Triệu Quang Quân đáng thương, chẳng qua chỉ vì uống say mà chợp mắt mấy phút, lại đi vệ sinh nên đã bỏ lỡ chuyện lớn trong đời.
Nếu như anh ta biết, chắc sẽ hận không thể đ.ấ.m mình vài đ.ấ.m mất.
Lâm Phi Phàm nhìn anh ta bằng ánh mắt tràn đầy đồng cảm và thương tiếc.
Triệu Huy cảm thấy bản thân không ổn chút nào: “... Cậu nhìn tôi như vậy làm gì? Chữ ký này ở đâu ra vậy?”
Lâm Phi Phàm nói: “Tôi không nói cậu biết đâu.”
“...”
Bên kia Triệu Huy vừa cầm cuốn sách “Hung đồ” có chữ ký của Phạn Âm vừa tóm lấy cổ áo của Lâm Phi Phàm chất vấn, bên này mấy người kia cuối cùng đã thoát ra khỏi trạng thái ngơ ngác, nhưng ai nấy vẫn còn rất mơ màng.
Tác giả có thể viết ra những thứ kinh dị như “Cuốn sách kinh dị”, “Linh oán”, “Hung đồ” là một... cô gái?
Còn là một cô gái dịu dàng thanh tú như thế?
“Khoan đã, Phạn Âm là con gái?”
“Phạn Âm không phải đàn ông sao?”
“Dù là nam hay nữ, tôi vẫn luôn cảm thấy Phạn Âm là giáo sư đại học.”
“... Thực ra tôi cảm thấy Phạn Âm là một chị gái mạnh mẽ xinh đẹp, giống như Tô Khai trong ‘Hung đồ’ vậy.”
Tô Khai là nhân vật trong một câu chuyện của “Hung đồ”, là một chị gái mạnh mẽ lạnh lùng rất nổi tiếng trong lòng người đọc và còn là tác giả chuyên mục. Trước kia còn có người cảm thấy có khả năng khi Phạn Âm viết về cô ấy thì đã mang chút màu sắc cá nhân của mình vào, nhưng vẫn rất ít người cảm thấy Phạn Âm là nữ, đặc biệt là nhân vật này đến cuối cùng còn c.h.ế.t rất thê thảm.
Mà Phạn Âm là nữ thì cũng được đi... Chuyện này cũng không phải chuyện khiến người ta khó lòng tưởng tượng được, dù sao Phạn Âm cũng chưa từng nói mình là nam.
Nhưng hiện giờ, bọn họ đột nhiên biết được Phạn Âm không những là nữ mà còn là một em gái đáng yêu.
Không những cô là một em gái đáng yêu mà cô còn là người mà bọn họ đều quen biết.
Thậm chí, cô còn là người phụ nữ của Sếp bọn họ!
Phạn Âm! Là người phụ nữ của Sếp bọn họ!
Ngơ ngác số một: “Oh my god!” TruyenLau.com
Ngơ ngác số hai: “Ôi trời ơi.”
Ngơ ngác số ba: “Tôi vẫn unbelievable!”
Website TruyenLau.com
Số một: “... Tôi cảm thấy mình bị lãng tai rồi.”
Trình Nhượng lắc đầu, xem ra mấy tên này điên hết rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - TruyenLau.com
Tính ra người biết chuyện đầu tiên là Trình Nhượng vẫn là người bình thường nhất.
Tên không nên bình thường nhất vẫn còn đang rối rắm chuyện chữ ký.
Quý Xuyên mới tăng ca xong nên đến muộn, anh ta đẩy cửa vào: “Tôi vừa thấy Sếp Đoàn và bạn gái đi rồi? Mấy cậu... Mấy cậu làm gì thế?”
Nghiêm Nặc đột nhiên tóm lấy Quý Xuyên và hỏi: “Quý Xuyên, cậu biết Phạn Âm không?”
“Biết chứ, không phải ‘Hung đồ’ của cậu ấy sắp chuyển thể thành phim rồi à? Dạo gần đây tôi cũng đọc sách của cậu ấy đấy, sao thế?”
Nghiêm Nặc tê dại: “Vậy cậu có biết thực ra Phạn Âm là một em gái không?”
Quý Xuyên ngơ ngác vài giây: “Hả? Là con gái à?”
Nghiêm Nặc nghiêm túc gật đầu: “Không những là con gái mà còn là một em gái rất đáng yêu.”
Quý Xuyên còn chưa phản ứng lại, Triệu Huy bên kia đã ngẩn người trước: “Khoan đã, các cậu đang nói gì thế?”
“Nói Phạn Âm là một em gái.” Trình Nhượng uống hớp trà, cười nheo mắt nói: “Chuẩn bị nấu ăn cho tôi một tháng chưa vậy, đầu bếp Triệu.”
Khóe miệng Triệu Huy giật giật: “Các cậu hợp sức lại lừa tôi, thú vị không? Còn là anh em không vậy?”
Lâm Phi Phàm lắc đầu, vỗ vai anh ta: “Tạm thời đừng nói cho cậu ta biết. Nếu không, không biết cậu ta sẽ làm ra chuyện gì khi đang say mèm như vậy.”
Trình Nhượng: “Không được, tôi phải nói cho cậu ta biết. Phạn Âm không những là em gái mà còn là...”
Những người khác đồng thanh: “Đừng nói!”
Triệu Huy: “???”
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Anh ta là ai? Anh ta đang ở đâu? Đám bạn của anh ta bị ma nhập hết rồi sao?
...
Xe đi được nửa đường, bỗng nhiên tài xế nói: “Tổng giám đốc Đoàn.”
“Tôi biết.” Đoàn Tiêu thờ ơ nói.
Từ khi họ rời khỏi khách sạn thì chiếc xe phía sau luôn đi theo họ, đã quá mười phút rồi.
Ban đầu Đoàn Tiêu đã phát hiện ra, chỉ là anh vẫn làm lơ mà thôi.
“Tổng giám đốc Đoàn, có cần gọi điện cho trụ sở chính không?”
Mặc dù đám Trình Nhượng đang uống rượu nhưng Long Phong Đặc Vệ vẫn còn rất nhiều tinh anh. Trụ sở chính của công ty có trung tâm điều phối và giám sát, nếu nhà khách hàng cao cấp xảy ra chuyện gì thì có thể thông báo cho họ và chỉ mất vài phút là có người đến nhà kiểm tra.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214: END
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.