Cuộc gọi bất thường

CHƯƠNG 8: CHUYỆN CŨ

Phương Thu không tìm ra được lời giải cho câu hỏi đó, lồng ngực bí bách như có một sợi dây thừng trói chặt lấy tứ chi, làm cậu vô thức khom người lại.
Hồi lâu sau, cậu cắn môi dưới, ngẩng đầu lên tiếng: “Cảnh sát Lương, em có một yêu cầu hơi quá đáng.”
Cậu không biết tại sao mình đột nhiên lặp lại ngày hôm nay, với kinh nghiệm sống nông cạn của bản thân, cậu nghĩ có lẽ mình đã chết rồi, đây chẳng qua chỉ là thước phim quay chậm trước lúc lâm chung, là hiện tượng hồi quang phản chiếu mà thôi.
Vào khoảnh khắc sức lực tiêu tan trước đó, rất nhiều chuyện đã lướt qua trong đầu Phương Thu. Nếu cảnh tượng trước mắt vẫn chưa kết thúc, cậu nghĩ có lẽ đây là cơ hội ông trời ban cho để hoàn thành tâm nguyện cuối cùng.
Lương Nhung rất hào sảng, anh ta dứt khoát gật đầu: “Em cứ nói đi, giúp được gì tôi nhất định sẽ giúp.”
“Em muốn đi thăm cảnh sát Ngụy.” Phương Thu thành khẩn nhìn Lương Nhung. Thực ra không mấy bất ngờ khi thấy vẻ do dự thoáng qua trên mặt đối phương, chỉ là cậu không muốn bỏ cuộc mà thôi.
Lương Nhung vô thức liếc nhìn đôi chân của Phương Thu, nghiêm túc suy nghĩ một lát. Ngay khi anh ta định mở miệng trả lời thì cửa phòng bệnh bị đẩy mạnh ra.
“Không được đi!”
Mẹ Phương vội vàng bước tới, giọng nói lanh lảnh nhức tai. Bà đứng bên giường nhìn xuống Phương Thu, cứng rắn nói: “Con lại không nghe lời rồi, đã bảo con phải tĩnh dưỡng cho tốt, sao lúc nào cũng đòi đi ra ngoài thế! Tại sao không chịu nghe lời!”
Thấy mẹ Phương đột nhiên kích động như vậy, Lương Nhung vội vàng lại ngăn cản nhưng bị bà hất tay ra.
“Mẹ Phương à, chuyện của Phương Thu chúng ta cứ ngồi xuống nói chuyện, bác cứ bình tĩnh đã.”
Lại thế nữa.
Phương Thu lặng lẽ quan sát màn kịch bên giường, không nhịn được mà bật cười, chỉ là nụ cười trên mặt cậu chẳng thấy vui vẻ nào, trái lại chỉ toàn là cay đắng và đau đớn.
Lương Nhung nhạy bén nhận ra không khí giữa những người nhà họ Phương có gì đó không ổn. Nhân lúc trấn an mẹ Phương, anh ta thấp giọng dặn dò đồng nghiệp vài câu.
Viên cảnh sát hiểu ý gật đầu, lặng lẽ đi ra góc phòng liên hệ với cục để điều động hồ sơ.
Kết quả phản hồi lại đúng như dự đoán của Lương Nhung, nhà họ Phương từng xảy ra một biến cố lớn.
Viên cảnh sát đưa điện thoại cho Lương Nhung, ra hiệu bằng mắt bảo anh ta xem trước, rồi thay anh ta tiếp quản việc trấn an gia đình.
Lương Nhung nhận máy lướt nhanh, thần sắc trên mặt anh ta chuyển từ bình thản sang kinh ngạc, cuối cùng là một tiếng thở dài nghẹn lại nơi cổ họng. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhận thấy ánh mắt đồng cảm từ phía cảnh sát, Phương Thu đoán được đại khái họ đang nghĩ gì. Cậu thở dài một tiếng, quay sang nói với người mẹ đang đứng bên giường: “Mẹ, con không phải là anh Phương Diễm. Dù giờ mẹ và bố có quan tâm, có bảo bọc con đến thế nào đi nữa, anh trai cũng không quay về được đâu.”
Lương Nhung lặng lẽ thở dài. “Phương Diễm” mà Phương Thu nhắc đến có ghi chép trong hồ sơ, và hồ sơ đó bắt nguồn từ một vụ án mười ba năm trước.
Khi đó Phương Diễm là một học sinh tiểu học, thành tích ở trường rất xuất sắc, giáo viên các môn đều đánh giá rất cao. Chỉ có một điểm khá đặc biệt là giáo viên chủ nhiệm từng nhắc đến việc cha mẹ Phương Diễm chưa bao giờ tham gia họp phụ huynh hay các hoạt động ngoại khóa cùng con.
Giáo viên chủ nhiệm cũng đã cố gắng đến thăm nhà, mà câu trả lời nhận được là cha mẹ Phương Diễm quá bận việc và không nhín ra nổi thời gian tiếp đãi. Cả hai đều bày tỏ rất tin tưởng vào khả năng tự lập của Phương Diễm, không cần phụ huynh phải can thiệp. Website TruyenLau.com
Nhưng sau đó, giáo viên phát hiện trên người Phương Diễm luôn có những vết thương, dù đã nhiều lần nhắc nhở phụ huynh nhưng họ đều trả lời một cách qua loa, thậm chí còn nói những câu như “Mâu thuẫn thì phải từ hai phía, bảo Phương Diễm ở trường ngoan một chút, nghe lời một chút, đừng gây chuyện là được chứ gì?”
“Nhà có hai đứa con trai, chúng tôi không dốc sức làm lụng thì lấy đâu ra tiền mua nhà cưới vợ cho chúng nó? Chẳng lẽ đợi bánh từ trên trời rơi xuống hay sao?”
“Chúng tôi nuôi nấng chúng nó lớn khôn đã không dễ dàng gì, tại sao đứa trẻ này lại không biết cảm thông cho cha mẹ chứ?”
Đó là những lời mà cha mẹ Phương Diễm đã nói khi cảnh sát tìm đến họ sau này. TruyenLau
Lý do cảnh sát tìm đến họ là vì sáng hôm đó, có người báo án phát hiện thi thể một bé trai ở sau núi của trường học. Sau khi rà soát, xác nhận người chết là học sinh tiểu học Phương Diễm. Dựa trên các vết thương trên người cùng lời khai của bạn học và giáo viên, cảnh sát nghi ngờ nạn nhân từng bị bạo lực học đường trong thời gian dài.
Nhưng khi cảnh sát liên lạc với những học sinh bị nghi là kẻ thủ ác, chúng đều nói Phương Diễm tự mình treo cổ lên chứ chúng không hề động tay. Cha mẹ của những đứa trẻ này cũng khẳng định bình thường con mình rất ngoan, không biết bắt nạt bạn bè, và những học sinh chỉ điểm con họ mới thật sự là kẻ gây ra bạo lực học đường.
Sau đó, kết quả khám nghiệm tử thi của pháp y cũng cho thấy nạn nhân Phương Diễm thực sự chết do ngạt cơ học. Kết hợp với hoàn cảnh hiện trường và rãnh dây trên cổ nạn nhân, quả thực không có dấu vết bị di chuyển.
Do thiếu chứng cứ, cộng thêm những kẻ tình nghi đều là những đứa trẻ mới mười một, mười hai tuổi, cuối cùng vụ án này được kết luận là nạn nhân tự sát.
Đọc đến cuối hồ sơ, dường như Lương Nhung đã hiểu được sự bảo bọc quá mức của cha mẹ Phương Thu từ đâu mà ra. Nhưng trên góc độ cá nhân, anh ta thực sự không tán thành cách làm này.
Bị chạm vào nỗi đau, mẹ Phương rõ ràng mất bình tĩnh, bà gào lên mắng nhiếc: “Vậy con muốn thế nào! Các người còn muốn tôi phải thế nào nữa! Bất kể tôi làm gì thì trong mắt các người đều là sai trái có đúng không? Nhưng các người có bao giờ cảm thông cho những người làm cha làm mẹ như chúng tôi không?”
Bà vừa nói vừa mất kiểm soát cảm xúc, vung tay định tát một cái thật mạnh vào mặt Phương Thu.
Phương Thu không né tránh. Thấy viên cảnh sát nhanh tay nhanh mắt giữ lấy tay mẹ mình, Phương Thu nói cảm ơn với anh ta rồi dời tầm mắt sang mẹ, bình thản kể lại quá khứ của chính mình: “Sau khi anh trai gặp chuyện, bố mẹ đã nghỉ công việc cũ và tìm một việc khác gần nhà, còn đưa con từ nhà trẻ nội trú về nhà hẳn. Lúc đó con còn nhỏ nhưng cũng biết được đại khái chuyện gì đã xảy ra trong gia đình. Vì người anh trai con yêu quý nhất biến mất, mọi thứ liên quan đến anh ấy trong nhà cũng biến mất theo, như thể có ai đó sợ nhìn thấy chúng vậy.”
“Không phải, không có chuyện đó.” Mẹ Phương chối phắt, chỉ là từ vẻ hoảng loạn của bà có thể thấy khả năng cao suy đoán của Phương Thu là đúng.
Bố Phương đứng phía sau bất lực cúi đầu, ông ta vốn im lặng nãy giờ, cuối cùng cũng lên tiếng: “Con đã biết như vậy, chẳng lẽ không nên biết điều hơn hay sao?”
Phương Thu hỏi ngược lại: “Thế hóa ra con không biết điều lắm à?”
Không đợi cha mẹ trả lời, cậu cười tự giễu rồi nói tiếp: “Từ nhỏ đến lớn, bố mẹ nói gì con nghe nấy. Những kế hoạch dày đặc bố mẹ sắp xếp, rõ ràng không làm nổi nhưng con vẫn sợ bố mẹ không vui, đêm nào cũng thức trắng để hoàn thành. Bố mẹ muốn con học đại học gần nhà nhất, chọn chuyên ngành bố mẹ hài lòng, con cũng đều làm theo. Những công việc bố mẹ cho là tốt, con cũng thi, cũng nộp hồ sơ, cũng phỏng vấn. Tất cả, tất cả mọi thứ đều đang diễn ra theo đúng như bố mẹ mong đợi còn gì.”
Phương Thu dừng một chút rồi lại gật đầu nói tiếp: “Con thừa nhận, vì con đã ngây thơ muốn có một lần tự quyết cho bản thân nên mới gây ra hậu quả như ngày hôm nay. Nếu hỏi con có hối hận vì làm vậy không thì thực ra con không hối hận lắm. Thế nhưng, điều thực sự khiến con thấy mình có lỗi là đã làm hại một người đáng lẽ sẽ có tương lai xán lạn, rõ ràng anh ấy vô tội.”
Nói đến cuối, giọng Phương Thu đã nghẹn ngào. Cậu nhìn chằm chằm vào bộ đồng phục cảnh sát trên người Lương Nhung, trong lòng không đong đếm được bao nhiêu đắng cay và áy náy.
Nếu đêm nay cậu nhắm mắt lại, thước phim đời người dừng lại và cậu không bao giờ tỉnh lại nữa, cậu hy vọng trước lúc đó có thể chính miệng nói một câu xin lỗi với Ngụy Hành.
Mẹ Phương vẫn muốn cố gắng phản kháng lần cuối: “Tình trạng của con bây giờ, thích hợp nghỉ ngơi hơn.”
“Người nhà bệnh nhân này, chúng tôi đã nhắc nhở mấy lần rồi, tình trạng bệnh nhân hiện tại đã ổn định, có thể thích hợp đẩy xe ra ngoài đi dạo một chút, điều đó cũng tốt cho tâm trạng của em ấy.” Những tiếng động trong phòng bệnh đã thu hút sự chú ý của người xung quanh, bác sĩ điều trị chính và bác sĩ tâm thần của Phương Thu cũng có mặt trong số đó.
Mẹ Phương nhắm nghiền mắt thở dài, cuối cùng cũng thỏa hiệp: “Vậy thì đi đi.”
Hết chương 8.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu