Trời dần tối, những ngọn đèn đường hai bên phố thắp sáng bóng đêm, rõ ràng là mùa hè nóng nực, vậy mà gió đêm lùa qua bậu cửa sổ lại mang theo cái lạnh thấu xương.
Tài liệu đầy bàn bị gió cuốn lên, Ngụy Hành vội vàng nhấn giữ trang giấy, tiện tay lấy vật gì đó đè lên, nhờ vậy mới phát hiện thứ mình đang cầm chính là cây bút ghi âm kia.
Cuộc gọi bất thường đó vốn có lai lịch không rõ ràng, Ngụy Hành rất chắc chắn mình đã ghi lại toàn bộ quá trình đàm thoại, thế mà giờ bản ghi lại biến mất một cách khó hiểu, tất cả mọi người cũng không nhớ chuyện này, làm ký ức của anh càng trở nên kỳ quái.
Ngụy Hành cầm điện thoại bấm vào giao diện tin tức, không thấy tin về vụ tai nạn xe hơi nào, rõ ràng đây được coi là tin tốt, anh lại không tài nào thả lỏng được.
“Anh Ngụy, anh đi đâu đấy?”
Lời tiên tri kia giống như một thanh kiếm treo lơ lửng trên đầu, thay vì ngồi một chỗ do dự không quyết và thấp thỏm bất an, Ngụy Hành vẫn quyết định đến phố đi bộ xem một chuyến.
Chỉ là đến xem thôi, nếu không có chuyện gì anh sẽ về, chứ không phải anh hoàn toàn tin vào lời người đó nói. Ngụy Hành nghĩ như vậy, anh sải bước đi ra cửa văn phòng, tiện thể trả lời Lương Nhung một câu: “Ra ngoài đi dạo.”
“Việc công hay việc tư thế ạ?” Lương Nhung đứng dậy cạnh bàn.
Ngụy Hành khựng lại, ngập ngừng một hồi mới nói: “Không chắc.”
“Thế em đi cùng anh.” Lương Nhung vớ lấy trang bị bám theo Ngụy Hành. Anh Ngụy không chắc, anh ta cũng không chắc đi theo có ích gì không, nhưng lỡ lúc đó cần người thì sao?
Mùa hè năm nay ở An Hải oi bức bất thường, ban ngày khi họ đi làm nhiệm vụ, trên đường chẳng thấy mấy bóng người, giờ đây khi vầng trăng đã chiếm lĩnh bầu trời, ánh trăng cùng gió đêm thổi bay bớt cái nóng, nam thanh nữ tú mới xuất hiện trên đường đông hơn, ngoài ra còn có già trẻ lớn bé đi tản bộ sau bữa cơm.
Ngụy Hành gác tay trái lên cửa xe, ánh mắt sắc bén lưu ý tình hình đường sá, đến tận khi Lương Nhung ngồi bên cạnh ăn xong cái bánh kẹp thứ hai, vẫn chưa thấy tai nạn xảy ra.
“Anh Ngụy, anh không ăn thật à?” Lương Nhung vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào cái bánh kẹp mua hộ Ngụy Hành.
TruyenLau.com
Cuối cùng cảm giác uất nghẹn tắc ở cổ họng cũng thoát ra, Ngụy Hành quay đầu lại nói: “Không cần đâu, cậu ăn đi.”
Anh vừa nói xong thì tiếng phanh xe chói tai đột ngột vang lên, ngay sau đó là tiếng va chạm, tiếng la hét, tiếng cầu cứu ập đến như vũ bão, tất cả cùng bóp nghẹt cổ họng anh.
“Mau giúp một tay!” Ngụy Hành không màng đến chuyện khác, lập tức đẩy cửa xuống xe chạy về phía hiện trường tai nạn, cố gắng giảm thiểu thương vong hết mức có thể.
Lương Nhung vừa đưa miếng bánh lên miệng, chưa kịp cắn đã thấy chuyện xảy ra, anh ta còn tâm trí đâu mà ăn, vội vàng đẩy cửa bám theo Ngụy Hành. Nhưng chạy được một đoạn thì tốc độ của anh ta chậm lại rõ rệt, anh ta do dự nhìn chằm chằm vào bóng lưng Ngụy Hành, tâm tư nhất thời trở nên hơi phức tạp. TruyenLau.com
Tuy nhiên lúc này việc quan trọng nhất không phải là kiểm chứng suy nghĩ của mình mà là cứu người. Nghĩ đến đây, Lương Nhung sải bước chạy thật nhanh lên phía trước, gia nhập vào đội ngũ cứu hộ.
Cảnh sát giao thông có mặt tại hiện trường gần như ngay lập tức, nhìn thấy nhóm Ngụy Hành cũng ở đó thì quan tâm hỏi: “Đội trưởng Ngụy, sao các anh lại ở đây, không sao chứ?”
“Chúng tôi đi ngang qua, cứu người trước đã.” Ngụy Hành qua loa trả lời đối phương rồi hợp lực với người đi đường nhấc chiếc xe bị lật lên, tạo cơ hội cho hai người ở ghế lái và ghế phó lái bò ra ngoài. Anh vẫn luôn lưu ý xung quanh hiện trường nhưng không thấy đối tượng khả nghi nào.
Lương Nhung nhạy bén nhận ra sự bất thường. Sau khi đưa người bị thương cuối cùng lên xe cấp cứu, anh ta lập tức tìm đến Ngụy Hành, lại nghe thấy anh đang vừa nhìn chằm chằm chiếc xe cấp cứu vừa lẩm bẩm gì đó, ghé sát lại mới nghe rõ. Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Năm người bị thương nặng, là năm người thật.” Ngụy Hành nhíu mày tự nhủ, liếc thấy Lương Nhung đang vểnh tai lại gần, anh nhếch môi nói, “Nghe lén thì cũng phải ngụy trang một tí chứ.”
Lương Nhung bị vạch trần chẳng thấy xấu hổ chút nào, anh ta thẳng thừng hỏi: “Anh Ngụy, em không tin chuyện này có liên quan đến anh, cơ mà thế này thì trùng hợp quá. Rốt cuộc là sao vậy?”
“Không dễ giải thích lắm, vì chính tôi cũng không rõ.” Ngụy Hành sắp xếp từ ngữ, định thuật lại những gì xảy ra với mình, chỉ là anh biết chuyện này nói ra cũng sẽ không ai tin, “Tôi không có động cơ gây ra vụ tai nạn này, cậu có thể hiểu là có người nhắc nhở tôi ở đây sắp xảy ra tai nạn, vấn đề là tôi không biết lời người đó nói là thật hay giả, cũng không đưa ra được bằng chứng thiết thực để báo cáo với bên giao thông, thế nên mới qua đây xem thử.”
“Nhưng…” Lương Nhung nghe mà ngẩn người, “Nhưng làm sao người đó biết được?”
Ngụy Hành lắc đầu ra hiệu mình cũng không rõ, đang định lên xe về cục thì túi áo đột nhiên rung lên, nhìn màn hình lại là một cuộc gọi từ số lạ.
Dù số trên màn hình khác hoàn toàn với những số trước đó, Ngụy Hành lại cảm thấy người gọi đến mang theo câu trả lời cho mọi vấn đề. Anh bắt máy: “Alo.”
Không đợi Ngụy Hành tự giới thiệu, giọng nói cực kỳ suy yếu đã vang lên ở đầu dây bên kia, như thể người đó đang chạy đua với thời gian: “Cảnh sát Ngụy, dòng thời gian hiện tại của anh chắc là ngay sau vụ tai nạn không lâu phải không? Nếu anh vẫn không muốn tin, em có thể tiên đoán thêm vài tin tức nữa cho anh, nhưng em không còn nhiều thời gian nữa.”
Phương Thu nằm trên giường bệnh hổn hển báo cáo, nói một tràng dài như vậy, cậu phải nghỉ một lúc mới nói tiếp được, tất cả đều là những sự kiện và tin tức sắp xảy ra vào ngày mai trong dòng thời gian của Ngụy Hành.
Thuật lại sơ lược ba mẩu tin, Phương Thu đã hết sức, cơn đau thấu xương từ đôi chân khiến mồ hôi lạnh trên trán chảy ròng ròng, có thể nhìn thấy rõ ràng ga trải giường dưới thân đã bị mồ hôi thấm ướt. Cậu cắn chặt răng, ngửa đầu chống chọi, không muốn bật ra tiếng rên rỉ đau đớn vào lúc này.
Nhưng Ngụy Hành vẫn nghe ra điểm bất thường của người đối diện: “Cậu sao thế?”
Phương Thu không trả lời, chỉ cố chấp làm theo những gì mình chuẩn bị trước đó. Cậu gian nan thở hắt ra, bàn tay siết chặt tờ giấy rồi yếu ớt nói: “Cảnh sát Ngụy, tiếp theo em sẽ nói cho anh tất cả những gì em biết, em tin anh có thể tự mình phân định nội dung bên trong.”
Cậu nói với hơi thở run rẩy: “Nhưng cảnh sát Ngụy, em có thể tin anh không?”
Lời này rõ ràng là chất vấn, giọng điệu lại mang theo kỳ vọng khó hiểu. Ngụy Hành cảm thấy khó mà nắm bắt được, chẳng phải hai câu trước và sau của người này đang mâu thuẫn hay sao, tại sao vừa tin lại vừa không tin?
“Lần này, anh có thể cứu được em không?” Phương Thu buột miệng thốt ra tâm nguyện của mình, chỉ là cậu không dám hỏi lớn tiếng, âm thanh nhỏ đến mức cậu không chắc Ngụy Hành có nghe thấy hay không.
Ngụy Hành nghe vậy thì lập tức vỡ lẽ. Trong những chuyện kỳ lạ mà đối phương mô tả trước đó, cậu chính là Phương Thu bị nhốt trong khu trại ở nước ngoài, sau khi bị băng đảng lừa đảo phát hiện mình liên lạc với cảnh sát, cậu đã bắt giữ và hành hạ, cho đến khi cảnh sát đột kích khu trại mới cứu được cậu trong tình trạng bị thương rất nặng.
Lời của Phương Thu thoạt nghe thì giống như trách móc cảnh sát cứu viện quá muộn, Ngụy Hành đang định xin lỗi thì đột nhiên nhớ ra chuyện người này liên tục nhắc đến việc anh có thể bị sát hại, trái tim anh vô thức mềm ra, láng máng hiểu được lý do Phương Thu hỏi như vậy.
Có lẽ Phương Thu vẫn đang sợ anh sẽ hy sinh để cứu người chăng.
“Phương Thu.” Ngụy Hành khẽ gọi tên đối phương, “Tôi không thể xác thực liệu việc thời gian đảo ngược của em có tồn tại hay không, cũng không rõ em và người gọi điện cầu cứu tôi có phải cùng một người không. Nhưng nếu em thực sự đang lâm vào cảnh hiểm nghèo, bất kể thế nào tôi cũng sẽ dốc hết sức cứu em, dù phải trả giá bằng mạng sống thì tôi cũng không hối hận.”
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu. Ngụy Hành ngờ vực nhìn màn hình điện thoại, xác nhận vẫn đang trong cuộc gọi thì thử gọi lại một tiếng: “Phương Thu?”
Sau một tiếng hít mũi khẽ, anh mới nghe lại được giọng của Phương Thu: “Cảnh sát Ngụy, em đề nghị anh nên ghi âm lại nội dung tiếp sau đây.”
Cậu ngừng một lát rồi tiếp tục: “Lúc em tỉnh lại thì đã ở trong khu trại rồi, không biết cụ thể là ở đâu nhưng xung quanh chỗ đó là rừng rậm, hơi ẩm ướt và tối tăm. Thường thì chúng em chỉ được đi đến hai nơi là ký túc xá và trung tâm thông tin. Ký túc xá của chúng em nằm ở phía Tây Bắc của khu trại nhưng không phải ở góc, vòng ngoài là chỗ ở của đám tay sai và bảo vệ. Cửa lớn của hai khu ký túc đều có lính canh, trên nóc nhàcũng có người canh chừng, đội tuần tra sẽ đi quanh hai khu vực với tần suất khoảng mười phút một vòng, cứ sáu vòng thì nghỉ mười phút.”
“Trung tâm thông tin nằm ở chính giữa khu trại, nối liền với phòng đào tạo và nhà ăn. Tòa nhà đó có bốn tầng, tầng nào cũng có người tuần tra, cầu thang chia làm hai phía Đông và Tây. Lấy lối lên cầu thang làm chuẩn, cứ cách hai mươi mét lại có một lính canh, hễ có góc cua là chắc chắn có người đứng đó. Còn nữa, phía Nam trung tâm thông tin còn có một tòa nhà cao hai tầng, em chưa vào đó bao giờ nên không rõ bên trong có gì, cơ mà lính canh ở đó nghiêm ngặt nhất, chắc là nơi cất giữ thứ gì đó rất quan trọng.”
Ngụy Hành nghe xong, thầm đoán khả năng cao tòa nhà đó là nơi đặt máy chủ của khu trại. Nếu đúng như vậy, liệu phía Đông Bắc khu trại có phải là một cửa đột phá?
“Cảm ơn manh mối của em, tôi sẽ xem xét kỹ lưỡng.” Bất kể lời Phương Thu nói có thật hay không, Ngụy Hành vẫn không tiếc lời cảm ơn cậu.
Phương Thu biết phần nhiều là Ngụy Hành vẫn chưa hoàn toàn tin mình, cậu không vì thế mà tức giận, chỉ nhắc nhở anh một lần nữa: “Cảnh sát Ngụy, theo diễn biến của sự việc thì ngày mai là đến hạn nộp tài liệu rồi phải không? Hành động của phía cảnh sát đã bị lộ, thậm chí rất có khả năng là… là người bên cạnh anh tiết lộ đấy, ngày mai anh đừng đi.”
Hết chương 25.
Cuộc gọi bất thường
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.