Cuộc gọi bất thường

CHƯƠNG 33: MƯỜI HAI

“Lùi lại! Bước tới nữa tao giết nó ngay!”
Sau khi chọc thủng hàng phòng ngự của khu trại, lực lượng cảnh sát đã bao vây chặt chẽ lối vào hầm ngầm, đang lúc chuẩn bị phương án đột kích thì đối tượng mục tiêu đã cầm súng khống chế con tin bước ra ngoài.
“Xạ thủ bắn tỉa đã vào vị trí chưa?”
“Báo cáo, trong khu trại không có nhà cao tầng, vòng ngoài rừng cây quá rậm rạp và nhiều vật cản, tạm thời chưa tìm được điểm ngắm bắn thích hợp.”
“Đã biết. Lương Nhung, cậu ổn định đối tượng trước, đảm bảo an toàn cho con tin.”
“Rõ.” Lương Nhung đáp lời, nhìn thẳng vào Vương Phú trước mặt và kiên trì trấn an: “Vương Phú, ông anh nghe tôi nói, chúng tôi đã điều tra trước khi đến đây rồi, đường dây lừa đảo của ông anh chưa đến mức không thể bào chữa nữa. Chỉ cần phối hợp với cảnh sát truy thu số tiền tang vật, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức xin Viện kiểm sát giảm án. Ông anh mới bốn mươi đang độ tráng niên, thời gian phía trước còn nhiều, đâu ai muốn nửa đời sau phải mục ruỗng trong tù đúng không?”
Phương Thu cảm nhận được họng súng gí sát vào thái dương mình càng chặt hơn, không cần nghĩ cũng biết anh Phú chẳng lọt tai chữ nào.
Vương Phú cũng nghe ra rồi, cảnh sát muốn gã phối hợp bắt cấp trên. Gã vẫn còn hy vọng đại ca nể tình mình không hé răng nửa lời mà chu cấp cho gã sau khi ra ngoài, nếu đại ca cũng vào tù thì đến khi ra ngoài biết dựa vào ai?
Gã bốn mươi tuổi chứ không phải bốn tuổi, khó mà ngây thơ tin rằng phía công quyền sẽ để lại đường lui cho một kẻ có tiền án như mình.
Vương Phú siết chặt khẩu súng, quát lớn đe dọa: “Bớt nói nhảm đi, chuẩn bị cho tao một chiếc xe ngay, nếu không tao giết nó ngay lập tức! Nếu bọn cớm chúng mày dám động vào tao, tao sẽ kéo thằng ranh này xuống địa ngục cùng!”
Lương Nhung định khuyên tiếp nhưng Vương Phú hoàn toàn không nghe, thậm chí ngón tay đặt trên cò súng còn hơi trắng bệch vì siết chặt.
“Cho gã đi, sắp xếp lực lượng bám theo.”
Nghe thấy mệnh lệnh bình tĩnh từ tai nghe, nhịp tim đang dần tăng tốc của Lương Nhung cũng ổn định lại. Anh ta quay sang truyền đạt chỉ đạo cho các cảnh sát bên cạnh.
Vừa dứt lời, một chiếc xe tải nhỏ màu bạc từ từ tiến lại, sau đó dừng ngay bên cổng khu trại.
Lương Nhung nhìn thấy người ngồi ở ghế lái thì lập tức hiểu ý, anh ta hét lên với Vương Phú: “Xe đã chuẩn bị xong, đừng làm hại con tin, chúng tôi sẽ để ông anh rời đi ngay bây giờ.”
Vương Phú cực kỳ cảnh giác, gã quan sát chiếc xe từ xa một lúc, xác định trong xe chỉ có một mình tài xế mới ra lệnh: “Mày xuống xe, giơ hai tay lên, mau!”
Tài xế nghe lời bước xuống xe rồi giơ tay quay một vòng, anh chỉ mặc áo thun trắng đơn giản và quần tây đen, còn chủ động lộn túi quần ra ngoài để Vương Phú tin rằng mình không có vũ khí, sau đó ngoan ngoãn đứng bên cửa xe chờ chỉ thị tiếp theo.
Xác nhận sơ bộ chiếc xe và người lái không có vấn đề, Vương Phú mới áp giải Phương Thu tiến về phía cổng, gã thầm nghĩ: Dù có chuyện gì xảy ra thì cảnh sát cũng sẽ không dám manh động khi mình có con tin trong tay. TruyenLau.com
Phương Thu nhìn người tài xế với ánh mắt dò hỏi, thứ cảm xúc không tên trào dâng trong lồng ngực, khoảnh khắc lướt qua người đó để lên xe, cậu vẫn cảm thấy hơi thất thần.
Chiếc xe van nặng nề xuyên qua khu rừng rậm rạp gập ghềnh, vì đường gồ ghề mà liên tục lắc lư, tiếng cành lá quẹt vào vỏ sắt nghe mà nhức óc, không gian ngoài cửa sổ sau khi rời khỏi khu trại càng ngày càng hoang vu quạnh quẽ.
Phương Thu cúi nhìn con dao găm đang kề ngang cổ mình, họng súng ban nãy chĩa vào cậu giờ đã hướng về phía người tài xế. Dù áp lực trực tiếp đã giảm bớt, cậu vẫn không dám manh động, vì cậu tin Vương Phú thực sự sẽ nổ súng.
Tần suất cành lá quẹt vào nóc xe dần trùng khớp với ký ức, Phương Thu nín thở nhắm mắt, cố gắng ghép nối thực tại với những mảnh vỡ trong đầu. Vì kích thước xe khác nhau, lộ trình cũng không hoàn toàn trùng lặp, thỉnh thoảng Phương Thu lại nhíu mày mím môi, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.
Người tài xế liếc nhìn gương chiếu hậu, ánh mắt điềm tĩnh vững chãi ẩn chứa chút quan tâm, sau đó anh lại dời mắt nhìn qua gương chiếu hậu bên trái ngoài cửa sổ, im lặng thầm tính toán điều gì đó. Website TruyenLau.com
Đến một ngã ba, anh rà phanh giảm tốc độ, giữ nguyên cổ không quay đầu lại mà hỏi người phía sau: “Đi hướng nào?”
Vương Phú im lặng giây lát rồi chỉ vào con đường nhỏ bên trái: “Bên trái.”
“Bên phải, hướng lên lưng chừng núi.”
Phương Thu nãy giờ im lặng đột ngột mở mắt, ánh mắt kiên định nhìn về phía con đường nhỏ bên phải ngã ba, trực tiếp vạch trần mục đích giấu giếm của Vương Phú. TruyenLau.com
Vương Phú không thể tin nổi trừng mắt nhìn Phương Thu, tuy nhiên thời gian lúc này không cho phép gã truy cứu thêm, gã siết chặt súng ép tài xế lái theo ý mình: “Tao bảo rẽ trái, dám dừng lại tao bắn chết!”
Phương Thu không chịu im mà tiếp tục mô tả lộ trình trong trí nhớ: “Vòng qua một con suối nhỏ sẽ gặp hai khúc cua gấp.”
“Im mồm!” Vương Phú giận dữ quát lớn, sau đó xoay họng súng về phía Phương Thu: “Tao bảo mày im mồm!”
Gã vừa mới dời họng súng khỏi ghế lái, chưa kịp nhắm vào Phương Thu thì chiếc xe đang chạy êm bỗng phanh gấp. Vương Phú không chú ý bị lao người về phía trước và mất thăng bằng. Gã tức khắc nhận ra mình trúng kế, định giơ súng đe dọa tài xế lần nữa, nào ngờ người tài xế ở ghế lái đã cởi dây an toàn từ lúc nào, anh trở mình luồn ra ghế sau, chớp mắt đã khống chế được bàn tay cầm súng của gã.
Vương Phú định giãy giụa nhưng người đang khóa chặt gã không cho gã một cơ hội nào, anh dứt khoát bẻ ngoặt cánh tay gã ra sau lưng, họng súng ban nãy còn chĩa vào gáy người khác giờ đã đang gí sát vào chính Vương Phú.
“Cảnh sát đây, đứng im.”
Người tài xế quát lên ép Vương Phú dừng kháng cự, sau đó ngẩng lên đối diện với ánh mắt của Phương Thu. Trong khoảnh khắc, không hiểu sao anh lại nghe thấy một tràng âm thanh ù ù không rõ nguồn gốc, như xuyên qua thời không, hư ảo khó tìm. Sau khi xác định người đối diện thực sự hiện hữu trước mắt, những âm thanh hỗn tạp đã hóa thành từng nhịp tim dồn dập, mỗi nhịp đập đều có dấu vết rõ ràng.
Anh hỏi: “Em biết đường à?”
Phương Thu ngây người nhìn viên cảnh sát trước mặt, sống mũi cay xè khẽ hít một hơi, sau đó cậu bình tĩnh đáp lại: “Chắc là biết ạ.”
“Được.”
Người đó nghe Phương Thu nói mà không mảy may do dự, anh bàn giao Vương Phú cho các cảnh sát vừa đuổi kịp, sắp xếp một đội đi cùng, đồng thời điều động trinh sát thả drone thám thính phía trước, cuối cùng lái xe xuyên rừng theo chỉ dẫn của Phương Thu.
Cho đến khi tiếng của đồng đội vang lên trong tai nghe: “Đội trưởng Ngụy, drone chụp được có trạm gác phía trước.”
Ngụy Hành chậm rãi dừng xe, quay đầu nhìn Phương Thu đang từ từ mở mắt, anh khẽ nhếch môi cười: “Em cứ ở trong này, lát nữa sẽ có cảnh sát đón em lên xe để đưa em và những người khác về nước, trên đường chú ý an toàn.”
Phương Thu định nói gì đó, nhưng cậu biết thời cơ bắt giữ lúc này chỉ có một nên lại nuốt, lời định nói vào trong, cuối cùng chỉ thốt ra một câu: “Các anh cũng vậy, chú ý an toàn nhé.”
Bước xuống xe đứng bên cửa, Ngụy Hành nhìn Phương Thu rất lâu, gương mặt không giấu được niềm vui, như thể đã tìm lại được một món đồ trân quý bị đánh mất, anh trịnh trọng gật đầu rồi mới lùi lại hai bước tiến về xe chỉ huy.
“Đội 1 và Đội 2 bao vây hai bên trái phải, chặn mọi lối thoát. Đội 3 đi vòng qua sau núi theo tôi, đừng để đám người này chạy thoát. Tiểu đội 4 đặt thiết bị phá sóng, Tiểu đội 5 giám sát nghe lén liên tục, nắm bắt mọi động tĩnh của mục tiêu.”
“Rõ!”
Vốn là một đêm bình thường như bao đêm khác, ánh trăng vằng vặc in bóng xuống suối rừng, gió đêm mang theo hơi lạnh của mùa hè thổi tan cái nóng ban ngày, quyện với mùi cơm thơm từ trong nhà trêu chọc dạ dày của đám lính gác.
Chỉ là sau một tiếng hô lớn, sự ung dung biến mất, mùi cơm chẳng còn, cả gió đêm và Mặt Trăng cũng trốn biệt tăm.
“Người bên trong nghe đây, các người đã bị cảnh sát bao vây, tất cả lập tức hạ vũ khí, ra ngoài phối hợp điều tra!”
Ánh đèn xanh đỏ bên ngoài rọi vào trong xuyên qua cửa kính. Nghe tiếng cảnh sát gọi loa, tất cả đồng loạt nhìn về phía chiếc ghế chủ tọa, tên đàn ông cầm đầu chửi thề một tiếng, cầm điện thoại định gọi người, chỉ là thử đi thử lại mấy lần vẫn không gọi được.
Đến nước này, hắn ta cũng đã hiểu ra vấn đề.
Tên đàn ông lập tức đứng dậy đi tới bên cửa sổ, lặng lẽ kéo một góc rèm quan sát vòng ngoài doanh trại, muốn xác định xem cảnh sát có phát hiện ra đường lui mình bí mật để lại không. Nhưng hắn ta chỉ thấy tầng tầng lớp lớp cảnh sát bao vây doanh trại, chặt đứt mọi đường sống. Hắn ta không còn giữ được lý trí vốn có, vung chân đá đổ bàn ăn.
Cánh cửa vốn đóng chặt đột nhiên bị mở ra từ bên trong, một tên đàn ông mặt đầy không cam lòng dẫn đầu bước ra. Theo sau hắn ta là hàng chục người khác cùng đứng giữa bãi đất trống dưới họng súng của cảnh sát, không còn phản kháng mà ôm đầu ngồi thụp xuống.
Cho đến khi bị cảnh sát đưa đi, tên đàn ông đó vẫn không ngừng lẩm bẩm: “Rốt cuộc tao đã bỏ sót cái gì? Làm sao chúng mày tìm được đến đây? Tại sao? Không thể nào!”
Nhìn theo tất cả nghi phạm bị áp giải lên xe, Lương Nhung nén nhịn cả đêm cuối cùng cũng được thả lỏng, buông lỏng hai vai thở phào nhẹ nhõm: “Không ngờ có thể xong việc trước mười hai giờ đêm. Anh Ngụy, vẫn cứ phải để anh lo, không ngờ anh có thể tìm đúng đường dựa vào lời khai của Vương Phú!”
Để rút ngắn thời gian chuẩn bị bắt giữ, Ngụy Hành không nói vị trí doanh trại là do Phương Thu cung cấp mà tìm một cái cớ để lấp liếm qua chuyện đó. Nhưng lời nói vừa rồi của Lương Nhung lại làm Ngụy Hành chú ý, giờ anh mới có thời gian ngẫm lại tại sao Phương Thu lại cứ ấp úng muốn nói lại thôi trước khi anh đi.
Ngụy Hành sờ vào túi quần: “Điện thoại tôi đâu?”
Nhớ lại lúc trước anh đã để hết đồ dùng cá nhân trên xe chỉ huy để Vương Phú yên tâm, bây giờ chạy về ngay lập tức chắc vẫn kịp gọi một cuộc điện thoại cho đồng nghiệp phụ trách đưa đồng bào về nước, để nói với Phương Thu vài câu trước mười hai giờ.
Thấy Ngụy Hành vội chạy đi, Lương Nhung ngạc nhiên hỏi: “Gì mà gấp thế anh?”
Ngụy Hành chỉ lo chạy ngược về, sải bước vượt qua cảnh sát và xe cộ đang áp giải nghi phạm trên đường nhỏ. Lúc này anh còn chẳng kịp đáp lại những tiếng hỏi han chào hỏi, việc chạy đua với thời gian đã trở nên vô cùng quan trọng.
Trong lúc vội vã, dường như anh nhìn thấy bóng dáng ai đó trong đám đông, bước chân nhanh tiến về phía trước chậm dần, cho đến khi dừng lại trước mặt Phương Thu.
“Em chưa đi à?” Ngụy Hành không nén được ý cười, thấy người kia cũng đang mỉm cười với mình thì bỗng thấy hơi lúng túng.
Anh xoa tay vào quần để lau sạch vết bẩn trong lòng bàn tay, sau đó mới đưa tay về phía Phương Thu: “Chào em, Phương Thu của ngày 12, tôi là Ngụy Hành của ngày 12.”
Phương Thu cúi đầu nhìn bàn tay của Ngụy Hành, rồi đưa tay ra nắm chặt: “Chào anh, Ngụy Hành. Cảm ơn anh, cảm ơn anh đã không thất hứa, cảm ơn anh đã quay lại tìm em.”
Cậu vẫn không biết liệu mình có ngày mai hay không, hoặc ngày mai sẽ là gì, chỉ là vào khoảnh khắc cảnh sát định đưa cậu đi, trong đầu cậu chỉ có một điều duy nhất, đó là cậu muốn gặp Ngụy Hành, ngay trong hôm nay.
Hết chương 33.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu