Làm Nũng Là Ưu Điểm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Làm Nũng Là Ưu Điểm

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 170

Nếu Đoàn Tiêu ra lệnh thì tốc độ sẽ càng nhanh hơn.

Đoàn Tiêu cúi đầu nhìn Sở Tiểu Điềm.

Cô đang dựa vào lòng anh, hai tay giữ lấy quần áo anh, mở đôi mắt có hơi mơ hồ nhìn anh một lúc rồi nhắm lại.

Đoàn Tiêu sờ tóc cô: “Em ngủ một lúc đi.”

Anh lấy điện thoại gửi một tin nhắn.

Cũng chỉ khoảng mấy phút, bốn chiếc xe Jeep đã tách ra hai con đường. Hai chiếc ở phía trước, hai chiếc ở sau, lặng lẽ kẹp chiếc xe của bọn họ ở chính giữa.

Mà chiếc xe màu đỏ đi theo sau kia thấy tình hình không ổn thì lập tức muốn quay đầu, đồng thời chiếc xe thứ tư đi phía sau xe của Đoàn Tiêu cũng quay đầu đuổi theo.

...

“À, Tuyết Cầu của em đâu? Tuyết Cầu ở đâu rồi?”

Đoàn Tiêu mở cửa ra, dìu cô vào trong, anh vừa đóng cửa vừa vỗ về cô: “Anh đã giao Tuyết Cầu cho anh Trương rồi. Hiện giờ nó đang ở căn cứ với Karl, không cần lo lắng.”

Sở Tiểu Điềm gật đầu: “Vậy thì em yên tâm rồi.”

Thực ra cô không hề nhận ra mình đã hỏi câu này ba lần rồi, nhưng từ đầu đến cuối người đàn ông này vẫn không hề mất kiên nhẫn, lần nào cũng nhẫn nại trả lời cô.

“Ủa? Điện thoại em đâu?”

Đoàn Tiêu lấy điện thoại đưa cho cô: “Ở đây.”

Anh sợ cô bất cẩn làm mất nên anh giữ túi xách và điện thoại của cô.

Sở Tiểu Điềm nhìn điện thoại của mình, rồi lại nhìn anh.

“Có phải hôm nay em đã làm một chuyện rất dũng cảm không?”

“Đúng vậy.” Đoàn Tiêu giúp cô cởi áo khoác ra, sau đó thay dép lê cho cô: “Em vẫn luôn dũng cảm... Giơ chân ra nào.”
Website TruyenLau.com
Sở Tiểu Điềm ngoan ngoãn giơ chân ra, hệt như một đứa trẻ nghe lời để mặc cho anh chăm sóc.

Đoàn Tiêu đưa cô ngồi lên sofa, dặn dò: “Anh đi nấu nước mật ong giải rượu cho em. Em ngoan ngoãn nghỉ ngơi ở đây, đừng đi lung tung, biết chưa?”

Sở Tiểu Điềm ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ, ông chủ.”
TruyenLau.com
Đoàn Tiêu cười như không cười: “Ai là ông chủ của em?”

“Không phải anh đã đọc sách của em rồi à? Anh còn donate cho em nữa, anh chính là ông chủ của em.” Sở Tiểu Điềm nói nghiêm túc: “Người đọc của em đều là ông chủ của em.”

“Anh không phải.” Đoàn Tiêu quệt đầu mũi của cô: “Không nhớ vừa nãy em đã nói gì trước mặt họ à?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Sở Tiểu Điềm chớp mắt: “Em nói gì rồi?”

Đoàn Tiêu chậm rãi nói: “Em nói, anh là người của Phạn Âm.”

Sở Tiểu Điềm mở to mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô từng nói như vậy sao?

Có điều...

“Thì đúng mà.” Sở Tiểu Điềm nắm lấy tay anh, nhìn anh bằng ánh mắt đáng thương: “Lẽ nào anh không muốn?”

Chưa đợi Đoàn Tiêu lên tiếng, cô đã nghiêm túc nói: “Mặc dù Phạn Âm chỉ biết viết tiểu thuyết, còn là tiểu thuyết kinh dị, nhưng cô ấy thích anh, vô cùng thích luôn đó. Nếu anh không thích cô ấy, rời khỏi cô ấy, cô ấy sẽ rất buồn, rất buồn... Thế nên xin anh hãy luôn làm bạn trai của cô ấy, được không?”

Giọng nói thường ngày của Sở Tiểu Điềm giống hệt như vẻ bề ngoài, có sự non nớt và trẻ con rất tự nhiên của thiếu nữ, khiến cô trông rất nhỏ. Lúc cô làm nũng thì trông càng non nớt hơn.

Thường ngày cô rất ít khi nắm lấy tay anh làm nũng như bé gái thế này.

Sở Hàn Giang nói không sai, con gái ông khi làm nũng dễ dàng làm tan chảy trái tim của đàn ông.

Đoàn Tiêu để mặc cho cô nắm tay mình, tay còn lại của anh nhẹ nhàng v**t v* mặt cô.

Gò má của cô đỏ ửng, nóng đến nỗi làm bỏng cả bàn tay của anh.

“Câu này nên để anh nói mới đúng.”

Sở Tiểu Điềm ngơ ngác nhìn anh.

Con ngươi sâu thẳm của anh bao trọn lấy bóng dáng cô, dường như ngay cả linh hồn của cô cũng bị gói bên trong.

“Anh hy vọng em cho phép anh mãi mãi ở bên cạnh, bảo vệ em, yêu thương em cả đời này.”

Hai người nhìn nhau rất lâu, đôi mắt vốn ngẩn ngơ của Sở Tiểu Điềm cuối cùng đã hiện lên nét cười vui tươi.

Cô gật đầu, “ừ” một tiếng.

“Em đại diện cho chính mình và cả Phạn Âm, cho phép rồi.”

Đoàn Tiêu cười, hôn lên trán cô.

Anh biết cô uống say rồi, biết đâu ngày mai cô sẽ không còn nhớ lời nói lúc này.

Nhưng không sao, anh nhớ là được.

...

Dù sao Sở Tiểu Điềm cũng uống nhiều rượu rồi, khi cô đánh răng súc miệng xong, được Đoàn Tiêu đỡ lên giường thì lại bắt đầu mơ mơ hồ hồ.

“Tuyết Cầu và Karl ở chung với nhau à?”

“Đúng vậy.”

“Vậy anh ở chung với em à?”

“Em nói xem?”

“Chắc chắn là ở chung với em rồi.” Sở Tiểu Điềm ôm lấy cánh tay anh: “Anh không được đi, em ngủ rồi cũng không được. Nếu không... Nếu không em sẽ không ngủ nữa.”

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu