Cô gật đầu: “Thực ra nên tạo từ lâu rồi.”
Đối với người đọc mà nói, Phạn Âm vẫn luôn là một tác giả cấp thần bí ẩn và khiêm tốn, hơn nữa đã có thể xưng là tác giả có lượng sách bán chạy, nếu cộng thêm bản quyền chuyển thế phim “Hung đồ” cô vừa mới bán và bản quyền xuất bản của “Cuốn sách kinh dị 2” thì chắc tên cô có thể xuất hiện trên bảng xếp hạng tác giả giàu có năm nay.
Vốn dĩ cô không định tạo tài khoản Weibo, bởi vì cô không hề muốn giao lưu với người đọc, ngoại trừ lời cảm ơn ra, cô cũng không biết nên nói gì với họ.
Cô lại là người cực kỳ nhạy cảm, chỉ sợ bất cẩn làm sai nói sai gì đó khiến mọi người phản cảm.
Nhưng hiện giờ thì khác.
Bỗng nhiên cô cảm thấy mình có tự tin.
Chuyện này có liên quan rất lớn đến lần cô đến nước K, trải nghiệm ở nước K cũng khiến cô nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện.
Rất nhiều chuyện trước kia cô rối rắm, bây giờ cũng trở nên đỡ hơn.
Vẫn còn một nguyên nhân chính là cô đã nói thẳng thân phận của mình trước mặt đám Trình Nhượng.
Sau khi bước được bước này, dường như chuyện tạo tài khoản Weibo cũng dễ dàng hơn nhiều.
“Em nghĩ kỹ chưa?” Đoàn Tiêu trầm ngâm: “Tạo tài khoản Weibo rồi, sau này có thể sẽ gặp rất nhiều chuyện, cũng sẽ có thêm nhiều người theo dõi em, bình luận về em.”
Sở Tiểu Điềm chần chừ giây lát.
Đoàn Tiêu nói không sai, bên dưới tiểu thuyết của cô, mọi người đều bình luận về tác phẩm, mà ở Weibo, bình luận rất có khả năng là nhắm vào bản thân cô.
“Không cần sợ.” Đoàn Tiêu nắm tay cô: “Gặp phải thứ không vừa mắt, đừng quan tâm là được.”
Sở Tiểu Điềm gật đầu: “Em cũng không quan tâm hết tất cả mọi người.”
Từ khi viết truyện đến nay, trái tim thủy tinh của cô cũng được rèn giũa kha khá rồi. Mặc dù cô vẫn buồn khi nhìn thấy những bình luận tiêu cực kia, nhưng cô cũng có thể bình tĩnh ngó lơ những người gây sự vô cớ kia. Website TruyenLau.com
“Quyết định xong rồi, anh tạo giúp em.”
Sở Tiểu Điềm lại suy nghĩ thêm một phút, bỗng nhiên cô giơ nắm đ.ấ.m lên và nói: “Em quyết định rồi! Tạo tài khoản Weibo!”
Hôm nay cô thật sự rất dũng cảm, đúng không?
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đoàn Tiêu cười, cầm điện thoại cô lên, để cô dựa vào người mình và giúp cô tạo tài khoản.
Cũng may, mặc dù tên tài khoản Weibo có kèm hai chữ Phạn Âm rất nhiều, nhưng tên Phạn Âm thì chưa từng được đăng ký, cho nên rất dễ dàng tạo được.
Đoàn Tiêu còn trực tiếp biến cô thành hội viên, để cô lựa chọn phông nền.
TruyenLau.com
“Bài đăng Weibo đầu tiên, em muốn đăng gì?”
Vốn dĩ Sở Tiểu Điềm định chia sẻ bài đăng trên Weibo chính thức kia, nhưng cô suy nghĩ lại, hình như có hơi máy móc quá.
Cho nên cô nghiêm túc gõ một dòng chữ.
“Chào mọi người, tôi là Phạn Âm đến muộn.”
Sau đó, cô chụp màn hình gửi cho biên tập và Úy Lam, rồi theo dõi và chia sẻ bài đăng trên Weibo chính thức của công ty, sau đấy tìm kiếm Úy Lam và theo dõi cô ấy.
Không ngờ lúc này Úy Lam vẫn chưa ngủ, cô ấy gửi thẳng một chuỗi dấu chấm than: Quả nhiên là cậu uống say rồi! Tạo tài khoản Weibo? Tạo tài khoản Weibo thật à???
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sở Tiểu Điềm: Thật đó, cậu mau theo dõi tớ đi! Tớ đến một người hâm mộ cũng không có, đáng thương quá à!
Úy Lam: ... Cậu chờ đó, lát nữa cậu sẽ cảm thấy mình không đáng thương chút nào.
Mặc dù cô ấy thể hiện sự khó tin mãnh liệt, nhưng vẫn theo dõi cô ngay lập tức, đồng thời còn chia sẻ bài đăng Weibo đơn giản kia của cô: Thức đêm đến giờ này, không ngờ có bất ngờ! Các cậu... Phì, là Boss Phạn Âm của chúng ta đến rồi!!!
Weibo của Úy Lam đã tạo được ba năm, thường ngày lại hay đăng bài nên đã dần tích lũy được hơn tám trăm nghìn người hâm mộ. Tuy rằng vẫn không thể sánh được với ngôi sao, nhưng là một tác giả ngôn tình có độ nổi tiếng rất cao, cô ấy vừa mới chia sẻ thì số lượng người hâm mộ trên Weibo của Phạn Âm đã lập tức tăng lên.
Đoàn Tiêu tạm thời tắt nhắc nhở Weibo của cô, nếu cứ mở mãi, nửa đêm cô đừng hòng ngủ nữa.
Nhưng Sở Tiểu Điềm vẫn tò mò nhìn một cái, cô phát hiện người theo dõi mình đầu tiên đều là người thích Phạn Âm.
“Á á á, trời ơi, tôi nhìn thấy gì thế này!!! Không ngờ Boss Phạn Âm đã tạo tài khoản Weibo rồi! Thật là sống lâu thì cái gì cũng thấy mà! Tối nay tôi kích động đến không ngủ nổi rồi!”
Lòng Sở Tiểu Điềm nóng lên, cô trả lời: Thức đêm không tốt, phải ngủ sớm đó nha.
Cô cài đặt giới tính là nữ, nhưng hiện giờ chuyện mọi người kích động đều là việc cô tạo tài khoản Weibo, vẫn chưa ai phát hiện vấn đề giới tính của Phạn Âm.
Sau đó, cô lại trả lời bình luận của hai người hâm mộ.
“Được rồi, em nên đi ngủ rồi đó.” Đoàn Tiêu xoa đầu cô, giọng điệu dịu dàng nhưng không thể từ chối: “Nếu cứ như vậy, em sẽ không ngủ được nữa.”
Mấy phút sau, chắc chắn sẽ có người phát hiện giới tính của Phạn Âm, đến lúc đó bình luận liên quan đến giới tính sẽ bay đầy trời.
Anh sợ cô nhất thời không biết phải làm thế nào.
Sở Tiểu Điềm ngáp một cái, vừa rồi cô cũng rất căng thẳng, sau khi Đoàn Tiêu tắt điện thoại của cô, cô đã thả lỏng, bắt đầu buồn ngủ.
Cô nằm trong lòng anh như một con gấu Koala quấn trên người anh: “Anh không được đi đó.”
“Anh không đi.”
“Em ngủ rồi anh cũng không được đi.”
“Được.”
Ngày hôm sau, cô vừa mở mắt ra đã đối diện với ánh mắt của Đoàn Tiêu.
Đôi mắt vốn mơ màng của Sở Tiểu Điềm bỗng mở to.
“Sao... Sao anh ở đây?”
“...”
Đoàn Tiêu thở dài: “Quả nhiên em quên mất rồi.”
“Không, không, em không quên, em chỉ là...” Mặt Sở Tiểu Điềm đỏ bừng: “Em chỉ là nhất thời chưa phản ứng lại... Không ngờ em với anh... Với anh...”
“Với anh làm gì?”
Sở Tiểu Điềm cắn chăn, nhìn anh bằng đôi mắt ướt át, nói năng mơ hồ: “... Ngủ với anh rồi.”
Đoàn Tiêu: “...”
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.