Xe vừa chạy ra được một lúc, Sở Tiểu Điềm còn đang đọc đi đọc lại tin nhắn kia, đồng thời mở email ra kiểm tra, lúc này Đoàn Tiêu gọi điện tới.
Sở Tiểu Điềm vội vàng nghe máy.
“Đi đâu vậy?”
Chưa nói tiếng nào đã đi như vậy, cô tưởng rằng Đoàn Tiêu sẽ không vui, nhưng nghe giọng nói của anh lại không nghe ra được cảm xúc gì cả.
“Tôi có chút việc gấp phải đến ngân hàng một chuyến.”
“Còn quay lại không?”
Sở Tiểu Điềm chần chừ giây lát: “Tôi cũng chưa biết… À, Karl đâu? Tôi để nó lại đó rồi.”
Đoàn Tiêu nhìn Karl đang ngồi trên đất nhìn mình và nói: “Nó không sao.”
“Vậy thì tốt.”
“Người lái xe là Trình Nhượng à?”
“Đúng vậy?” Đọc Full Tại
Trình Nhượng nghe được là Đoàn Tiêu gọi, Sở Tiểu Điềm vừa mới tắt máy, Đoàn Tiêu đã gọi cho anh ta rồi.
Trình Nhượng đeo tai nghe bluetooth, lúc nghe máy, Sở Tiểu Điềm chỉ nghe anh ta nói một câu: “Vâng, em hiểu rồi.”
Suốt đường đi cô vô cùng lo lắng, khi đến ngân hàng, Trình Nhượng nói anh ta đợi cô ở bên ngoài.
“Không cần đâu, anh đi làm việc của mình đi. Em còn chưa biết có cần xếp hàng hay không.”
“Anh không bận.” Trình Nhượng cười: “Nhiệm vụ hôm nay của anh chính là đưa em về nhà an toàn, đi đi.”
Sở Tiểu Điềm đi vào ngân hàng, Trình Nhượng rảnh rỗi không có chuyện gì làm, nên mở điện thoại tìm kiếm “Cuốn sách kinh dị 2”. Anh ta vẫn rất khâm phục tác giả có những tưởng tượng đặc biệt này, cho nên quyết định đến ủng hộ bản gốc.
TruyenLau
Mấy ngày này, anh ta đã đọc xong bộ đầu tiên, anh ta nghe Triệu Huy nói bộ thứ hai đã bắt đầu đăng tải trên mạng, hơn nữa tác giả rất có cá tính, luôn cập nhật chương mới vào mười hai giờ khuya mỗi ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Người theo dõi cuốn sách này thực sự quá nhiều, từ già tới trẻ, từ học sinh đến người đi làm, thậm chí còn có một số người trung niên cũng đang đọc, mà người đông thì chủ đề bàn luận cũng nhiều. Anh ta vừa tìm kiếm, còn chưa đọc sách đã nhìn thấy rất nhiều chủ đề thảo luận thú vị.
Chẳng hạn như có người nói tác giả của cuốn tiểu thuyết này nói không chừng không phải “người” bình thường, mà là ý nghĩ trong đầu của những người đã mất. Còn có người nói, bởi vì mười hai giờ mỗi tối tác giả cập nhật chương mới, lần nào anh ta đọc cũng xảy ra một số chuyện kỳ quái. Ví dụ như đọc mãi đọc mãi thì bên tai có âm thanh kỳ lạ đang đọc nội dung trong sách, cảm giác có người thổi hơi lạnh sau lưng… Đương nhiên, đây là nguyên nhân tâm lý, lúc con người sợ hãi, ngay cả một cơn gió thổi qua cũng có thể tưởng tượng thành đó là một cơn gió tà ma.
TruyenLau.com
Những thứ này phần lớn đều được bịa ra để làm trò cười, cũng có không ít người thảo luận về tác giả.
Buộc phải nói Phạn Âm là tác giả bí ẩn nhất trong giới tiểu thuyết kinh dị hiện nay, “Anh” ngoại trừ viết sách ra thì chưa từng công khai bất cứ chuyện cá nhân nào, không có Weibo, cũng không hề tham gia vào bất kỳ nhóm trò chuyện tự phát nào của người đọc. Có thể nói là khiến người ta rất tò mò.
Trình Nhượng tìm được cuốn sách đang đăng tải, phát hiện đã sắp được một trăm nghìn chữ rồi, anh ta tạo một tài khoản trong trang mạng này, rồi lại nạp ít tiền vào đó. TruyenLau.com
Trình Nhượng đọc khoảng nửa tiếng, vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Sở Tiểu Điểm bước ra khỏi cửa ngân hàng.
Nhưng sau khi cô đi ra thì không lập tức tới chỗ mình, Trình Nhượng để ý thấy sắc mặt của cô dường như không được tốt lắm.
Vốn dĩ làn da của cô rất trắng, gương mặt cũng nhỏ nhắn, hôm nay trang điểm nhạt nên trông đặc biệt xinh đẹp và non nớt và cũng hồng hào hơn một chút, nhưng hiện giờ sắc mặt của cô lại rất nhợt nhạt, hơn nữa ánh mắt cũng hơi lơ đãng, cô như hồn lìa khỏi xác, cũng không biết cô đang nghĩ gì.
Trình Nhượng quyết định xuống xe đi tới chỗ cô: “Chuyện gì thế, có ai bắt nạt em à?”
Nói xong, anh ta xắn tay áo lên: “Nào nào, nói anh nghe, anh trả thù giúp em.”
Sở Tiểu Điềm cắn môi, lắc đầu: “Không có, không ai bắt nạt em cả.”
“Vậy em bị sao thế? Không thoải mái hả?”
Sở Tiểu Điềm lắc đầu: “Em không sao, chỉ là… bên ngoài nắng quá thôi.”
Trình Nhượng ngẩng đầu nhìn, ánh nắng mặt trời hôm nay thực sự không tệ, nhưng chỉ nhìn làn da của Sở Tiểu Điềm là biết cô thuộc kiểu người không phơi nắng được.
“Em mau lên xe đi.”
Sau khi lên xe, Trình Nhượng hỏi cô: “Anh đưa em về nhà nhé?”
Sở Tiểu Điềm chần chừ giây lát, rồi nói: “Làm phiền anh đưa em về nhà đi.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214: END
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.