Làm Nũng Là Ưu Điểm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Làm Nũng Là Ưu Điểm

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 195

Cảm giác vô cùng an toàn đó là thứ mà chỉ có anh mới có thể mang đến cho cô.

Sở Tiểu Điềm bỗng không còn thấy lo lắng gì nữa, cô vùi đầu vào vai anh, làm nũng.

“Em vẫn còn sợ thì phải làm sao?”

Đoàn Tiêu nghiêm túc suy nghĩ một lúc rồi nói: “Lần sau lúc em viết, anh sẽ ngồi trong phòng sách, lúc em sợ thì nhìn anh.”

Sở Tiểu Điềm im lặng tưởng tượng khung cảnh đó, u sầu nói: “Không được, như vậy em sẽ viết cốt truyện kinh dị thành tiểu thuyết tình yêu mất...”

Đoàn Tiêu cười trong yên lặng: “Vậy em nói xem, phải làm thế nào?”

“Anh ôm em được rồi, anh ôm em thì em không sợ gì nữa hết.”

“Được, anh ôm em.”

Đoàn Tiêu nâng mặt cô lên, cúi đầu hôn lên môi cô: “Bắt đầu từ bây giờ, chỉ cho phép em nghĩ đến anh, đừng nghĩ đến những thứ khác nữa.”

“... Dạ.”

Thực ra, cho dù anh không nói như vậy thì Sở Tiểu Điềm cũng không nghĩ đến thứ khác nữa rồi.

Những tưởng tượng bay bổng trong đầu cô đã biến mất sạch sẽ, hiện giờ trong mắt, trong đầu cô chỉ có người đàn ông trước mặt, không còn gì khác.

Cho đến khi sắp ngủ say, Sở Tiểu Điềm mới chợt nhớ ra: “Máy tính của em... Vẫn chưa tắt.” TruyenLau

“Anh đi.”

Đoàn Tiêu đứng dậy đi vào phòng sách, mở màn hình muốn xem thử cô đã lưu bản thảo hay chưa, để tránh tắt máy sẽ mất thứ quan trọng, nhưng anh phát hiện Sở Tiểu Điềm đã lưu bản thảo và tắt nó đi, giao diện trên máy tính đang mở ra, bên trên là Weibo của cô.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trên đó vẫn còn hiển thị bài đăng Weibo mới nhất mà cô vừa đăng cách đây không bao lâu – Cảm ơn lời tỏ tình của mọi người, mặc dù tôi đã có người trong lòng, nhưng tình yêu của Phạn Âm vẫn có thể chia sẻ cho các bạn một chút [Mỉm cười].

Có người trong lòng.

Ánh mắt của anh dừng lại ở bốn chữ kia. TruyenLau

Bình luận hot của người hâm mộ nói “Mặc dù không biết trong đời sống hiện thực Phạn Âm là người phụ nữ như thế nào, nhưng người có được trái tim của cô nhất định rất may mắn.”

Đúng thế.

Sao anh không may mắn được chứ?

Đoàn Tiêu cúi đầu, mỉm cười, anh tắt máy tính rồi đứng dậy quay lại phòng ngủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Anh đi đâu thế?” Sở Tiểu Điềm mơ mơ hồ hồ duỗi tay, cô lập tức cảm nhận được người đàn ông dựa gần, ôm cô vào lòng.

“Đi tắt máy tính cho em.”

“... Vậy anh có đọc trộm kết cục em viết không đấy?”

“Không có.”

“Không có thật à?”

“Anh không đọc trộm kết cục, nhưng nhìn thấy thứ khác.”

“Gì thế?”

“Weibo của em.” Giọng nói trầm thấp quyến rũ của Đoàn Tiêu vang bên tai cô, anh nói từng câu từng chữ: “Bài đăng Weibo em nói mình có người trong lòng kia.”

Một lúc sau.

Sở Tiểu Điềm nhốt mình vào trong chăn, lăn tới lăn lui, khi được anh ôm, cô còn xấu hổ muốn lăn xuống giường, trốn đi.

...

Kết cục thuận lợi hơn cô tưởng tượng rất nhiều, trong ba ngày đăng tải cuối cùng, cô đã gửi kết cục cho biên tập và Úy Lam đọc.

Biên tập vẫn khâm phục đầu óc tưởng tượng ngoài sức tưởng tượng của cô, đồng thời cảm thán, tỏ ý kết cục này tuyệt đối không vấn đề.

Úy Lam thì tỏ ý mặc dù kết cục rất hoàn hảo, rất đáng sợ, thực sự là một kết cục tổng kết chuỗi series... Nhưng cô ấy vẫn muốn đọc thêm ba trăm chương nữa, cho nên Boss Phạn Âm à, cậu mau viết thêm bộ thứ ba đi!

Sở Tiểu Điềm: ... Tớ từ chối, trí tưởng tượng của tớ đã dùng hết vào series này rồi.

Úy Lam: Vậy cậu đã mường tượng ra cuốn tiếp theo chưa?

Sở Tiểu Điềm: Mới nghĩ sơ sơ đại cương thôi, về cơ bản đã xác định phải viết gì, nhưng tớ chắc chắn phải nghỉ ngơi một thời gian nữa mới tiếp tục.

Úy Lam: Cũng đúng. Năm tháng nay thật sự vất vả cho cậu rồi, tiếp theo nghỉ ngơi thật tốt. À, cậu có muốn đến chỗ tớ chơi không?

Sở Tiểu Điềm vẫn chưa trả lời, Úy Lam đã nói: Thật là muốn gặp cậu quá đi, trước giờ muốn gặp nhưng không có cơ hội. Hiếm khi cậu rảnh rỗi, cũng viết xong tiểu thuyết rồi, chi bằng nhân dịp này gặp mặt chút?

Sở Tiểu Điềm: Được đó.

Cô thật sự rất muốn gặp Úy Lam, cô và Úy Lam đã quen biết nhau hơn hai năm rồi, quan hệ của hai người luôn rất tốt đẹp, Úy Lam cũng là người duy nhất biết gan cô rất nhỏ ngoài Lạc Bắc Sương ra. Mỗi lần cô sợ hãi đến mức sắp sụp đổ, Úy Lam luôn nghĩ đủ mọi cách để chọc cô, an ủi cô, để cô bình tĩnh lại.

Thực ra, cũng nhờ có nhiều ý tưởng kỳ lạ và những món đồ chơi kỳ quái mà cô ấy tặng cho cô nên lá gan của cô cũng lớn hơn lúc ban đầu rất nhiều. Cũng là nhờ Úy Lam giúp cô không ít nên cô mới viết đến hiện tại, nổi tiếng như bây giờ.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu