Làm Nũng Là Ưu Điểm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Làm Nũng Là Ưu Điểm

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 187

“Có tiểu thuyết nói sẽ đau đến c.h.ế.t đi sống lại... Em cũng đau, nhưng hình như không đến mức đó...”

“... Còn nói không đau à?” Đoàn Tiêu bất lực nói: “Em biết em chảy bao nhiêu giọt nước mắt không?”

Sở Tiểu Điềm hơi mở to mắt: “Vậy sao?”

Cô suy nghĩ một lúc... Hôm qua hình như cô có ch** n**c mắt, cho nên anh luôn ôm chặt lấy cô, dỗ dành cô, hôn lên từng giọt nước nơi khóe mắt cô.

Có lẽ hôm qua quá căng thẳng, nên đến hiện giờ cô mới nhớ ra rất nhiều chi tiết.

Bởi vì quá kìm nén, cho nên từng giọt mồ hôi trên trán của Đoàn Tiêu đã chảy xuống người cô. Sự dịu dàng kiềm chế mà bao dung kia hệt như nước ôm trọn lấy cô, vì vậy mà nỗi đau trên cơ thể cũng không còn khó chịu nữa.

Đến khi ngủ thiếp đi, cô vẫn còn nhớ Đoàn Tiêu đã lấy khăn ấm lau người giúp cô và luôn dỗ cô ngủ.

Có lẽ trên thế giới này chỉ cô mới biết được, hóa ra anh là một người đàn ông dịu dàng đến mức khiến người ta say đắm.

“Sở Tiểu Điềm.”

Bỗng nhiên anh gọi khẽ tên cô.

Sở Tiểu Điềm: “Hả?”

“Em còn nhớ tối qua mình đã nói gì không?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Gì cơ?”

“Em nói...” Đoàn Tiêu nhìn vào mắt cô, nói một cách chậm rãi: “Em rất đau, em không cần anh nữa.”

Sở Tiểu Điềm: “...”

“Em không có! Không phải em nói!”
TruyenLau.com
Chuyện đến nước này rồi, cô chỉ có thể chơi ăn gian...

Chứ còn cách nào nữa?

Đoàn Tiêu im lặng nhìn cô.

Mặc dù ánh mắt của anh rất bình tĩnh, sâu thẳm nhưng Sở Tiểu Điềm vẫn cảm nhận được... lời lên án nhỏ nhoi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Em không thể nào không cần anh đâu.” Sở Tiểu Điềm ôm eo anh, vùi đầu vào lồng n.g.ự.c anh, cọ tới cọ lui: “Anh tốt như vậy, sao em nỡ không cần anh chứ, còn lâu em mới ngốc như thế đó. Vả lại... Vả lại...”

“Vả lại cái gì?”

“Vả lại Karl và Tuyết Cầu là cục cưng chung của chúng ta, vì bọn chúng, em cũng sẽ không rời xa anh đâu!”

Đoàn Tiêu: “...”

Hay lắm, hôm nay hai tên nhóc này mỗi đứa được thêm một cái đùi gà.

“Em muốn đi tắm.”

“Anh ẵm em đi.”

Sở Tiểu Điềm vừa định từ chối thì Đoàn Tiêu đã vén chăn ra, anh lấy áo sơ mi khoác lên người cô, ôm cô lên.

“Không cần đâu, em tự đi được...”

“Đừng nhúc nhích.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đến khi thật sự tắm rửa Sở Tiểu Điềm mới cảm thấy không đau là lừa dối, lúc cô đứng dậy mới phát hiện cả người vô cùng nhức mỏi, tắm nước nóng xong mới thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Khi cô bước ra, Đoàn Tiêu đã vào nhà bếp nấu ăn.

Anh nấu cháo, hình như còn muốn nấu thêm hai món nữa, Sở Tiểu Điềm nói không cần phiền phức như vậy, ăn trứng gà là được rồi.

“À, Nhiếp Phi Chiến còn ở nhà anh, có cần mang cơm cho anh ấy không? Hoặc em đặt đồ ăn ngoài cho anh ấy?”

Tốt xấu gì anh ta cũng là ân nhân cứu mạng bọn họ trong lần ở nước K. Hơn nữa, Nhiếp Phi Chiến còn là sếp lớn của căn cứ mà Sở Hàn Giang ở, tất cả vấn đề an toàn đều do anh ta phụ trách, cũng là anh ta bảo vệ bố cô.

“Không cần, cậu ta đói thì tự biết đến nhà bếp nấu.”

Đoàn Tiêu dường như biết cô đang nghĩ gì, anh nói: “Cậu ta không nhiều chuyện như vậy, em đừng để ý.”

Sở Tiểu Điềm gật đầu, chắc Nhiếp Phi Chiến một thân một mình đã quen, ân tình gì đó, anh ta cũng không để trong mắt.

Nhưng có chỗ cần đến cô, cô vẫn phải làm.

“Vậy có gì cần em giúp đỡ, anh cứ nói với em nhé.”

Mặt trời hôm nay rất đẹp, ánh nắng sớm mai chiếu từ ngoài cửa sổ vào trong, nửa người của Đoàn Tiêu đều được tắm dưới ánh nắng mặt trời, thân hình anh thẳng tắp, vẻ mặt tập trung, Sở Tiểu Điềm nhìn dáng vẻ anh hơi cúi đầu thái rau, cô không muốn di dời ánh mắt chút nào.

Cô nhất định đã tích góp rất nhiều rất nhiều may mắn nên mới gặp được người đàn ông tốt như vậy.

Sở Tiểu Điềm không kìm được mà đi qua, ôm lấy anh từ đằng sau.

Đoàn Tiêu hơi khựng lại, quay đầu.

Sở Tiểu Điềm kiễng chân, hai người hôn nhau một cách ăn ý.

“Chúng ta như vậy có tính là ở chung không?”

“Em nói xem?”

Sở Tiểu Điềm cong mắt cười: “Dù không tính, em cũng phải cướp được anh vào nhà, không cho anh đi nữa.”

Đoàn Tiêu quay đầu đi.

Cô nhìn thấy khóe môi anh nhếch lên, anh cười.

Sở Tiểu Điềm thầm nghĩ, không thể nhìn tiếp nữa, nếu còn nhìn anh, đến cơm cô cũng không cần ăn đã thấy no rồi.

Quả nhiên đàn ông quá đẹp trai cũng là một tội lỗi.

“À, hôm nay mấy giờ anh đi làm?”

“Không vội, buổi chiều đi cũng được.”

“Vậy em có thể đến thăm Karl và Tuyết Cầu không? Em nhớ bọn chúng rồi.”

“Sau này em có thể đến bất cứ lúc nào.”

Sở Tiểu Điềm gật đầu.

Dù sao cũng gần đây, dù không ngồi xe, đi bộ một lúc cũng đến được.

Khi vừa định ăn cơm, Đoàn Tiêu bỗng nheo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó anh đứng dậy bước ra đó.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu