Làm Nũng Là Ưu Điểm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Làm Nũng Là Ưu Điểm

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 133

Sở Tiểu Điềm vẫn ở trên lầu, khi anh nấu xong cô mới phát hiện ba món này đều là cô thích ăn, hơn nữa... ngon không kém thức ăn Sở Hàn Giang nấu.

“Có phải anh đã lén học bố em nấu ăn không?”

“Tám năm trước, em cảm thấy thức ăn bố em nấu ngon không?”

Sở Tiểu Điềm im lặng suy nghĩ một lúc rồi nói: “Hình như... Rất bình thường.”

Đoàn Tiêu thản nhiên nói: “Tay nghề của ông ấy trở nên tiến bộ sau khi đến nước K đó.”

Sở Tiểu Điềm còn chưa phản ứng lại, anh đã bổ sung thêm một câu: “Hiện giờ em ăn là món sở trường của anh đó.”

Sở Tiểu Điềm suy nghĩ hẳn một phút mới chợt phản ứng lại.

“Ý của anh là, sở dĩ bố em nấu ăn ngon như thế là... là học theo anh?”

“Chứ sao nữa?”

Cằm của Sở Tiểu Điềm rớt xuống bàn, một lúc lâu vẫn chưa khép lại được.

Nếu như Sở Hàn Giang ở đây, nghe thấy cuộc nói chuyện của hai người, chắc ông sẽ nổi giận lật bàn mất, mà ông tức giận thì lại ra tay đánh đứa con rể là Đoàn Tiêu này.

Cũng may ông không ở đây, cho nên không hề biết Đoàn Tiêu đã nói mọi chuyện của ông cho con gái cưng biết rồi.

Khi hai người ở nước K, Sở Hàn Giang nhắc đến chuyện của Sở Tiểu Điềm rất nhiều, vậy nên Đoàn Tiêu đương nhiên biết Sở Tiểu Điềm thích ăn gì.

“Ngon không?”

“Rất ngon.”

“Vậy em ăn nhiều chút.”

Sở Tiểu Điềm nói: “Ăn đồ anh nấu rồi, em sợ sau này không ăn quen thức ăn bên ngoài nữa.”

Cô ở nhà, nếu không gọi đồ ăn bên ngoài, tự nấu cũng rất đơn giản. Cô cũng không thể xào quá nhiều rau cho mình, bàn ăn hôm nay đối với cô mà nói là một bữa cơm hiếm thấy. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Đoàn Tiêu gắp thức ăn cho cô, thản nhiên nói: “Em có thể cướp anh đi, để anh suốt ngày nấu cơm cho em.”

Vốn dĩ Sở Tiểu Điềm đang há miệng chuẩn bị ăn, vừa nghe thấy câu này thì dừng lại.

... Những lời vừa nãy cô nói trong phòng ngủ trên tầng hai đã bị anh nghe thấy rồi sao?

Sở Tiểu Điềm, đồ ngốc này. Website TruyenLau.com

Rõ ràng đã biết tai của anh thính hơn người thường, một chút tiếng động thôi anh cũng phát hiện ra, không ngờ cô còn to gan nói mình muốn cướp anh đi ở ngay trong phòng ngủ của anh.

“... Em nói đùa thôi.”

Đoàn Tiêu dừng lại: “Nhưng có người coi là thật rồi.”
TruyenLau
Sở Tiểu Điềm lặng lẽ cúi đầu, vùi đầu vào ăn cơm.

Cô không nghe thấy gì hết... Cái gì cũng không nghe thấy!

Sau khi ăn xong một chén cơm, cô muốn buông đũa thì Đoàn Tiêu lại múc thêm cho cô một muỗng nữa: “Ăn thêm mấy miếng đi.”

Lượng cơm của bữa ăn này cũng gần giống bữa ăn bố cô nấu cho cô khi ở nước K.

Lúc dọn dẹp bàn ăn, điện thoại của Đoàn Tiêu reo lên.

Khi anh nghe mấy, Sở Tiểu Điềm nghe được hình như công ty có chuyện cần anh phải đi xử lý.

“Vậy chúng ta về thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Buồn ngủ không?”

Sở Tiểu Điềm dụi mắt: “Vẫn được, không buồn ngủ.”

Lần này trở về, rõ ràng Sở Tiểu Điềm đã cảm thấy khác biệt.

Bởi vì bảo vệ đứng canh gác trước cửa công ty đâu chỉ nhiều... gấp đôi, quả thật là gấp mười lần cũng không ngoa. Sở Tiểu Điềm nhìn thấy vô số vệ sĩ và bảo vệ vẫn luôn nhìn chằm chằm bọn họ suốt chặng đường, đến khi Đoàn Tiêu dừng xe lại, cô ngẩng đầu lên thì phát hiện trên lầu cũng đầy những quả đầu.

“... Bọn họ đang nhìn gì thế?”

Đoàn Tiêu lạnh lùng liếc nhìn bốn phía, những người trên lầu kia đã rụt đầu về, mấy người đứng xung quanh nhìn chăm chú cũng đồng loạt quay người đi, dời đi khắp nơi.

“Gâu gâu gâu!”

Sở Tiểu Điềm ở xa đã nghe thấy tiếng sủa của hai con chó, là Karl và Tuyết Cầu đang chạy từ căn cứ về phía bọn họ.

Đoàn Tiêu làm một động tác tay, hai con ch.ó nhanh chóng dừng lại, mở to mắt nhìn bọn họ.

Đoàn Tiêu dắt tay Sở Tiểu Điềm, hai con ch.ó đi theo phía sau.

Đi tới trước cửa, Sở Tiểu Điềm ngẩng đầu lên.

Phòng làm việc của tổng chỉ huy.

Cô nhớ đến ngày đó ở trong phòng làm việc này, cô tìm Đoàn Tiêu nói chuyện muốn thuê vệ sĩ.

Kết quả vệ sĩ tạm thời không thuê được, nhưng chờ được một vệ sĩ riêng đẳng cấp.

“Phòng làm việc của anh có phòng nghỉ, em đi ngủ một lúc đi, anh xử lý công việc.”

“Được.”

Nhìn từ bên ngoài phòng làm việc không thể nhìn thấy phòng nghỉ, nếu không phải Đoàn Tiêu dẫn cô đến trước cửa phòng nghỉ thì cô còn không để ý thấy chỗ này còn có một căn phòng. Hơn nữa, khi mở cửa ra nhìn, diện tích bên trong còn không nhỏ, có tủ có giường đơn, có cả kệ sách nhỏ.

Karl và Tuyết Cầu cũng chui vào bên trong, nhưng bọn chúng rất yên tĩnh, sau khi vào phòng thì không còn sủa nữa. Đoàn Tiêu làm động tác, bọn chúng ngoan ngoãn nằm bên giường.

Đoàn Tiêu mở chăn ra và nói: “Em qua đây nằm đi.”

Sở Tiểu Điềm cởi giày, nằm lên giường, Đoàn Tiêu đắp chăn cho cô, sau đó ngồi lên giường.

Sở Tiểu Điềm túm chăn hỏi anh: “Anh không đi làm à?”

“Dỗ em ngủ trước rồi anh đi.”

“... Em không cần dỗ cũng ngủ được.” Sở Tiểu Điềm nhìn Karl và Tuyết Cầu nằm trên đất: “Vả lại, có bọn chúng ở với em rồi.”

Karl và Tuyết Cầu đều ngước đầu lên.

Nhưng hiển nhiên Đoàn Tiêu vẫn không yên tâm, anh cau mày, khẽ đặt tay lên trán cô: “Giấc ngủ của em không tốt.”

Sở Tiểu Điềm nói nhỏ: “Bây giờ tốt hơn nhiều rồi.”

“Ngủ đi.”

Thực ra vừa rồi Sở Tiểu Điềm nói không sai, lần này cô thực sự chìm vào giấc ngủ rất nhanh.

Có lẽ vì chiếc giường này đầy hơi thở của Đoàn Tiêu, trước khi ngủ, anh cũng luôn ở bên giường, cho nên cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Nhưng chưa được bao lâu, cô đã giật mình tỉnh dậy.

Bên ngoài dường như có người đang tranh cãi, mặc dù âm thanh không lớn lắm nhưng cô quá nhạy cảm, lập tức tỉnh giấc.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu