Cô biết lúc này không nên làm phiền người này, tuy rằng anh từng nói có bất cứ chuyện gì cũng có thể liên lạc với anh, nhưng chính vì lời hứa này quá quý giá nên cô mới không thể tùy tiện làm phiền.
Mà lúc này cả người cô đã rơi vào trạng thái vô cùng hoảng sợ, cơ thể không còn chút sức lực nào, khi đôi tay run cầm cập không biết nên làm thế nào mới phải, ngón tay cô vô tình chạm vào màn hình điện thoại.
Điện thoại gọi đi rồi!
Sở Tiểu Điềm giật mình muốn tắt máy, nhưng bất ngờ là Đoàn Tiêu gần như nghe máy ngay lập tức: “A lô?”
Sở Tiểu Điềm há miệng, phát hiện bản thân không thể phát ra tiếng, dường như có một bàn tay bóp lấy cổ họng cô trong màn đêm, ngay cả hô hấp cũng trở nên rất khó khăn.
Đầu dây bên kia chỉ có thể nghe thấy hơi thở kìm nén vì sợ hãi của cô, còn lại không nghe được âm thanh gì khác.
Đoàn Tiêu trầm giọng: “Sở Tiểu Điềm, nói chuyện.”
Nhưng Sở Tiểu Điềm ở bên kia vẫn không trả lời, vài giây trôi qua, cuối cùng mới truyền đến tiếng thút thít yếu ớt của cô gái.
Đoàn Tiêu dừng lại, anh hỏi: “Bên cạnh không có ai?”
“Không… Không có.” Vốn dĩ cô muốn nói mình không biết, bởi vì cô cảm thấy khắp phòng mình toàn là… “Người”.
“Hít sâu.” Đoàn Tiêu trầm giọng nói: “Cô sắp làm bản thân c.h.ế.t ngạt rồi.”
Bởi vì thiếu oxy mà cô thấy chóng mặt, ngay cả lỗ tai cũng bị ù nhẹ. Nghe thấy Đoàn Tiêu nói, cô mới hít sâu rồi thở ra.
“Xảy ra chuyện gì vậy?” Giọng nói của anh vẫn trầm ổn có lực, đối lập rõ ràng với giọng nói nghẹn ngào, run rẩy của cô.
“Tôi… Nhà tôi…”
“Từ từ nói.”
“Nhà tôi cúp điện rồi.” Nước mắt Sở Tiểu Điềm rơi xuống: “Xin lỗi, tôi sợ quá rồi.”
“Sợ cái gì? Sợ tối?” Đoàn Tiêu chau mày: “Cô có chứng sợ không gian kín không?”
Chứng sợ không gian kín mà trở nên nghiêm trọng sẽ khiến người ta ngạt thở.
Sở Tiểu Điềm lắc đầu, ý thức được anh không nhìn thấy, cô lại nói: “Tôi sợ ma…” TruyenLau
Người khác mà nghe được câu nói này thì nhất định sẽ thấy rất buồn cười, không ngờ một người thành niên hơn hai mươi tuổi rồi mà ở nhà một mình cũng có thể sợ hãi đến mức độ này.
Nhưng thực ra khi cô nói ra mấy chữ đó thì không kìm được mà run rẩy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sở Tiểu Điềm bịt chặt miệng mình, không muốn để anh nghe thấy tiếng khóc của mình. Website TruyenLau.com
Cô thật sự quá sợ hãi, đồng thời cũng cảm thấy bản thân rất vô dụng, rõ ràng chuyện mình nên gánh chịu nhưng lại sụp đổ hết lần này đến lần khác.
Nhưng cho dù cô rất kìm nén, tiếng nấc nghẹn trào ra khỏi cổ họng vẫn truyền qua điện truyền vào trong tai Đoàn Tiêu.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Trên đời này không có ma.” Đoàn Tiêu bình tĩnh nói: “Đều là tưởng tượng ra cả.”
“Tôi biết là không có… Nhưng trong sách tôi đọc có, trong đầu tôi cũng có.”
Màn hình máy tính cũng tối xuống, cả căn phòng không có một tia sáng nào.
Sở Tiểu Điềm ngồi xổm trên đất, ôm chặt lấy bản thân, gắng gượng nói trong nghẹn ngào: “Tôi cảm thấy trong phòng cũng có, tôi thật sự sợ quá.”
“Trong nhà không có đèn khẩn cấp hay nến à?”
Sở Tiểu Điềm lại lắc đầu: “... Không có, trong nhà tôi không có những thứ này.”
“Cô đợi chút.”
Hình như Đoàn Tiêu bỏ điện thoại ở một chỗ, Sở Tiểu Điềm loáng thoáng nghe được tiếng anh nói chuyện với người khác, rất nhanh anh lại cầm điện thoại lên: “Lát nữa là có điện rồi.”
“Vừa rồi cô đang làm gì thế?” Anh lại hỏi.
“... Tôi đang đọc sách, chính là cuốn ‘Hung đồ’ kia.” Sở Tiểu Điềm lại nhìn cuốn sách bị mình ném sang một bên theo bản năng, nhưng không dám nhìn rõ đã cúi đầu xuống, sụt sịt nói: “Thứ bên trong… Thật sự quá đáng sợ, tác giả kia… Sao tác giả có thể viết ra thứ đáng sợ như thế chứ?”
Cho nên trăm sai ngàn sai đều tại bản thân cô! Đáng đời cô bị trí tưởng tượng của mình dọa thành dáng vẻ nhát gan này!
“Đáng sợ vậy à?”
“Ừ!” Sở Tiểu Điềm: “Rất đáng sợ!”
Cô nghe thấy một số âm thanh lộn xộn ở bên kia truyền tới, không kìm được mà hỏi: “Anh đang làm gì vậy?”
“Đi dạo với Karl.”
“Muộn vậy còn đi dạo sao?”
“Mỗi tối nó đều phải huấn luyện xong mới đi ngủ.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214: END
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.