Đoàn Tiêu nhấc tay, nhẹ nhàng nâng cằm cô lên: “Em sợ cái gì?”
Sở Tiểu Điềm chớp mắt, không nói, chỉ dùng ánh mắt đáng thương “Em cũng không biết, nhưng rất sợ hãi, cho nên anh ôm em được không?” để nhìn anh.
Đoàn Tiêu bỗng khom người ôm ngang người cô, quay người đi vào phòng, anh đặt cô lên giường.
Sở Tiểu Điềm bất ngờ bị anh đặt lên giường, hai tay cô còn ôm lấy cổ anh theo bản năng. Cô cho rằng anh sẽ tách ra ngay, nhưng không ngờ anh trực tiếp nằm lên phía trên cô, anh cụp mắt, nhìn cô từ trên cao.
“Tác giả viết tiểu thuyết kinh dị đều nhát gan như em, hở tí là bị thứ mình nghĩ ra dọa sợ à?”
“Chắc... Không phải đâu. Vốn dĩ gan em rất nhỏ mà.” Sở Tiểu Điềm chột dạ, giọng nói ngày càng nhỏ: “Em cũng không biết tại sao...”
Đoàn Tiêu nhìn cô một lúc, bỗng cong khóe miệng, khẽ cười.
Sở Tiểu Điềm nghe được niềm vui trong giọng cười của anh, cô vừa xấu hổ vừa tức giận, đ.ấ.m anh một cái: “Anh... Anh còn cười nữa!”
Đoàn Tiêu nắm lấy tay cô để trước n.g.ự.c mình, anh cúi đầu hôn cô một cái: “Anh xin lỗi, anh biết em thật sự sợ hãi.”
“Nhưng anh rất vui.”
Sở Tiểu Điềm khó hiểu nhìn anh, chuyện này có gì đáng vui mừng chứ?
“Anh vui vì vào lúc quan trọng như vậy, em sợ hãi như vậy mà còn có thể nghĩ đến việc tìm anh.”
Sở Tiểu Điềm ấm ức: “Em không tìm anh thì tìm ai đây. Tuyết Cầu đã ngủ say rồi, Karl cũng không ở đây...”
Nét cười trong mắt Đoàn Tiêu càng thêm rõ ràng.
Nhưng rất nhanh anh trở nên nghiêm túc: “Tiểu Điềm, em phải biết rằng những thứ em sợ hãi kia không hề tồn tại.”
Sở Tiểu Điềm gật đầu, chu môi: “Em biết chứ, nhưng em vẫn không kìm được nỗi sợ hãi, có cách gì đây.”
Nếu cô không nhập tâm vào trong tiểu thuyết, cũng sẽ không viết ra được cốt truyện kín kẽ như thế.
Cô đang tìm kiếm ý tưởng trong bóng tối, gặp những thứ vô cùng đáng sợ, nên không thể tránh khỏi sự sợ hãi này.
Website TruyenLau.com
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Chờ viết xong cuốn này thì dừng một thời gian đi.” Đoàn Tiêu vuốt nhẹ má cô: “Em mệt quá rồi, cần nghỉ ngơi.”
Nửa khuôn mặt của Sở Tiểu Điềm cọ vào lòng bàn tay anh, cảm nhận nhiệt độ của bàn tay, cả trái tim cô trở nên ấm áp.
“Vậy phải đợi em viết xong kết thúc đã... Bỗng nhiên em cảm thấy áp lực lớn quá à...”
Thực ra, từ khi “Cuốn sách kinh dị 2” bắt đầu đăng tải, áp lực của cô đã rất lớn, bởi vì độ nổi tiếng của bộ đầu tiên càng ngày càng tăng, bộ thứ hai mới bắt đầu đã nhận được chờ mong và hối thúc của rất nhiều người. Lúc đầu, áp lực của cô cực lớn, dần dà mới bước vào trạng thái ổn định.
TruyenLau
Bây giờ đến lúc kết thúc, cảm giác căng thẳng lúc đầu lại xuất hiện. Mấy ngày gần đây cô đều ngủ rất muộn, luôn lo lắng mình viết kết thúc không hay, khiến những người đọc theo dõi lâu như vậy cảm thấy thất vọng.
Đoàn Tiêu nằm bên cạnh cô, để cô dựa vào lòng mình, anh ôm lấy cô: “Anh từng nói với em, từ năm mười tám tuổi anh đã bắt đầu làm nhiệm vụ một mình chưa?”
“Mười tám tuổi? Mới thành niên à?”
Đoàn Tiêu gật đầu: “Đúng vậy, hơn nữa bắt đầu từ lần đầu tiên, chưa từng có nhiệm vụ nào thất bại.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Sở Tiểu Điềm nói: “Lợi hại quá.”
“Không tính là lợi hại.” Đoàn Tiêu sờ mái tóc mềm mại của cô, anh nói: “Người thật sự lợi hại là người anh tin cậy, chưa từng khiến anh phải thất vọng.”
“Em biết người anh tin cậy nhất hiện giờ là ai không?”
“Ai vậy?”
Đoàn Tiêu không nói, chỉ nhìn cô.
Trong bóng tối, Sở Tiểu Điềm nhìn được bóng dáng phản chiếu của mình trong con ngươi sâu thẳm của anh.
“Là em.” Đoàn Tiêu nhẹ nhàng ôm mặt cô, bình tĩnh nói: “Người anh tin tưởng nhất là em, cho nên em cũng phải tin vào bản thân mình.”
Sở Tiểu Điềm ngẩn người, gật đầu.
Từ lần đầu gặp mặt Đoàn Tiêu, cô có thể cảm nhận rõ ràng sự mạnh mẽ của anh, đó không chỉ đến từ vẻ ngoài cứng rắn mạnh mẽ của anh, mà phần hơn là từ nội tâm kiên cố không thể sụp đổ kia.
Trên người anh có thứ khiến người khác vô cùng tin cậy, cho dù anh im lặng, khiêm tốn, không biểu hiện ra ngoài sự tự tin mãnh liệt nhiều như thế nào, cũng có thể khiến người ta tin tưởng, mọi nguy hiểm ở trước mặt anh đều có thể được anh giải quyết dễ dàng.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214: END
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.