Làm Nũng Là Ưu Điểm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Làm Nũng Là Ưu Điểm

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 141

Em đã quen với món đồ này rồi... Mặc dù lúc đầu luôn bị dọa sợ, nhưng cũng vì tìm cảm hứng để viết truyện, bị dọa nhiều vẫn có chỗ tốt.

“Em bình thường chỉ giật mình chút thôi.” Sở Tiểu Điềm chỉ vào nhà bếp: “Vậy em nấu ăn tiếp đây.”

Cô đưa mắt với Tuyết Cầu, Tuyết Cầu nhìn cô với vẻ mặt vô tội.

... Đồ ngốc này.

Trong nhà cô vẫn còn không ít món đồ dọa người như vậy, có một số đồ chơi chọc ghẹo và đồ chơi hoặc búp bê kinh dị được mua trên mạng, có một số là quà Úy Lam tặng cho cô. Trước kia cô quá bận rộn, những món đồ nhỏ này đều được chất ở khắp ngóc ngách trong nhà, nhưng từ lần trước Lạc Bắc Sương không cẩn thận bị dọa sợ, cô đã cất đi rồi.

Đương nhiên, những món đồ chơi đáng sợ này chắc chắn không dọa được Đoàn Tiêu, nhìn vẻ mặt bình tĩnh không chút gợn sóng của anh, có lẽ cho dù ban ngày có ma xuất hiện trong nhà thì cũng bị vẻ mặt lạnh lùng của anh dọa bay khỏi cửa mất.

Lạc Bắc Sương nói trong hai người, có một người thể chất nhạy cảm dễ giật mình, một người mạnh mẽ sắt thép, gió dập mưa vùi cũng không động đậy, không biết yếu đuối là thứ gì, vậy nên hai người ở bên nhau quả thật hoàn hảo.

“Sở Tiểu Điềm, kể từ bây giờ, mày phải nghiêm túc nấu ăn, đừng suy nghĩ gì cả.” Cô nói lẩm bẩm: “Đây là lần đầu tiên Đoàn Tiêu ăn món mày nấu, nếu ngay cả mì mày cũng nấu không được thì tối nay đổi chỗ ngủ với Tuyết Cầu được rồi.”

Vậy là thời gian sau này Sở Tiểu Điềm hoàn toàn chìm đắm trong chuyện bếp núc, mức độ tập trung nghiêm túc không kém gì lúc gõ chữ, không hề biết chuyện gì xảy ra bên ngoài.

Tuyết Cầu chui hết một lượt các ngóc ngách trong phòng, còn dẫn theo Karl đi dạo một vòng quanh ban công, sau đó thì đến nơi làm việc của Sở Tiểu Điềm.

Chung cư cô ở không lớn lắm, hơn nữa do là chung cư dành cho người sống một mình, cho nên ngoại trừ phòng ngủ, nhà bếp và nhà vệ sinh ra, những nơi khác đều thiết kế kiểu mở, chỉ được ngăn cách mà thôi.
TruyenLau.com
Khi tiếng “bịch” vang lên, Sở Tiểu Điềm ở trong nhà bếp không hề nghe thấy.

Nhưng Đoàn Tiêu vốn đang nhìn điện thoại lại ngẩng đầu lên.

Trên thảm nhà, sách và tài liệu rơi khắp nơi.
TruyenLau
Đây là căn phòng nhỏ mà Sở Tiểu Điềm làm việc, được tủ sách và tường ngăn thành một căn phòng nhỏ, máy tính trên bàn đều là giấy ghi chú và sách được xếp ngăn nếp.

Bởi vì không phải phòng riêng, chỉ cần lại gần sẽ phát hiện khu vực này hoàn toàn khác biệt với phong cách bên ngoài.

Tuyết Cầu không biết nghịch ngợm thế nào, khi cắn đồ chơi trên kệ sách đã kéo theo vài tập tài liệu, còn làm rớt một cuốn sách.
Website TruyenLau.com
Có lẽ Tuyết Cầu biết mình lại gây chuyện, nên nằm trên thảm l**m móng vuốt của mình với bộ dạng đáng thương. Khi Đoàn Tiêu đi tới, nó đã vùi đầu vào trong móng vuốt của mình, chỉ để lộ ra đôi mắt ướt đẫm nhìn anh.

Đoàn Tiêu nhìn nó một cái, nhưng ngẩng đầu lên đã bị một tấm poster thu hút sự chú ý.

Đó là poster nhà xuất bản thiết kế để tuyên truyền lúc cuốn sách “Linh oán” được xuất bản ra thị trường.

Mà bên cạnh nó chính là poster của “Hung đồ”.

So với poster “Linh oán” có bầu không khí kinh dị kia, hình ảnh trên poster “Hung đồ” càng khiến người ta dựng tóc gáy hơn.

Trên bìa trang sách màu đen là cánh tay người khô khốc, ngay cả mạch m.á.u chằng chịt cũng có thể nhìn thấy rõ ràng, khớp xương gầy còm, ngón tay sắc nhọn mà trắng bệch. Nếu buổi tối vô tình nhìn thấy, rất có khả năng sẽ có một ảo giác giây tiếp theo cánh tay này sẽ thò ra khỏi poster để bóp đầu mình.

Đoàn Tiêu hơi chau mày.

Tuyết Cầu nhìn thấy phản ứng của Đoàn Tiêu, lập tức chồm dậy khỏi thảm, vẫy đuôi lặng lẽ đi ra ngoài.

Đoàn Tiêu nhìn tài liệu và sách vương vãi trên đất, khi anh khom người chuẩn bị nhặt lên thì nhìn thấy một đầu lâu trắng trên thảm.

Điều dễ dàng nhận thấy là, dựa vào mức độ nhát gan của Sở Tiểu Điềm, thường ngày đừng nói là phim kinh dị, mà thứ đồ khiến người ta sợ hãi một chút cũng có thể dọa cô sợ đến sắc mặt trắng bệch, cho nên cô sẽ không thích món đồ chơi có phong cách hiếm có này.

Nhưng từng hàng trên tủ sách ngoại trừ tiểu thuyết ngôn tình nổi tiếng ra, chính là những cuốn sách thể loại kinh dị, chuyện lạ, chuyện ma quỷ.

Rất khó tưởng tượng cô gái có tính cách như Sở Tiểu Điềm lại có một sở thích không ai biết như vậy. Cho dù cô nói mình thích đọc sách thể loại này, e rằng người khác cũng không tin.

Đoàn Tiêu khom người nhặt từng tờ giấy ghi chú lên, chuẩn bị xếp gọn cho vào tập tài liệu.

Trong mấy chục giây ngắn ngủi này, trong đầu anh hiện lên rất nhiều hình ảnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tối hôm đó, dưới sự hoảng sợ Sở Tiểu Điềm đã gọi điện cho anh.

“Trên đời này không có ma, đều là mình tự tưởng tượng ra.”

“Tôi biết là không có... Nhưng trong sách tôi đọc có, trong đầu tôi cũng có.”

Giọng nói nghẹn ngào nhẫn nhịn của cô nói ngắt quãng: “Tôi cảm thấy trong phòng cũng có, tôi sợ quá.”

...

“Vừa rồi cô đang làm gì?”

“... Tôi đang đọc sách, chính là cuốn ‘Hung đồ’ kia... Thứ bên trong... Đáng sợ quá. Tác giả kia... Sao tác giả có thể viết ra thứ đáng sợ như vậy chứ?”

“Có đáng sợ thế không?”

“Ừ! Rất đáng sợ!”

Trên máy bay, Sở Tiểu Điềm nghĩ đủ mọi cách phá không cho anh đọc cuốn sách đó.

“... Thứ, thứ đáng sợ như thế, đừng xem nữa được không?”

Cô cố gắng làm ra vẻ bình thản, nhưng rõ ràng trong ánh mắt có vài phần đáng thương.

“Cô vì những thứ này mà sợ đến nỗi không ngủ được?”

“... Không đáng sợ sao? Tôi cảm thấy viết rất dọa người rồi.”

Còn cả lúc anh khen Phạn Âm, gương mặt của Sở Tiểu Điềm bỗng dưng đỏ lên.

“Không phải không hay.”

“Anh nói gì?”

“Tác giả này viết không tệ, cho dù là cốt truyện hay phương diện khác đều khiến người ta rất khâm phục.”

“Anh... Thật sự cảm thấy cuốn sách này hay sao?”

“Anh cảm thấy hay hay không, đối với em rất quan trọng à?”

“Đương nhiên là... rất quan trọng rồi, dù sao cũng là tác giả em yêu thích nhất.”

“Đột nhiên em muốn khóc quá...”

Trước khi rời khỏi nước K, Sở Hàn Giang đặc biệt nói với anh những lời kia...

Anh cất tài liệu đi, không nhìn nội dung bên trên, nhưng mấy chữ trên cùng vẫn đập vào mắt.

Dó là hợp đồng xuất bản “Cuốn sách kinh dị 2”.

Anh đặt tài liệu và sách rơi xuống đất lại vị trí trước đó, quay người trở về phòng khách như không có chuyện gì xảy ra.

Đúng lúc Sở Tiểu Điềm ló đầu ra khỏi nhà bếp: “Xong ngay đây.”

“Được.”

Vì vậy những chi tiết trước kia bỗng chốc xâu chuỗi lại với nhau, hình thành một kết luận không có khả năng nhưng là sự thật.

Một sự thật vốn dĩ anh nên xác nhận từ lâu, nhưng vẫn luôn nghi ngờ.

Cô gái của anh hóa ra vẫn còn một thân phận khác không ai biết đến.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu