Làm Nũng Là Ưu Điểm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Làm Nũng Là Ưu Điểm

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 127

Ừ... Cô ngoại trừ công việc ra, quả thực rất ít khi ra ngoài, trước đó đi làm thì tiền lương cũng chỉ đủ trả tiền thuê nhà.

Xem ra người này cũng chỉ biết được đại khái, không biết rõ tình hình thực tế của cô, như vậy cũng tốt.

Sở Tiểu Điềm đã âm thầm xuất bản ba cuốn sách, trở thành tác giả có sách bán chạy từ lâu (còn sắp sửa ký hợp đồng chuyển thể phim điện ảnh) lắc đầu: “Không tìm việc, thực ra tôi đã định từ chức rồi.”

Cho nên xin anh hãy xem thường tôi, lập tức vứt tôi lại và rời đi.

Sở Tiểu Điềm chờ mong nhìn anh ta.

Mà Thẩm Nam Phong chỉ hơi chau mày, hình như không có vẻ gì là bất mãn.

Nể mặt gương mặt xinh đẹp của cô, anh ta vẫn cảm thấy điểm này có thể nhịn được.

Cô gái xinh đẹp như vậy, làm một bông hoa tươi nuôi trong nhà, nuông chiều cũng không có gì không tốt.

Chỉ nhìn cô mà trái tim đã mềm nhũn.

“Người ta nói cô có một căn nhà?”

Sở Tiểu Điềm uống ngụm nước, gật đầu nói: “Đúng vậy, tôi tự kiếm tiền mua đó.”

Thẩm Nam Phong thầm phì cười, không hề tin, có điều cũng không vạch trần “lời nói dối” của cô.

Xem ra cô gái xinh đẹp này vẫn có ít lòng hư vinh, với số tiền lương ít ỏi có thể trả được tiền thuê đã đành, sao có thể mua nhà được chứ?

Nhưng những thứ này không thành vấn đề, cô có vẻ ngoài xinh đẹp, giọng nói ngọt ngào, tính cách cho dù có chút khuyết điểm nhỏ, cũng là nét đáng yêu đặc biệt.

Điều kiện gia đình anh ta không tồi, bản thân cũng có tiền lương cao, đối phương có nhà hay không đều không sao cả, vừa rồi anh ta cũng chỉ tùy tiện hỏi mà thôi, nhưng không ngờ Sở Tiểu Điềm lại thừa nhận “trực tiếp” như thế.

Anh ta duỗi tay lấy ly nước của cô rót cho cô ly nước chanh, dịu dàng hỏi cô: “Vậy cô thích người đàn ông như thế nào? Có thể nói chút không?”

“Thực ra tôi đã...” Đã có người mình thích rồi, hơn nữa còn là bạn trai của tôi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô vừa định nói ra câu này, bỗng nhiên liếc nhìn thấy người đàn ông cao to đang đẩy cửa bước vào, sắc mặt cô thay đổi ngay lập tức.

Cô cúi đầu nhìn điện thoại, thời gian tin nhắn cuối cùng gửi cho Đoàn Tiêu là mười sáu phút trước. TruyenLau.com

Còn chưa tới hai mươi phút, không ngờ anh đã tới rồi? Phải biết rằng từ công ty anh đến nhà hàng này, nếu lái xe thì ít nhất cũng phải hai mươi mấy phút gần nửa tiếng đồng hồ.

Bàn bên cạnh vốn dĩ có hai cô gái, một trong số đó chắc đã từng nhìn thấy Đoàn Tiêu ở trung tâm thương mại nên che miệng ngạc nhiên hô lên: “Trời ơi, mọi người nhìn xem anh ấy có phải người trên tin tức... Chính là người đã cứu bé trai ở trung tâm thương mại ngày hôm đó! Tớ đã từng gặp được ở hiện trường!”

Cô gái khác lập tức nheo mắt quan sát: “Đúng là rất giống... Ôi trời ơi, men quá đi...”

Hiển nhiên Đoàn Tiêu ra ngoài vội vàng, đồng phục chiến đấu trên người vẫn chưa kịp thay, đồng phục chiến đấu màu đen, tay đeo găng tay lộ ngón, chân đi bốt quân đội, trên tay cầm kính râm và điện thoại, giữa hàng lông mày tràn đầy sự sắc lạnh u ám.
Website TruyenLau.com
Lúc anh bước vào, khí thế thực sự quá mạnh mẽ, cả nhà hàng đều yên lặng mất mấy giây, nhân viên phục vụ đang bưng rượu vang lùi về sau nhường đường cho anh theo bản năng.

Một nam một nữ dân văn phòng ở bàn khác, người nữ nói: “Là minh tinh phải không? Mới ra khỏi phim trường à?”

Người đàn ông nói chắc chắn: “Không phải minh tinh, chắc chắn là quân nhân, nhìn khí chất còn là lính đặc chủng.”

Sở Tiểu Điềm: “...”
TruyenLau
Cô cứ thế trơ mắt nhìn Đoàn Tiêu đi tới với gương mặt u ám, mặc dù chưa nói chữ nào, không làm gì cả, nhưng tất cả mọi người đều có thể cảm nhận được khí thế mạnh mẽ không thể ngó lơ của anh, giống hệt như một con d.a.o quân đội được tuốt ra khỏi vỏ, ánh sáng sắc bén và sự hung dữ ngày thường đã thu lại thì giờ đây anh đã phát hết ra.

Anh nhìn Thẩm Nam Phong đang ngơ ngác ngồi đối diện Sở Tiểu Điềm, trong tay anh ta còn cầm ly nước của Sở Tiểu Điềm, đang định đặt bên cạnh cô. Bởi vì Đoàn Tiêu nên tay đang khựng ở đó.

Đáy mắt Đoàn Tiêu hiện lên nỗi tức giận nhàn nhạt.

Sở Tiểu Điềm chưa từng nhìn thấy biểu cảm này của anh.

Dù tâm trạng của anh không tốt thì anh cũng chỉ tỏ ra lạnh lùng hơn chứ chưa từng nổi giận.

Sở Tiểu Điềm chớp mắt, vào lúc anh dừng bước thì duỗi tay ra, nhẹ nhàng túm góc áo của anh.

Sau đó, cô yếu ớt lên tiếng dưới cái nhìn chăm chú của anh: “Người đàn ông mà tôi thích... chính là dáng vẻ này.”

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu