Cảm giác vô cùng an toàn đó là thứ mà chỉ có anh mới có thể mang đến cho cô.
Sở Tiểu Điềm bỗng không còn thấy lo lắng gì nữa, cô vùi đầu vào vai anh, làm nũng.
“Em vẫn còn sợ thì phải làm sao?”
Đoàn Tiêu nghiêm túc suy nghĩ một lúc rồi nói: “Lần sau lúc em viết, anh sẽ ngồi trong phòng sách, lúc em sợ thì nhìn anh.”
Sở Tiểu Điềm im lặng tưởng tượng khung cảnh đó, u sầu nói: “Không được, như vậy em sẽ viết cốt truyện kinh dị thành tiểu thuyết tình yêu mất...”
Đoàn Tiêu cười trong yên lặng: “Vậy em nói xem, phải làm thế nào?”
“Anh ôm em được rồi, anh ôm em thì em không sợ gì nữa hết.”
“Được, anh ôm em.”
Đoàn Tiêu nâng mặt cô lên, cúi đầu hôn lên môi cô: “Bắt đầu từ bây giờ, chỉ cho phép em nghĩ đến anh, đừng nghĩ đến những thứ khác nữa.”
“... Dạ.”
Thực ra, cho dù anh không nói như vậy thì Sở Tiểu Điềm cũng không nghĩ đến thứ khác nữa rồi.
Những tưởng tượng bay bổng trong đầu cô đã biến mất sạch sẽ, hiện giờ trong mắt, trong đầu cô chỉ có người đàn ông trước mặt, không còn gì khác.
Cho đến khi sắp ngủ say, Sở Tiểu Điềm mới chợt nhớ ra: “Máy tính của em... Vẫn chưa tắt.” TruyenLau
“Anh đi.”
Đoàn Tiêu đứng dậy đi vào phòng sách, mở màn hình muốn xem thử cô đã lưu bản thảo hay chưa, để tránh tắt máy sẽ mất thứ quan trọng, nhưng anh phát hiện Sở Tiểu Điềm đã lưu bản thảo và tắt nó đi, giao diện trên máy tính đang mở ra, bên trên là Weibo của cô.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trên đó vẫn còn hiển thị bài đăng Weibo mới nhất mà cô vừa đăng cách đây không bao lâu – Cảm ơn lời tỏ tình của mọi người, mặc dù tôi đã có người trong lòng, nhưng tình yêu của Phạn Âm vẫn có thể chia sẻ cho các bạn một chút [Mỉm cười].
Có người trong lòng.
Ánh mắt của anh dừng lại ở bốn chữ kia. TruyenLau
Bình luận hot của người hâm mộ nói “Mặc dù không biết trong đời sống hiện thực Phạn Âm là người phụ nữ như thế nào, nhưng người có được trái tim của cô nhất định rất may mắn.”
Đúng thế.
Sao anh không may mắn được chứ?
Đoàn Tiêu cúi đầu, mỉm cười, anh tắt máy tính rồi đứng dậy quay lại phòng ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Anh đi đâu thế?” Sở Tiểu Điềm mơ mơ hồ hồ duỗi tay, cô lập tức cảm nhận được người đàn ông dựa gần, ôm cô vào lòng.
“Đi tắt máy tính cho em.”
“... Vậy anh có đọc trộm kết cục em viết không đấy?”
“Không có.”
“Không có thật à?”
“Anh không đọc trộm kết cục, nhưng nhìn thấy thứ khác.”
“Gì thế?”
“Weibo của em.” Giọng nói trầm thấp quyến rũ của Đoàn Tiêu vang bên tai cô, anh nói từng câu từng chữ: “Bài đăng Weibo em nói mình có người trong lòng kia.”
Một lúc sau.
Sở Tiểu Điềm nhốt mình vào trong chăn, lăn tới lăn lui, khi được anh ôm, cô còn xấu hổ muốn lăn xuống giường, trốn đi.
...
Kết cục thuận lợi hơn cô tưởng tượng rất nhiều, trong ba ngày đăng tải cuối cùng, cô đã gửi kết cục cho biên tập và Úy Lam đọc.
Biên tập vẫn khâm phục đầu óc tưởng tượng ngoài sức tưởng tượng của cô, đồng thời cảm thán, tỏ ý kết cục này tuyệt đối không vấn đề.
Úy Lam thì tỏ ý mặc dù kết cục rất hoàn hảo, rất đáng sợ, thực sự là một kết cục tổng kết chuỗi series... Nhưng cô ấy vẫn muốn đọc thêm ba trăm chương nữa, cho nên Boss Phạn Âm à, cậu mau viết thêm bộ thứ ba đi!
Sở Tiểu Điềm: ... Tớ từ chối, trí tưởng tượng của tớ đã dùng hết vào series này rồi.
Úy Lam: Vậy cậu đã mường tượng ra cuốn tiếp theo chưa?
Sở Tiểu Điềm: Mới nghĩ sơ sơ đại cương thôi, về cơ bản đã xác định phải viết gì, nhưng tớ chắc chắn phải nghỉ ngơi một thời gian nữa mới tiếp tục.
Úy Lam: Cũng đúng. Năm tháng nay thật sự vất vả cho cậu rồi, tiếp theo nghỉ ngơi thật tốt. À, cậu có muốn đến chỗ tớ chơi không?
Sở Tiểu Điềm vẫn chưa trả lời, Úy Lam đã nói: Thật là muốn gặp cậu quá đi, trước giờ muốn gặp nhưng không có cơ hội. Hiếm khi cậu rảnh rỗi, cũng viết xong tiểu thuyết rồi, chi bằng nhân dịp này gặp mặt chút?
Sở Tiểu Điềm: Được đó.
Cô thật sự rất muốn gặp Úy Lam, cô và Úy Lam đã quen biết nhau hơn hai năm rồi, quan hệ của hai người luôn rất tốt đẹp, Úy Lam cũng là người duy nhất biết gan cô rất nhỏ ngoài Lạc Bắc Sương ra. Mỗi lần cô sợ hãi đến mức sắp sụp đổ, Úy Lam luôn nghĩ đủ mọi cách để chọc cô, an ủi cô, để cô bình tĩnh lại.
Thực ra, cũng nhờ có nhiều ý tưởng kỳ lạ và những món đồ chơi kỳ quái mà cô ấy tặng cho cô nên lá gan của cô cũng lớn hơn lúc ban đầu rất nhiều. Cũng là nhờ Úy Lam giúp cô không ít nên cô mới viết đến hiện tại, nổi tiếng như bây giờ.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214: END
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.