Cuộc gọi bất thường

CHƯƠNG 1: CUỘC GỌI

“Mọi người nói xem… liệu chúng ta còn có thể sống sót rời khỏi đây không?”
Khu trại rộng lớn bị màn đêm bao phủ, những toán tuần tra qua lại không ngừng nghỉ và mạng lưới camera dày đặc là xiềng xích kiên cố nhất của cái lồng giam này, trói buộc những người vẫn chưa đành lòng cam chịu.
Căn phòng tối tăm không tiếng động, nương theo ánh đèn pin soi vào trong của bảo vệ đi ngang qua cửa sổ, có thể thấy trong căn phòng chật hẹp là hai dãy giường tầng trải dài kín người nằm.
Nhưng trong số họ có mấy ai ngủ được?
Nghe thấy bên ngoài không còn tiếng bước chân, những âm thanh vụn vặt lại vang lên trong phòng, có tiếng khóc, tiếng thở dài, và cả những lời oán trách đầy bức bối.
“Tất cả là tại cậu, chính cậu đã xúi giục chúng ta đi du lịch tốt nghiệp!”
“Lỗi tôi? Đúng, ý tưởng du lịch là tôi đưa ra nhưng địa điểm là do cậu chọn, giờ xảy ra chuyện thì lấy quyền gì mà trách tôi!”
“Đừng cãi nhau nữa, cẩn thận lại kéo người tới.”
Hai người đang tranh cãi đỏ mặt tía tai, nghe tiếng thì lập tức nhìn về phía Phương Thu ở trong góc, cơn giận tan biến tức thì: “Phương Thu, chúng ta phải làm sao bây giờ? Không lẽ phải ở đây mãi sao!”
“Tớ muốn về nhà rồi…”
Phương Thu khó nhọc ngồi dậy từ trên giường, vừa cử động là vết thương trên người bắt đầu rỉ máu. Cậu siết chặt vạt áo nhịn đau, sau đó nén giọng nói: “Tớ tin Tổ quốc nhất định sẽ đưa chúng ta về.”
“Đúng, tớ cũng tin.” Cậu bạn cùng phòng nói xong thì vội vàng giúp Phương Thu tìm băng gạc, cậu chàng khó khăn lắm mới xin được thứ đó từ chỗ tổ trưởng.
Người bạn vừa giúp thay gạc, vừa nhìn những vết thương mới chồng lên vết thương cũ trên lưng Phương Thu, cậu ta nói: “Nhưng không hoàn thành nhiệm vụ là bị đánh, cậu không muốn làm trái lương tâm đi lừa người khác thì cũng phải giữ lấy cái mạng chứ!”
“Họ đều là những người già không nơi nương tựa, những sinh viên nguồn kinh tế không có bao nhiêu, những bà nội trợ, chỉ vì để bớt bị đánh một trận mà lừa sạch tiền của họ, tớ không làm được.”
Trong đêm hè oi bức, Phương Thu mồ hôi đầm đìa, không rõ là vì vết thương đau hay vì quá nóng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Ngoài ba người bọn họ, trong phòng còn có khá nhiều người Trung Quốc, không ai lên tiếng phản bác khi nghe thấy lời Phương Thu, họ chỉ lặng lẽ thở dài, trở mình nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cậu bạn cùng phòng thu dọn miếng gạc dính máu, đỡ Phương Thu nằm xuống rồi ngồi xổm bên cạnh rất lâu không nói gì. Cậu ta không cãi được Phương Thu, càng không thể cười nhạo suy nghĩ có phần lấy thúng úp voi này của cậu, hồi lâu mới nghẹn ngào nói được một câu: “Ngủ đi, sáng mai còn phải đi đào tạo.”
Phương Thu nghiêng đầu nhìn sang cạnh gối, đăm đăm nhìn lá quốc kỳ được phát khi đi du lịch theo đoàn, cả đêm không chợp mắt. Đọc truyện tại TruyenLau.com
***
“Những người già đó thiếu cái gì? Là sự quan tâm! Cho nên chúng ta phải hiếu thuận và quan tâm họ thật nhiều, để họ cảm nhận được tình yêu và sự ấm áp, đúng không!”
“Để họ có được thứ họ muốn, rồi sau đó mới là thỏa mãn nhu cầu của chúng ta, đây gọi là gì? Nói to lên cho tôi nghe!”
Bất kể giảng viên trên đài nói nhiệt huyết bao nhiêu, hầu hết những nhân viên bên dưới đều thất thần đờ đẫn, chỉ hô hùa theo: “Nhân tính hóa!”
Website TruyenLau.com “À há, đúng rồi! Còn đám sinh viên cần gì? Chúng nó muốn rất nhiều thứ nhưng mục tiêu cuối cùng chỉ có một, đó là… TIỀN! Chúng ta phải giúp chúng nó thế nào?”
Buổi tuyên truyền được qua một nửa, có hai gã to xác bước vào “lớp học” rồi dừng lại trước mặt một người. Ánh mắt của những người xung quanh tràn ngập kinh ngạc và sợ hãi, giảng viên trên đài và bảo vệ đứng bên cạnh lại cứ như không nhìn thấy, như thể những chuyện này là quá bình thường trong mắt chúng.
Thấy Phương Thu bị hai tên kia đưa đi, một cậu bạn cùng phòng định ngăn thì bị cậu bạn kia cản lại, cậu ta nói: “Chán sống à?”
“Nhưng mà…” Cậu bạn lo lắng nhìn về phía Phương Thu, thấy cậu cũng lắc đầu ra hiệu cho họ đừng hành động thiếu suy nghĩ thì đành phải ngoan ngoãn ngồi lại vị trí, tiếp tục nghe những bài tẩy não trên đài.
Phương Thu cảm thấy mình bị người ta ném vào góc như một đống rác, chưa kịp nhìn rõ người đang đi tới là ai thì mặt đã ăn một đấm, tiếp đó là vô số cú đấm đá giáng xuống người cậu.
Nghe thấy tiếng của Phương Thu dần yếu đi, gã đàn ông đứng cách đó không xa mới phẩy tay, ra hiệu cho mấy tên bảo kê dừng lại.
“Vâng, anh Phú.”
Gã đàn ông được gọi là anh Phú chậm rãi đi đến bên cạnh Phương Thu, ghét bỏ đá đá một cái, thấy cậu chưa tắt thở thì chép miệng nói: “Còn không chịu làm việc cho hẳn hoi thì không đơn giản chỉ là bị đánh một trận thế này đâu.”
Gã lấy một con dao từ tay đàn em, ướm thử trên cánh tay và đùi Phương Thu: “Lần sau là chặt tay, mất tay trái thì chặt tay phải, mất tay phải thì chặt chân, nghe rõ chưa?”
Phương Thu nằm bất lực trên đất, vị tanh ngọt của máu quanh quẩn trong khoang miệng, cơn đau dữ dội vẫn không ngừng va đập vào xương cốt tứ chi.
“Biết rồi…” Cậu nhìn trân trân vào con dao đang kề trên cánh tay, không chọn cách cứng đầu chống đối.
Thấy cuối cùng cậu cũng biết điều, anh Phú cười khẩy rồi nói với đàn em: “Khiêng nó về.”
Khi Phương Thu trở lại vị trí làm việc thì khắp người cậu đều là máu, làm ai nhìn cũng khiếp hết cả hồn, dù thật sự có ý định gì thì bây giờ cũng không dám nữa.
“Cậu… cậu ổn không?” Cậu bạn cùng phòng khẽ hỏi thăm nhưng lập tức bị bảo kê trừng mắt, thế là vội vàng rụt đầu lại.
“Tớ không sao.” Giọng Phương Thu khi nói chuyện đã hơi lúng búng không rõ chữ nữa.
Dưới sự giám sát của bọn bảo kê, cậu lau sạch vết máu trên tay, ngón tay run rẩy mở danh bạ trước mặt, chậm chạp bấm số điện thoại.
Phương Thu máy móc lặp lại những lời thoại mà giảng viên đã phát cho họ, bị bên kia từ chối cũng không vội không cáu, một hai lần thì thôi, nhiều lần quá sẽ lộ ra là cố ý.
Liếc thấy bảo kê đã bắt đầu mất kiên nhẫn đi tới, tay gọi điện thoại của Phương Thu run lên mà bấm sai một số, định hủy cuộc gọi thì nghe thấy đối phương đã nhấc máy.
“Alo?”
“Chào… chào anh, chúng tôi gọi tới từ Tòa án Nhân dân Trung cấp An Hải, kiểm tra thấy anh có một khoản tiền nghi vấn sáu triệu nhân dân tệ chuyển vào, có nghi ngờ rửa tiền…”
Vị trí bàn làm việc của bọn họ chỉ có máy tính, điện thoại bàn và giấy bút, dù con dao chặt tay thật sự vung tới thì Phương Thu cũng không có lấy một công cụ phòng thân, cậu chỉ có thể nắm chặt cây bút trong tay, lúc cần thiết sẽ ném đồ ra để bỏ chạy.
Đầu dây bên kia nghe vậy thì bật cười: “Ồ? Tôi đang cần dùng khoản tiền đó gấp lắm, bên anh có cách xử lý nào nhanh nhanh không?”
“Ngụy Hành, có phải anh…”
Nghe thấy đồng nghiệp sắp chỉ ra việc mình có thể bị lừa, Ngụy Hành cười phẩy tay, ý bảo rằng mình cố tình. Anh ghi lại số điện thoại, kẹp điện thoại bên cổ rồi đăng nhập hệ thống tra cứu định vị của số này, quả nhiên phát hiện nó ở nước ngoài.
“Vâng, bên tôi kiểm tra thấy hồ sơ tín dụng của anh rất tốt, có thể xử lý hủy bỏ đóng băng tài khoản cho anh, nhanh nhất là bảy ngày là khoản tiền này có thể chuyển vào bình thường, thủ tục đơn giản, chỉ cần cung cấp một số tài liệu.”
Ngụy Hành nghe cái kiểu câu cú này mà muốn phì cười, nếu hồ sơ tín dụng của anh tốt thì tại sao lại cho rằng anh rửa tiền? Chiêu trò lừa đảo bây giờ vụng về thế à? Lại còn lừa đến cả anh.
Ngụy Hành nén cười chuẩn bị vạch trần đối phương, đồng thời bảo người kia mau chóng đầu thú.
“Cậu em này, cậu…”
“Tài liệu cần nộp rất đơn giản, bên tôi cũng có thể hướng dẫn chi tiết cho anh. Nếu quá hạn không xử lý, khoản tiền này sẽ bị đóng băng hoàn toàn, không thể tiếp tục khiếu nại nữa.”
“Tạch, tạch, tạch, tạch tạch tạch, tạch, tạch, tạch.”
Văn mẫu vẫn nực cười như cũ, nhưng cuối cùng Ngụy Hành cũng không cười nổi nữa, vì lẫn trong tiếng nói của người kia là tiếng bấm bút bi, rõ ràng là tín hiệu cầu cứu.
Ngụy Hành tăng tốc gõ bàn phím, muốn tranh thủ thời gian xác định vị trí của đối phương, thuận tay viết một tờ giấy nhắn đưa cho đồng nghiệp, bảo cậu ta cùng hỗ trợ tìm kiếm.
“Chào anh, anh còn nghe không?” Phương Thu nắm chặt bút, cậu sợ người kia không hiểu ý mình, cũng lo nhỡ nghe hiểu rồi lại hỏi thẳng có phải cậu đang cầu cứu không.
Cho nên cậu đang cược, cược một cơ hội sống sót.
“Cậu nói cậu ở Tòa án An Hải đúng không, nhà tôi ở khu đường Bắc Ninh nên hơi xa chỗ các cậu, nếu có thể làm online thì tốt, đối diện chỗ tôi là trạm chuyển phát nhanh, gửi đồ cũng tiện.”
Vậy mà người đầu dây bên kia khi lên tiếng lại mang chút âm giọng An Hải.
Phương Thu chính là người An Hải, qua khẩu âm lẫn lộn giọng địa phương của đối phương, đường Bắc Ninh nghe cũng hơi giống đường Bách Lĩnh, An Hải có đường Bách Lĩnh nhưng không có đường Bắc Ninh.
Cậu mím môi, sau đó lập tức vỡ lẽ, thuận theo lời người kia mà nói tiếp: “Bên này cần anh chuẩn bị các tài liệu sau…”
Không có đường Bắc Ninh nhưng có đường Nam Ninh, trước đây Phương Thu không chú ý có trạm chuyển phát nhanh hay không, nhưng hình như chỗ đó khá gần Cục Công an thành phố An Hải.
Người bên kia đầu dây… là một cảnh sát?
Hết chương 1.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu