Sở Tiểu Điềm thấy anh kéo rèm cửa, nhìn xuống dưới thì tò mò hỏi: “Sao thế, bên dưới có gì à?”
“Em đến nhìn đi.”
Sở Tiểu Điềm đi tới phía trước người anh.
Tầng lầu mà bọn họ ở không quá cao, có thể nhìn thấy rõ có một chiếc xe đậu bên dưới tòa nhà.
Một chiếc siêu xe limousine.
Khu dân cư này có giá không rẻ, hoàn cảnh lại tuyệt vời, không thiếu người có tiền sống ở đây, siêu xe cũng nhiều, có điều đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy siêu xe limousine xuất hiện ở chỗ này.
“Người quen à?”
“Người quen của Nhiếp Phi Chiến.”
“Nhiếp Phi Chiến?”
Cô nhìn kỹ, phát hiện bên cạnh chiếc siêu xe kia có người bước xuống, lấy một chiếc xe lăn gấp gọn từ trên xe, mở nó ra, để xuống đất.
Bên cạnh chiếc xe còn có một người phụ nữ mặc đồ vest đen, mái tóc dài màu đen, từ xa mà đã nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của cô ấy, khí chất rất đặc biệt, hình như là một... vệ sĩ có thân thủ lợi hại.
“Chuyện không liên quan đến chúng ta, ăn cơm thôi.”
Liên quan đến chuyện riêng tư của Nhiếp Phi Chiến, Sở Tiểu Điềm không hỏi nhiều, nhưng cho đến khi bọn họ ăn xong, rồi tự cầm điện thoại của mình xử lý công việc thì chiếc xe kia vẫn đậu ở đó. Sở Tiểu Điềm tới nhìn, chiếc xe lăn vẫn để bên cạnh xe, vệ sĩ cũng đứng im.
Cô có thể cảm nhận được nhất định có một người đang ngồi trên chiếc xe đó.
Nhưng người kia không xuống xe, từ đầu đến cuối đều ở trong xe như đang chờ đợi gì đó, lại như... đang bảo vệ gì đó.
Sở Tiểu Điềm nghĩ đến chuyện gì, cô nói: “Trước kia anh từng nói trong lòng Nhiếp Phi Chiến có một cô gái? Là cô ấy sao?”
“Đúng vậy.”
“Vậy... Vậy xe lăn...”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Là xe lăn của cô ấy.” Đoàn Tiêu hững hờ nói: “Hiện giờ chân của cô ấy vẫn chưa thể nào đi lại bình thường được.”
Sở Tiểu Điềm hiểu ý của anh chính là biết đâu sau này có thể hồi phục?
Sở Tiểu Điềm lại nhìn chiếc xe lăn cô đơn kia, giống như nhìn thấy có một cô gái ngồi bên trên đang ngẩng đầu nhìn về một hướng nào đó trên lầu. TruyenLau
Nhưng chiếc xe lăn kia vẫn luôn để trống, cô ấy không xuống xe, cũng không kêu người cất đi.
Sở Tiểu Điềm chợt nói: “Anh nói xem, có phải cô ấy đang chờ Nhiếp Phi Chiến chạy xuống ôm mình không?”
“Ai biết được chứ.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đoàn Tiêu đi tới, xoa đầu cô: “Đừng quan tâm, đó là chuyện của hai người họ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sở Tiểu Điềm gật đầu.
“Qua đây nghỉ ngơi một lúc đi.” Đoàn Tiêu bảo cô ngồi lên ghế sofa, anh ôm lấy cô, để cô tựa vào người mình.
Sở Tiểu Điềm dựa vào lòng anh, lấy điện thoại ra đọc bình luận.
“Woa, anh nhìn cái này đi.”
Từ ngày hôm qua, khi họa sĩ lợi hại kia vẽ ra hình tượng thiếu nữ của cô, rất nhanh bức tranh đó đã trở nên nổi tiếng, sau đấy lại có người hùa theo, vẽ ra hình tượng “Phạn Âm” trong tưởng tượng.
Có một bức là hình tượng lolita ôm máy tính, đội một đôi tai thỏ, vẻ mặt ngơ ngác đáng yêu. Còn có người vẽ hình người phụ nữ lạnh lùng mặc váy xẻ cao, tay cầm điếu thuốc, tóc đen da trắng môi đỏ.
Người hâm mộ của cô rất nhiệt tình đối với chuyện này, họ dường như đã dần bắt đầu chấp nhận chuyện Phạn Âm là nữ rồi.
Sở Tiểu Điềm cuối cùng đã thấy yên tâm hơn đôi chút.
“Mọi người đều giỏi tưởng tượng quá...”
Đoàn Tiêu ma sát ngón tay lên bức tranh vẽ thiếu nữ đeo tai thỏ kia, khóe môi anh nhếch lên, anh nói: “Cũng không tệ.”
Sở Tiểu Điềm không vui: “Anh muốn véo tai thỏ à? Em mới không phải thỏ.”
Đoàn Tiêu mỉm cười xoa đầu cô: “Những thứ này đều là Phạn Âm mà bọn họ tưởng tượng ra, chỉ có bản thân em mới là chân thực nhất.”
Sở Tiểu Điềm lướt điện thoại một lúc, có hơi buồn ngủ. Cô nằm trên n.g.ự.c Đoàn Tiêu ngủ một lúc, khi tỉnh dậy thì mơ mơ hồ hồ dụi mắt: “Em đến công ty chung với anh nhé?”
“Không nghỉ thêm à?”
“... Em không õng ẹo như thế.”
Sở Tiểu Điềm dày công ăn diện, nửa tiếng sau cô bước ra, trông thấy Đoàn Tiêu mặc đồ vest, tay đang cầm cà vạt, đứng đối diện gương để thắt.
“Đồ vest của anh ở đâu ra vậy?”
“Anh kêu người đưa qua.”
Sở Tiểu Điềm bước tới, nắm lấy tay anh: “Để em thắt giúp anh cho.”
Đoàn Tiêu cúi đầu nhìn cô: “Được.”
Năm phút sau...
Trán của Sở Tiểu Điềm toàn mồ hôi, vẻ mặt cũng ngày càng đáng thương.
Đoàn Tiêu nhìn cô từ đầu đến cuối, trong mắt hiện lên nét cười không rõ ràng.
Sở Tiểu Điềm ấm ức nói: “Em quên mất... Hình như em không biết thắt cà vạt.”
“Vậy thì chờ em biết rồi tính.” Đoàn Tiêu kéo cà vạt được thắt lộn xộn xuống, hôn lên trán cô: “Ngày tháng còn dài, cô gái nhỏ của anh à, rồi em sẽ học được thôi.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214: END
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.