Làm Nũng Là Ưu Điểm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Làm Nũng Là Ưu Điểm

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 188

Sở Tiểu Điềm thấy anh kéo rèm cửa, nhìn xuống dưới thì tò mò hỏi: “Sao thế, bên dưới có gì à?”

“Em đến nhìn đi.”

Sở Tiểu Điềm đi tới phía trước người anh.

Tầng lầu mà bọn họ ở không quá cao, có thể nhìn thấy rõ có một chiếc xe đậu bên dưới tòa nhà.

Một chiếc siêu xe limousine.

Khu dân cư này có giá không rẻ, hoàn cảnh lại tuyệt vời, không thiếu người có tiền sống ở đây, siêu xe cũng nhiều, có điều đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy siêu xe limousine xuất hiện ở chỗ này.

“Người quen à?”

“Người quen của Nhiếp Phi Chiến.”

“Nhiếp Phi Chiến?”

Cô nhìn kỹ, phát hiện bên cạnh chiếc siêu xe kia có người bước xuống, lấy một chiếc xe lăn gấp gọn từ trên xe, mở nó ra, để xuống đất.

Bên cạnh chiếc xe còn có một người phụ nữ mặc đồ vest đen, mái tóc dài màu đen, từ xa mà đã nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của cô ấy, khí chất rất đặc biệt, hình như là một... vệ sĩ có thân thủ lợi hại.

“Chuyện không liên quan đến chúng ta, ăn cơm thôi.”

Liên quan đến chuyện riêng tư của Nhiếp Phi Chiến, Sở Tiểu Điềm không hỏi nhiều, nhưng cho đến khi bọn họ ăn xong, rồi tự cầm điện thoại của mình xử lý công việc thì chiếc xe kia vẫn đậu ở đó. Sở Tiểu Điềm tới nhìn, chiếc xe lăn vẫn để bên cạnh xe, vệ sĩ cũng đứng im.

Cô có thể cảm nhận được nhất định có một người đang ngồi trên chiếc xe đó.

Nhưng người kia không xuống xe, từ đầu đến cuối đều ở trong xe như đang chờ đợi gì đó, lại như... đang bảo vệ gì đó.

Sở Tiểu Điềm nghĩ đến chuyện gì, cô nói: “Trước kia anh từng nói trong lòng Nhiếp Phi Chiến có một cô gái? Là cô ấy sao?”

“Đúng vậy.”

“Vậy... Vậy xe lăn...”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Là xe lăn của cô ấy.” Đoàn Tiêu hững hờ nói: “Hiện giờ chân của cô ấy vẫn chưa thể nào đi lại bình thường được.”

Sở Tiểu Điềm hiểu ý của anh chính là biết đâu sau này có thể hồi phục?

Sở Tiểu Điềm lại nhìn chiếc xe lăn cô đơn kia, giống như nhìn thấy có một cô gái ngồi bên trên đang ngẩng đầu nhìn về một hướng nào đó trên lầu. TruyenLau

Nhưng chiếc xe lăn kia vẫn luôn để trống, cô ấy không xuống xe, cũng không kêu người cất đi.

Sở Tiểu Điềm chợt nói: “Anh nói xem, có phải cô ấy đang chờ Nhiếp Phi Chiến chạy xuống ôm mình không?”

“Ai biết được chứ.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đoàn Tiêu đi tới, xoa đầu cô: “Đừng quan tâm, đó là chuyện của hai người họ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sở Tiểu Điềm gật đầu.

“Qua đây nghỉ ngơi một lúc đi.” Đoàn Tiêu bảo cô ngồi lên ghế sofa, anh ôm lấy cô, để cô tựa vào người mình.

Sở Tiểu Điềm dựa vào lòng anh, lấy điện thoại ra đọc bình luận.

“Woa, anh nhìn cái này đi.”

Từ ngày hôm qua, khi họa sĩ lợi hại kia vẽ ra hình tượng thiếu nữ của cô, rất nhanh bức tranh đó đã trở nên nổi tiếng, sau đấy lại có người hùa theo, vẽ ra hình tượng “Phạn Âm” trong tưởng tượng.

Có một bức là hình tượng lolita ôm máy tính, đội một đôi tai thỏ, vẻ mặt ngơ ngác đáng yêu. Còn có người vẽ hình người phụ nữ lạnh lùng mặc váy xẻ cao, tay cầm điếu thuốc, tóc đen da trắng môi đỏ.

Người hâm mộ của cô rất nhiệt tình đối với chuyện này, họ dường như đã dần bắt đầu chấp nhận chuyện Phạn Âm là nữ rồi.

Sở Tiểu Điềm cuối cùng đã thấy yên tâm hơn đôi chút.

“Mọi người đều giỏi tưởng tượng quá...”

Đoàn Tiêu ma sát ngón tay lên bức tranh vẽ thiếu nữ đeo tai thỏ kia, khóe môi anh nhếch lên, anh nói: “Cũng không tệ.”

Sở Tiểu Điềm không vui: “Anh muốn véo tai thỏ à? Em mới không phải thỏ.”

Đoàn Tiêu mỉm cười xoa đầu cô: “Những thứ này đều là Phạn Âm mà bọn họ tưởng tượng ra, chỉ có bản thân em mới là chân thực nhất.”

Sở Tiểu Điềm lướt điện thoại một lúc, có hơi buồn ngủ. Cô nằm trên n.g.ự.c Đoàn Tiêu ngủ một lúc, khi tỉnh dậy thì mơ mơ hồ hồ dụi mắt: “Em đến công ty chung với anh nhé?”

“Không nghỉ thêm à?”

“... Em không õng ẹo như thế.”

Sở Tiểu Điềm dày công ăn diện, nửa tiếng sau cô bước ra, trông thấy Đoàn Tiêu mặc đồ vest, tay đang cầm cà vạt, đứng đối diện gương để thắt.

“Đồ vest của anh ở đâu ra vậy?”

“Anh kêu người đưa qua.”

Sở Tiểu Điềm bước tới, nắm lấy tay anh: “Để em thắt giúp anh cho.”

Đoàn Tiêu cúi đầu nhìn cô: “Được.”

Năm phút sau...

Trán của Sở Tiểu Điềm toàn mồ hôi, vẻ mặt cũng ngày càng đáng thương.

Đoàn Tiêu nhìn cô từ đầu đến cuối, trong mắt hiện lên nét cười không rõ ràng.

Sở Tiểu Điềm ấm ức nói: “Em quên mất... Hình như em không biết thắt cà vạt.”

“Vậy thì chờ em biết rồi tính.” Đoàn Tiêu kéo cà vạt được thắt lộn xộn xuống, hôn lên trán cô: “Ngày tháng còn dài, cô gái nhỏ của anh à, rồi em sẽ học được thôi.”

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu