Trình Nhượng đi tới, nhìn Tuyết Cầu, cười nói: “Tiểu Điềm à, anh thấy em không cần để Tuyết Cầu đi huấn luyện nữa rồi. Cứ để nó đi theo Sếp của bọn anh, đảm bảo chẳng được mấy ngày nó sẽ ngoan ngoãn nghe lời, không có tật xấu gì cả.”
Sở Tiểu Điềm tượng tượng khung cảnh đó một chút: “Vẫn là thôi đi.”
Tuy rằng Trình Nhượng chỉ nói đùa, nhưng vẫn hỏi cô: “Tại sao?”
“Chắc anh ấy rất bận rộn. Hơn nữa…” Sở Tiểu Điềm hạ giọng, nói nhỏ: “Lỡ như Tuyết Cầu không chịu về lại bên cạnh em thì làm sao.”
Trình Nhượng cũng nói nhỏ: “Em còn sợ Tuyết Cầu yêu Sếp của bọn anh hả?”
Sở Tiểu Điềm: “...”
Mặc dù bọn họ chỉ nói đùa mà thôi, nhưng nhìn Tuyết Cầu vẫy đuôi, ngoan ngoãn ngồi trước mặt Đoàn Tiêu để anh v**t v* mình, Sở Tiểu Điềm bỗng cảm thấy người chủ như cô trước giờ quá yếu đuối, biết đâu có đôi khi cũng khiến Tuyết Cầu không có cảm giác an toàn. Còn Đoàn Tiêu mạnh mẽ, có thể bù đắp những thứ mà cô thiếu.
Tuyết Cầu muốn l**m tay Đoàn Tiêu, Karl đi qua, dùng cơ thể vạm vỡ của mình đẩy nó sang một bên, Tuyết Cầu bị đẩy ra khỏi bên cạnh Đoàn Tiêu.
“Ồ, Karl cũng biết ghen à.”
Tuyết Cầu vội vàng chạy về bên cạnh Sở Tiểu Điềm, bám lấy chân cô muốn cô ôm, Sở Tiểu Điềm ôm nó lên.
“Lúc trước, khi vừa mới nhặt nó về, đến cả tôi mà nó cũng không thân thiết, tôi mới đụng vào nó đã run lẩy bẩy.”
Khoảng thời gian đó, cô và Lạc Bắc Sương gần như dung túng và nuông chiều Tuyết Cầu không giới hạn, cho dù nó đi tiểu hoặc ị trong nhà, cũng không nỡ mắng nó.
TruyenLau.com
Thực ra, cô và Lạc Bắc Sương đều không phải người biết nuôi thú cưng, để chăm sóc tốt cho Tuyết Cầu, bọn họ đã tìm kiếm thông tin, hỏi các chuyên gia, mua cao dinh dưỡng, thức ăn cho chó và bột sữa dê tốt nhất để bé Tuyết Cầu gầy còm nhanh chóng hồi phục sức khỏe.
Chỉ có người thực sự nuôi thú cưng mới hiểu được cảm giác này, đó thật sự như nuôi một đứa trẻ, chỉ cần nó hơi khó chịu thì người làm chủ nhân cũng khó chịu theo.
“Gan nó nhỏ như vậy, ở đây một mình có sợ không.” Sở Tiểu Điềm sờ đầu Tuyết Cầu. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Em không bận gì thì có thể đến thăm nó.” Trình Nhượng nói: “Yên tâm đi, nó ở đây sẽ quen được bạn mới.”
Buổi chiều Trình Nhượng còn có việc nên đã quay về thay đồ. Sở Tiểu Điềm đưa Tuyết Cầu cho huấn luyện viên, rồi dặn dò Tuyết Cầu ngoan ngoãn nghe lời.
Vốn dĩ Tuyết Cầu không sao cả, nhưng thấy cô muốn đi thì bám lấy cô.
Huấn luyện viên dắt một con ch.ó Doberman tới và nói: “Đinh Đang, đây là bạn mới, đi chào hỏi đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Website TruyenLau.com
Doberman thân thiện đi tới ngửi mùi Tuyết Cầu, Tuyết Cầu bị nó thu hút, hai con ch.ó bắt đầu đi vòng tròn.
Đoàn Tiêu làm dấu tay với Sở Tiểu Điềm, ý bảo cô có thể đi rồi.
Sở Tiểu Điềm giống như phụ huynh ngày đầu tiên đưa con đến nhà trẻ, đi được một bước thì quay đầu nhìn, đến khi ra khỏi căn cứ huấn luyện, cô lại thấy hơi lo lắng: “Tuyết Cầu có nhớ tôi không…”
“Có.”
“Nó có trách tôi đã vứt nó lại không?”
“Không đâu.”
Suy nghĩ của Sở Tiểu Điềm đều ở trên người Tuyết Cầu, trong lúc lo lắng cũng chỉ lẩm bẩm một mình, đến khi cô phản ứng lại mới phát hiện không ngờ Đoàn Tiêu lại trả lời câu hỏi của cô, cô ngẩn người hỏi anh: “Tại sao?”
Đoàn Tiêu nghiêng đầu nhìn cô rồi nói: “Bởi vì nó chỉ nhớ cô, không trách cô đâu.”
Sở Tiểu Điềm đi tới bên cạnh anh, lúc nghe anh nói chuyện thì ngẩng đầu lên một cách tự nhiên, khoảnh khắc hai người chạm mắt nhau, gương mặt của Sở Tiểu Điềm bỗng nóng lên, cô vội vàng cúi đầu.
… Rõ ràng nói đến Tuyết Cầu, tại sao cô lại cảm thấy ngại ngùng chứ?
Quả nhiên vẫn là da mặt quá mỏng rồi. Cô che mặt mình, cảm thấy da trắng quá cũng không tốt, chỉ hơi ửng đỏ đã thấy rõ ràng.
Bỗng nhiên Karl sủa một tiếng.
Lúc không có chuyện gì nó sẽ không sủa lung tung, Sở Tiểu Điềm đang cúi đầu nhìn nó, bỗng nhiên Đoàn Tiêu giơ tay ra, đón lấy món đồ đang rơi xuống đầu cô.
“Á!” Sở Tiểu Điềm chợt hét lên, che đầu mình lại.
Món đồ này chỉ cách đầu cô có một chút, nếu không phải Đoàn Tiêu phản ứng nhanh, đưa tay đỡ lấy, suýt chút đã đập trúng đầu cô rồi!
“Ôi trời!”
Cửa sổ tầng hai của tòa nhà bên cạnh có hai cái đầu ló ra, vừa rồi bọn họ giành đồ quá gay gắt, không cẩn thận trượt tay, đồ trong tay bay ra ngoài cửa sổ rồi!
Hai người vội vàng chạy đến cửa sổ nhìn xuống dưới, không ngờ nhìn thấy gương mặt nghiêm nghị của Đoàn Tiêu, tay anh đang cầm cuốn sách kia.
“... Sếp!”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214: END
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.