Cuộc gọi bất thường

CHƯƠNG 18: TỜ RƠI

“Alo, xin chào, cho hỏi có phải là…” Lương Nhung nằm bò ra bàn, gọi đi một cuộc điện thoại mà chính anh ta cũng không nhớ nổi là thứ bao nhiêu. Ngẩng đầu lên thấy Ngụy Hành ở phía đối diện cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, người này miệng thì đang ngậm một miếng bánh mì, mắt thì dán chặt vào máy tính tra cứu tài liệu, lòng anh ta lúc này mới thấy dễ chịu hơn đôi chút.
Lương Nhung gọi xong một cuộc rồi gác máy, thấy lát bánh mì của Ngụy Hành vẫn chưa bớt đi miếng nào, anh ta bèn trêu chọc: “Anh Ngụy này, cứ theo tốc độ ăn này của anh thì khỏi lo thiếu lương thực dự trữ mùa đông năm nay nữa rồi.”
Lúc này Ngụy Hành mới nhận ra là mình đang ngậm đồ trong miệng, anh bèn vo tròn miếng bánh mì lại, nhét thẳng vào mồm, nhai qua loa rồi nuốt chửng, sau đó mới nói: “Anh Cao bảo sáng nay anh em nằm vùng truyền tin về, tên hướng dẫn viên du lịch mà họ đang đặc biệt chú ý lại xuất hiện ở gần bến cảng, bên tổ chống lừa đảo viễn thông nghi ngờ bọn chúng sắp có động thái mới.”
Vụ án Ngô Hiếu sát hại cha mẹ đang được điều tra rất thuận lợi, đợi bộ phận vật chứng và pháp y bổ sung xong báo cáo là có thể khép lại giai đoạn này. Thế nhưng Ngụy Hành cảm thấy vẫn chưa kết thúc, vì vẫn chưa tìm ra kẻ chủ mưu thực sự gây ra tất cả chuyện này.
Lương Nhung hiểu ý: “Thế ra sáng nay cục trưởng gọi các anh lên văn phòng nói chuyện là về việc này à?”
Ngụy Hành gật đầu: “Chuyện này vốn cũng định đợi tài liệu của Ngô Hiếu sắp xếp hòm hòm rồi mới nói với các cậu. Cục chuẩn bị thành lập tổ chuyên án, mục tiêu là triệt phá các ổ nhóm lừa đảo viễn thông và cứu những đồng bào đang gặp nạn. Đội chúng ta chịu trách nhiệm xác minh danh sách những người mất tích, tìm cách liên lạc với họ, và phối hợp với nhóm lừa đảo viễn thông thực hiện nhiệm vụ nằm vùng khi cần thiết.”
“Rầm!”
Lương Nhung đột nhiên đập bàn làm cả đống người trong văn phòng giật mình. Thấy đồng nghiệp nhìn mình oán trách, anh ta vội vàng khom lưng bối rối xin lỗi, sau đó nói với Ngụy Hành: “Anh Ngụy, có việc gì anh cứ sai bảo! Chỉ khi bắt sạch lũ lừa đảo đó thì những vụ án như của Ngô Hiếu mới bớt đi, em cũng không phải gọi điện bổ sung thông tin suốt ngày nữa…”
Anh ta càng nói vẻ mặt càng khổ sở, khóe miệng trễ xuống sâu đến mức có thể treo được cả ký cá.
Ngụy Hành không nhịn được cười một tiếng, lại như nhìn thấy điều gì đó, biểu cảm trên mặt anh đột nhiên cứng đờ, con chuột trên tay mãi mà không di chuyển.
Sự bất thường đột ngột của anh làm Lương Nhung tò mò, anh ta ghé sát lại nhìn vào màn hình máy tính theo hướng mắt của Ngụy Hành: “Anh nhìn gì thế?”
Thấy trên màn hình là thông tin của một cậu sinh viên đại học, Lương Nhung tò mò hỏi: “Người này là ai vậy?”
“Cậu ta nằm trong danh sách khách du lịch của đoàn du lịch đã xác nhận mất tích.” Ngụy Hành nhìn chằm chằm vào bức ảnh trên màn hình, môi mím chặt, biểu cảm trông vô cùng nghiêm trọng. Website TruyenLau.com
Lương Nhung ngờ vực hỏi: “Anh quen à?”
Ngụy Hành lắc đầu: “Không hẳn là quen.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com Ánh mắt anh dời từ màn hình máy tính sang danh sách tuyên truyền chống lừa đảo ở góc bàn, rồi chậm rãi kể lại một chuyện cũ: “Hồi mới chuyển công tác đến cục thành phố, tôi từng đi theo các đàn anh trong đội để phá án, khi không có án thì ở đâu cần sẽ chuyển đến đó như viên gạch ấy. Lúc đó tôi có đi theo anh Cao và mọi người xuống vùng nông thôn làm công tác tuyên truyền chống lừa đảo, mà ai cũng nghĩ chúng tôi đang kể chuyện giật gân, bảo rằng họ sẽ không bị lừa đâu, thế nên tờ rơi phát cả ngày trời mà chẳng vơi đi được nửa xấp.”
Lương Nhung ngạc nhiên nhướng mày: “Bây giờ hàng xóm láng giềng ai cũng quý mến anh, em cứ tưởng anh sinh ra đã là kiểu ai cũng mê rồi cơ, không ngờ hồi xưa anh lại như vậy luôn? Mà chuyện đó thì có liên quan gì đến cậu sinh viên này?”
“Cậu ấy là người duy nhất chủ động đến trước quầy của chúng tôi để nghe giảng, nghe trọn vẹn từ đầu đến cuối. Chúng tôi nói xong mà cậu ấy vẫn chưa có ý định đi, thấy tờ rơi của chúng tôi phát chưa hết, cậu ấy còn tự nguyện giúp chúng tôi tuyên truyền cho những người khác, cho đến tận khi phụ huynh cậu ấy tìm đến, lải nhải rồi kéo cậu ấy đi.” Ngụy Hành nói đoạn thì thở dài, “Tôi thấy rõ ràng cậu ấy có hơi phản kháng lúc bị đưa về nhà, nên tôi hiểu ra tại sao cậu ấy lại giúp chúng tôi rồi. Lúc đó tôi còn tưởng đứa trẻ này bị gia đình ngược đãi nên mới không muốn về nhà, thế là tôi lén đi theo họ một đoạn đường, xác định cậu bé không bị ức hiếp mới rời đi. Ai ngờ ngày hôm sau cậu ấy lại đến, vẫn ở lại cho đến khi phụ huynh tìm tới mới chịu về.”
Website TruyenLau.com Ngụy Hành có ấn tượng rất sâu sắc về cậu trai này. Cậu ít nói nhưng khi giao tiếp sẽ nhìn thẳng vào người đối diện bằng ánh mắt trong veo và lắng nghe rất nghiêm túc. Người qua kẻ lại rất đông, cậu không phát tờ rơi một cách máy móc, mà dường như đang quan sát phản ứng của người qua đường, cảm thấy người ta có hứng thú mới chủ động tiến lên. Dường như cậu có tính đề phòng rất mạnh, ấy vậy nhưng lại rất giỏi quan sát người khác.
Còn một chuyện nữa Ngụy Hành không tiện nói công khai. Khi anh mới vào nghề, thầy đã nhắc nhở anh rằng không nên đưa phương thức liên lạc cá nhân cho người khác, ngộ nhỡ người ta thực sự gặp chuyện mà không chọn báo cảnh sát ngay, lại vì tin tưởng nên gọi vào số cá nhân trước, oái oăm là anh lại tình cờ không nghe máy, hậu quả sẽ khó mà lường được.
Lúc đó hoạt động tuyên truyền ở khu dân cư ấy chỉ diễn ra trong hai ngày, anh thực sự lo lắng đứa trẻ đó bị bắt nạt, mà nếu đưa số của đội thì có thể bị gia đình cậu bé phát hiện, nên trước khi đi anh vẫn đưa số điện thoại của mình cho đối phương để phòng hờ.
Đã nhiều năm trôi qua kể từ lần cuối gặp cậu học sinh này, lâu đến mức Ngụy Hành nghĩ rằng mình thực sự đã lo bò trắng răng và dần quên đi chuyện đó, không ngờ lần nữa gặp lại đối phương lại trong hoàn cảnh như thế này.
Ngụy Hành thở dài tiếc nuối nói: “Số người mất tích ngày càng nhiều, chúng ta phải đẩy nhanh tốc độ thôi.”
Anh lại đăm chiêu nhìn vào chàng trai có diện mạo thanh tú trong bộ đồng phục học sinh ở tấm ảnh thêm một lúc lâu, sau đó mới nhấn sang trang tài liệu tiếp theo, bỗng nhiên anh nghe thấy tiếng điện thoại rung lên từ dưới đống tài liệu.
Thấy là một số lạ, Ngụy Hành bắt máy rồi kẹp vào bên cổ: “Alo?”
“Chào… chào anh, chúng tôi gọi tới từ Tòa án Nhân dân Trung cấp An Hải, kiểm tra thấy anh có một khoản tiền nghi vấn sáu triệu nhân dân tệ chuyển vào, có nghi ngờ rửa tiền…”
Còn tưởng là có ai tìm mình có việc gấp, không ngờ lại là cuộc gọi lừa đảo. Cuộc gọi này lại tình cờ đến mức gọi thẳng tới số thành viên ban chuyên án đang xử lý băng nhóm lừa đảo, Ngụy Hành vừa bực vừa buồn cười: “Ồ? Tôi đang cần dùng khoản tiền đó gấp lắm, bên anh có cách xử lý nào nhanh nhanh không?”
Ngụy Hành vừa lừa lấy thông tin, vừa rút một tờ giấy nháp bên cạnh để ghi lại số điện thoại này.
Lương Nhung cảm thấy lời nói của Ngụy Hành nghe kiểu gì cũng thấy không đúng, anh ta bèn quay đầu lại hỏi một câu: “Ngụy Hành, có phải anh…”
Ngụy Hành im lặng xua tay, đăng nhập vào hệ thống nghiệp vụ cảnh sát để truy gốc số điện thoại, quả nhiên hiển thị là số ảo. Thủ đoạn của đối phương rất vụng về, thậm chí lộ sơ hở khắp nơi, Ngụy Hành đang định vạch trần đối phương thì lại nghe thấy âm thanh khác.
Anh thầm nhẩm theo những âm thanh yếu ớt trong cuộc gọi, chợt hiểu ra điều gì đó, lập tức liên lạc với đồng nghiệp bộ phận kỹ thuật để chú ý cuộc gọi này, sau đó nhanh chóng viết lên giấy dòng chữ “Có người đang cầu cứu”, rồi chuyền tay đưa cho Lương Nhung.
Thấy trạng thái của Ngụy Hành thay đổi, Lương Nhung cũng trở nên nghiêm túc hơn nhiều. Sau khi nhìn rõ thông tin trên giấy, Lương Nhung lập tức điều người theo dõi thông tin cuộc gọi, cố gắng hết sức hỗ trợ hành vi cầu cứu của đối phương mà không để bị phát hiện.
Biết tin có cuộc gọi lừa đảo gọi đến và đầu bên kia có vẻ như đang cầu cứu, Cao Xương cũng dẫn người vội vàng chạy tới, chỉ có điều khi y đến nơi thì cuộc gọi đã kết thúc.
“Chắc là sợ bọn lừa đảo nghi ngờ nên cậu ta không dám kéo dài quá lâu, nhưng nghe ý tứ thì cậu ta sẽ còn gọi lại.” Ngụy Hành nhìn chằm chằm vào số điện thoại trên giấy, biểu cảm hơi phân vân.
Tầm giờ này hôm qua cũng có một cuộc gọi lạ nói với anh rằng hôm nay sẽ có một cuộc gọi lừa đảo gọi cho anh, dặn anh tuyệt đối đừng tin. Chẳng lẽ đây là thủ đoạn mới gì đó của băng nhóm lừa đảo?
Ngụy Hành nhìn lại điện thoại mà kinh ngạc trợn tròn mắt, vừa rồi lại có thêm hai cuộc gọi lạ nữa: “Mình bị nhắm vào rồi à?”
Nhìn Cao Xương ra hiệu bằng mắt, Ngụy Hành gọi lại vào số đó, cuộc gọi nhanh chóng được kết nối.
“Alo?”
Nghe thấy đầu dây bên kia là giọng nữ, Ngụy Hành bật loa ngoài rồi đặt cạnh bút ghi âm, sau đó hỏi tiếp: “Xin hỏi, vừa rồi chị gọi cho tôi có việc gì không?”
“Hả? Tôi đâu có gọi điện cho anh, anh gọi nhầm người rồi.”
Khi cuộc gọi bị ngắt, sự ngờ vực tràn lên trong mắt Ngụy Hành. Anh chắc chắn mình là người gọi lại, không thể nào gọi nhầm, nhưng nếu bên kia gọi nhầm mà lại gọi liên tiếp hai cuộc thì cũng bất hợp lý.
Anh cả nghĩ rồi sao?
***
“Phương Thu, sắp đến giờ kiểm tra phòng rồi, nếu em muốn gọi điện thì tí nữa tìm chị lấy máy nhé!” Điều dưỡng dịu dàng thúc giục, áng chừng tốc độ kiểm tra phòng của trưởng khoa và mọi người thì chắc cũng sắp đến đây rồi.
“Em xin lỗi vì đã chiếm dụng điện thoại của chị ạ.” Nghĩ đến việc mẹ mình cũng sắp quay lại, Phương Thu áy náy nói, “Em gọi nốt lần cuối này thôi, không được thì thôi ạ.”
Cô điều dưỡng nhìn ra ngoài phòng bệnh rồi nói: “Em còn khoảng năm phút nữa.”
“Em cảm ơn.”
Phương Thu hít một hơi thật sâu, một lần nữa bấm dãy số đó.
Nếu lần này vẫn không gọi được, vậy thì có lẽ giọng nói của Ngụy Hành nghe được “ngày hôm qua” thực sự là ảo giác của cậu.
“Làm ơn đi, nhất định phải có người nghe máy.” Phương Thu thấp giọng cầu khẩn, nắm chặt tấm chăn không nỡ cúp máy trước khi tiếng tút kết thúc.
Cho đến khi tiếng tút trong ống nghe đột ngột dừng lại, thay vào đó là tiếng đáp lời mang theo chút hoang mang:
“Alo?”
Hết chương 18.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu