Bóng tối quen thuộc, mùi hôi nồng quen thuộc, Phương Thu ngoan ngoãn mặc cho đám bảo kê lôi vào hầm ngầm không thấy ánh Mặt Trời. Cậu im lặng suốt quãng đường, nhưng ngay trước khi bước qua cửa hầm, cậu như đột nhiên thức tỉnh, dồn sức hất văng sự khống chế của tên bảo kê rồi liều mạng chạy ngược ra ngoài.
Sắc mặt anh Phú lập tức sa sầm, gã quát lớn: “Bắt nó cho tao!”
Phương Thu vẫn chưa thoát khỏi cơn ác mộng, đôi chân cậu không còn sức lực, chạy chưa được mấy bước đã bị tên bảo kê đuổi kịp. Trong tay không có vũ khí phòng thân, cậu chỉ còn cách cởi chiếc áo khoác ngoài ném về phía gã ta.
Tên bảo kê nhanh nhẹn né tránh không để cậu toại nguyện. Ngay sau đó, chiếc áo khoác rơi xuống cạnh cửa lại phát ra tiếng thủy tinh vỡ vụn.
Tên bảo kê tiến lên một bước dùng chân gạt chiếc áo ra, mùi dầu thuốc nồng nặc tức khắc xộc vào mũi tất cả mọi người.
Anh Phú ghét bỏ bịt mũi miệng, gã nhìn Phương Thu đang bị đám đàn em bắt lại và chất vấn: “Mày trộm dầu thuốc ở đâu ra?”
Phương Thu nghiến chặt răng không đáp, nét kiên cường không cam chịu hiện ra trên gương mặt.
Anh Phú lạnh cười ra hiệu cho đàn em, giây trước Phương Thu còn không hé răng nửa lời, giây sau đã phải rên rỉ đau đớn vì bị giáng một cú đấm vào bụng.
“Tao đợi cả đêm không thấy tiền chuyển về, cứ thấy có gì đó sai sai! Thằng chó chết này, tao đã thấy lạ là sao tự nhiên mày lại nghe lời thế, hóa ra là diễn kịch cho tao xem, dám lén lút truyền tin đi phải không!”
Không cần đàn em ra tay, anh Phú nói xong thì đích thân túm lấy tóc Phương Thu và siết chặt cằm cậu. Nghĩ đến việc chính thằng nhãi này đã mật báo cho cảnh sát, gã thật sự chỉ muốn xé nát miệng cậu ra.
Anh Phú tức đến đỏ gay cả cổ, gã độc địa ra lệnh: “Đánh nó cho tao, đánh chết nó đi! Đã muốn chạy thế thì phế luôn hai chân nó!” TruyenLau.com
Tên bảo kê cầm dao bầu nhận lệnh lập tức tiến lên, ánh sáng sắc lạnh trên lưỡi dao sắc lẹm trông lạnh lẽo lạ thường trong bóng tối.
Phương Thu vô thức lùi lại hai bước, cậu liếc thấy anh Phú móc điện thoại từ túi quần ra đi ra phía ngoài. Nếu cậu nhớ không lầm thì anh Phú định gọi điện cho tên đại ca kia.
Cậu đã nói với Ngụy Hành rằng anh Phú xuất hiện vào ngày đầu tiên cậu bị bắt và ngày cảnh sát cứu cậu ra. Nếu dòng thời gian được thay đổi thuận lợi và cảnh sát hành động sớm hơn ngày hôm nay, cậu sẽ không phải đợi đến tận ngày thứ ba mới được cứu đi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Phương Thu đã tính toán từ trước, có lẽ do sự sắp đặt của định mệnh mà trong mỗi ngày không ngừng quay ngược, nếu chỉ dựa vào hành động của chính mình thì không thể thay đổi quỹ đạo ban đầu. Người thực sự có thể tác động đến tương lai chính là Ngụy Hành đang đi trên quỹ đạo thời gian bình thường.
Thế nên dòng thời gian của cậu vẫn đang quay ngược, lặp lại những việc đáng lẽ phải xảy ra, nhưng một vài sự kiện sẽ thay đổi theo hành động của Ngụy Hành.
Dòng thời gian của cậu thay đổi, đồng nghĩa với việc cậu và Ngụy Hành đang dần giao thoa.
Nói cách khác, cuộc điện thoại này không được phép gọi đi, không được để bọn lừa đảo biết trước hành động của cảnh sát!
Như nghe thấy điều gì đó, Phương Thu đột ngột ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài, sau đó hô lên: “Các anh đến rồi!”
Website TruyenLau.com
Nghe tiếng cậu hô lớn, tên bảo kê đang khống chế cậu cùng với anh Phú đang đi ra ngoài đồng loạt cảnh giác khóa chặt tầm mắt về phía lối vào, nhất thời không ai chú ý đến động tác nhỏ của Phương Thu.
Tên bảo kê vừa mới vỡ ra là mình bị lừa, đang định trừng phạt Phương Thu thì bỗng cảm thấy đau nhói ở ngón chân. Gã chỉ kịp co chân lên, sơ hở một chút đã để Phương Thu vừa giẫm lên ngón chân gã lách đi như một con chạch.
Tên bảo kê lập tức chặn cửa hầm, không để Phương Thu có cơ hội chạy thoát lần nữa.
Nào ngờ Phương Thu vốn không chạy ra cửa mà lao thẳng đến những hũ dưa muối xếp chồng ở góc phòng. Trong ánh mắt căm phẫn và khó hiểu của mọi người, cậu ôm lấy một hũ lắc mạnh, khi cảm nhận được áp lực đẩy nắp hũ lên, cậu giơ cao hũ dưa ném về phía đám đàn em, hũ dưa muối đang lên men dở tức khắc nổ tung trong không gian chật hẹp.
Mùi chua loét nồng nặc xộc thẳng vào mũi khiến tất cả buồn nôn, mắt cay xè không mở nổi.
“Mẹ kiếp, chúng mày bắt người kiểu gì đấy!” Anh Phú giận dữ chửi rủa tên đàn em đứng gần cửa, chỉ tay vào Phương Thu mà quát, “Đè nó xuống cho tao, ngoài hai chân ra thì phế luôn cả hai tay nó cho bố!”
Ngoài những mảnh sành văng ra thì kiểu nổ nhỏ này gần như không có uy lực gì lớn, hơn nữa rồi cũng sẽ đến lúc ném hết tất cả hũ dưa. Thấy đám bảo kê không còn kiêng dè gì nữa mà ngày càng áp sát, Phương Thu sẵn sàng liều chết, kéo dài được bao lâu hay bấy lâu.
Lời chửi rủa của anh Phú vô cùng khó nghe, gã hạ quyết tâm phải lột da rút gân Phương Thu, thật sự chỉ muốn cậu phải chịu mọi cực hình, vắt kiệt sinh mạng cậu từng chút một.
Bỗng nhiên, một tiếng súng vang lên ngắt lời chửi bới của anh Phú. Dường như trong khoảnh khắc đó, mọi thứ trong khu trại đều trở nên tĩnh lặng, tất cả đều đang tìm kiếm nguồn gốc tiếng súng. Trong lòng bọn chúng vẫn còn một tia hy vọng, mong rằng tiếng động đó chỉ là do quân mình vô tình cướp cò, nhưng ngay sau đó, tiếng súng và tiếng kêu cứu liên tiếp vang lên khắp nơi trong khu trại đã đánh thức sự thật trong lòng tất cả.
“Hỏng rồi!” anh Phú nhận ra có điềm chẳng lành, quay người định chạy ra ngoài, ai ngờ vừa chạy được hai bước thì nghe tiếng “xoẹt” cạnh cửa, sau đó là ngọn lửa bùng lên.
Một chai bom xăng tự chế với miệng chai nhét băng gạc rơi chính xác xuống chiếc áo khoác bị bỏ lại cạnh cửa. Nhờ có thêm dầu thuốc, ngọn lửa tức khắc chiếu sáng hầm ngầm u tối, chặn đứng đường lui của anh Phú.
Anh Phú nhìn chằm chằm ngọn lửa ở cửa hầm, đột nhiên quay phắt lại nhìn Phương Thu, gã thấy cậu vẫn đang cầm chiếc bật lửa trong tay thì nghiến răng kèn kẹt: “Là mày!”
Phương Thu đã giăng bẫy ngay từ đầu, từ việc giả vờ phản kháng để vứt chiếc áo lại và cố ý làm vỡ dầu thuốc, đến việc giả vờ có người đến cứu để dẫn dụ sự chú ý của bọn chúng… tất cả đều là để ngăn cản gã rời khỏi đây, như thể cậu đã biết trước chuyện gì sẽ xảy ra vậy.
Nhưng sao có thể tà ma thế được? Nếu Phương Thu biết mình bị bắt thì chắc chắn cậu đã chạy thoát từ lâu rồi mới phải, sao còn để bị đưa đến đây?
Chỉ là tình hình trước mắt không cho phép anh Phú suy xét quá lâu, nếu bên ngoài đã bị cảnh sát bao vây, gã buộc phải để lại cho mình một đường lui.
Nghĩ đến đây, gã lệnh cho đàn em giữ chặt Phương Thu, sau đó rút điện thoại ra chuẩn bị bấm số.
Phương Thu liều mạng giãy giụa, cố gắng ngăn anh Phú truyền tin ra bên ngoài. Nhưng sau những lần chạy thoát hụt, đám đàn em đã có sự phòng bị, dù cậu kháng cự thế nào cũng không thoát khỏi khống chế.
Sao họ vẫn chưa tới! Nếu cuộc gọi này thành công và để tên “đại ca” kia biết tình hình ở đây, muốn bắt người sẽ khó hơn lên trời.
Nghe thấy đầu dây bên kia đã nối máy, đôi mắt anh Phú sáng lại, gã vội vàng nói: “Alo đại ca, em là Tiểu Phú đây, đám cớm tìm đến chỗ em rồi nên chắc hôm nay không chuyển nhà được rồi. Đại ca, anh xem có cách nào nghĩ kế cứu em ra không?”
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu không có tiếng hồi đáp, nhịp thở của anh Phú ngày càng dồn dập, giọng nói bắt đầu run rẩy: “Alo, đại ca? Đại ca?”
“Vậy là giờ ông anh đã thừa nhận mình có cấp trên trực tiếp rồi đúng không? Vương Phú.”
Anh Phú khẳng định giọng nói ở đầu dây bên kia tuyệt đối không phải đại ca của mình, mà nếu không phải đại ca thì người nghe máy lúc này sẽ là…
Gã không dám nghĩ sâu, nhưng cũng đã đoán được tình hình đại khái bên ngoài.
Anh Phú quay đầu, trừng mắt nhìn Phương Thu với vẻ giận dữ tột độ: “Tất cả là do mày hại tao, đã muốn tao chết thì mày cũng đừng hòng sống!”
Hết chương 32.
Cuộc gọi bất thường
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.