềm gật đầu: “Thực ra là tùy tiện viết chút thôi.”
“Vậy anh không ở lại làm phiền em nữa.”
Đoàn Tiêu vừa đứng dậy, bỗng nhiên đã bị cô ôm lấy.
Nửa người trên của cô đều dùng sức, hai cánh tay quấn chặt hông anh, đầu vùi vào lòng anh.
“Đừng đi.” Cô ngẩng đầu khỏi lòng anh, nhìn anh bằng đôi mắt đáng thương.
“Một mình em sợ, anh ở lại một lúc nữa được không?” Nói xong, cô bổ sung thêm một câu: “Nếu anh không có việc gì gấp phải đi giải quyết.”
Tư thế và góc độ này, còn cả ánh mắt này, đối với đàn ông thì đây quả thật là vũ khí g.i.ế.c người, dù là ai đều sẽ thất bại trước ánh mắt đáng thương của cô gái.
Đặc biệt cô còn là cô gái mà người đàn ông này yêu.
“Được.” Đoàn Tiêu không chút do dự, anh ôm lấy gáy cô, nhẹ nhàng xoa đầu cô: “Anh ở lại với em.”
Sở Tiểu Điềm không nỡ để anh đi chút nào, nhưng khi Đoàn Tiêu thật sự ở lại, cô có hơi vặn vẹo.
Lẽ nào thật sự phải viết truyện lúc anh ở đây ư?
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.