“Đại ca, anh nghe em giải thích.” Giọng anh Phú nghe có vẻ hoảng loạn.
Gã kịp giải thích đã nghe người kia lạnh giọng chất vấn: “Nó chính là đứa mật báo cho bọn cớm nhỉ.”
Anh Phú nhất thời nghẹn lời, nghe ra được đại ca nắm rất rõ tình hình khu trại của mình, gã dứt khoát từ bỏ việc giải thích, chỉ vội nói: “Đại ca, tại em không trông người kỹ nên để đám cớm đánh hơi được mùi. Em có lỗi, em biết lỗi rồi! Nhưng mà đại ca, những đứa khác em đều đào tạo rất tốt, đã theo được mấy đơn hàng lớn rồi, chỉ cần cho em chút thời gian, vài triệu… không, chục triệu tệ đều không thành vấn đề!”
“Mấy đứa khác đều ngoan ngoãn nghe lời, chỉ có nó là bướng nhất, thế mày mang nó theo làm gì? Đừng tưởng tao không biết mày đang nghĩ cái gì. Nếu mày sợ chết thì cút sớm đi, hay là mày có ý đồ khác?” Đại ca vốn chẳng để mấy lời hứa hẹn của anh Phú vào tai, trái lại còn trực tiếp vạch trần ý đồ của gã.
Toàn thân thương tích làm Phương Thu bị hạn chế hành động, cậu không thể tự quay đầu xem tình hình hiện tại thế nào, chỉ nghe thấy tiếng quỳ gối nặng nề phía sau, tiếp đó là lời biện bạch của anh Phú.
“Đại ca, em tuyệt đối không có ý đồ gì khác, là thằng Phương Thu này nói…” anh Phú khựng lại, sau đó hạ quyết tâm, rút khẩu súng giấu sau lưng tiến về phía xe tải, “Em giải quyết nó ngay đây.”
Hai người bạn cùng phòng đang đỡ Phương Thu thấy anh Phú rút súng thì nào còn màng đến gì khác, lập tức kinh hoàng né sang một bên. Một người trong đó định quay lại kéo theo Phương Thu, rồi vẫn sợ hãi rụt tay lại khi nhìn thấy ánh mắt đầy sát khí của anh Phú.
Không còn chỗ dựa, cũng không có khả năng chống đỡ cơ thể, Phương Thu đổ rầm xuống sàn xe. Cú va chạm ở lưng làm cậu đau đớn rên lên một tiếng, được cái nhờ thế mà có cơ hội nhìn ra bên ngoài xe.
Cậu dùng hết sức bình sinh ngửa đầu, mở to mắt khóa chặt vào người đàn ông đứng sau lưng anh Phú đang được mấy tay đấm bảo vệ.
Khu rừng dưới màn đêm âm u tăm tối, chẳng biết là trăng đêm nay nghe tin nơi này gặp nạn nên sợ hãi trốn đi, hay là tán lá trên đầu họ quá rậm rạp đã che khuất ánh sáng.
Nhưng Phương Thu không rời mắt, cậu nhìn trừng trừng vào những đường nét trong đêm tối, cố gắng nhìn rõ tội ác đang ẩn giấu trong bóng tối u ám kia.
Rõ ràng thằng nhóc tên Phương Thu này đã là một đứa tàn phế, không cần chứng minh cũng biết cậu hiện tại không có bất cứ khả năng phản kháng nào, vậy mà ánh mắt cậu lại kiên định quả quyết như một con rắn độc đã khóa chặt con mồi, chỉ cần để cậu tìm được cơ hội tấn công là sẽ cắn chết không buông.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Có điều muốn đối phó với hạng người này, thì phải như đánh rắn đánh tấc thứ bảy. Tên đàn ông bị Phương Thu nhìn đến mức phát hoảng, hắn ta nén một hơi, sải bước tiến lại gần xe tải, sau đó giật phắt khẩu súng trên tay anh Phú, lên nòng rồi chĩa thẳng vào trán Phương Thu.
Cơn gió lướt qua rừng cây đêm nay lạnh lẽo lạ thường, thổi loạn sắc mực vốn chìm trong tĩnh lặng, mang theo tiếng lá xào xạc vô hình khuấy động tâm tư của những người có mặt tại đó.
Giữa động tác giơ súng của người đàn ông, một vệt sáng đột ngột lóe qua mắt Phương Thu. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phương Thu hơi nheo mắt tránh ánh sáng theo bản năng, chỉ trong chớp mắt cậu đã hoàn hồn và vội vàng bắt lấy nguồn sáng. Thấp thoáng thấy ánh trăng mờ mịt nương theo gió thổi, xuyên qua kẽ lá rọi xuống cổ tay người đàn ông. Cậu nheo mắt nhìn kỹ, sau khi nhìn rõ thứ phản chiếu ánh trăng đó là gì thì thoải mái giãn chân mày.
Phương Thu lâm nguy không hoảng, lên tiếng phá vỡ bầu không khí yên lặng kỳ quái: “Cái mạng này của tôi không đáng tiền, dù có chết ở đây cũng chẳng thấm tháp gì, tôi chỉ đánh cược một cơ hội thôi.”
Ma xui quỷ khiến thế nào ngón tay định bóp cò của người đàn ông bỗng khựng lại, bỗng thấy tò mò cơ hội mà Phương Thu nói là gì, hắn ta hỏi: “Đừng bảo mày vẫn đang đợi cảnh sát tìm tới đấy chứ? Tao nói cho mày biết, đừng mơ tưởng nữa.”
Phương Thu khẽ nuốt nước miếng rồi phủ nhận: “Không, tôi là đang cược rằng chúng ta sẽ còn gặp lại nhau.” TruyenLau.com
Sau phát súng, cậu sẽ bị kẹt lại ở mốc thời gian này hay là cứ thế chết dưới họng súng? Cậu không chắc chắn về câu trả lời, chỉ là cậu tin chắc một điều, cơ hội một phần mười ngàn này xứng đáng để cậu dùng mạng ra cược.
Trong bóng tối, tên đàn ông im lặng hồi lâu rồi thốt ra một câu: “Chết đến nơi rồi còn cứng đầu, mày không nên sống đến lúc này.”
“Đoàng!”
***
Trong con hẻm hẹp, một gã đàn ông hốt hoảng chạy trốn vì bị truy đuổi, mà bất kể gã chạy đi đâu thì mọi ngả đường đều nhấp nháy ánh đèn xanh đỏ của cảnh sát.
“Lâm Đăng Huy, anh đã bị bao vây rồi, lập tức từ bỏ kháng cự, đừng giãy giụa vô ích nữa!”
Lâm Đăng Huy sợ hãi lùi lại hai bước, đôi chân bủn rủn đến mức bước đi loạng choạng, cuối cùng bàn tay nắm chặt con dao găm cũng vô lực buông xuôi khi thấy cảnh sát cầm súng áp sát từ mọi phía.
Họng súng của Ngụy Hành chĩa thẳng vào Lâm Đăng Huy, anh khẽ nghiêng đầu ra hiệu, cảnh sát phía sau lập tức xông lên tước vũ khí của gã, thay vào đó là một chiếc còng tay.
Nhìn Lâm Đăng Huy bị cảnh sát áp giải lên xe, Ngụy Hành lại một lần nữa cúi đầu nhìn chiếc điện thoại trong túi, mong chờ sẽ có thêm một cuộc gọi đến từ số lạ, ngặt nỗi lần này trên màn hình chỉ có thông báo tin tức xã hội và tin nhắn từ đội.
“Anh Ngụy, sao anh cứ nhìn chằm chằm điện thoại thế, đang đợi… tin tức của người đó sao?” Lương Nhung tò mò tiến lại gần, nhớ lại cuộc gọi lạ nhận được sau khi Ngụy Hành đi giao tài liệu sáng nay, anh ta hạ thấp giọng nói, “Anh Ngụy, không phải em không tin anh, mà là những chuyện anh nói thực sự hơi ảo. Nhưng mà em vẫn cảm thấy anh không phải kiểu người thích bịa chuyện, vậy nên khi nào chúng ta hành động đây ạ?”
Không phải vội kiểm chứng tính xác thực của câu chuyện này, dù sao mục đích của họ cũng chỉ có một là bắt gọn băng nhóm lừa đảo, cứu những đồng bào đang bị giam cầm.
Ngụy Hành liếc nhìn thời gian trên màn hình điện thoại, sau đó mở cửa xe ngồi vào ghế lái. Thấy Lương Nhung cũng lên xe theo, anh nói: “Theo lời Phương Thu thì sáng mai cậu ấy sẽ bị phát hiện. Nếu chúng ta muốn bắt giữ tên cầm đầu băng nhóm lừa đảo, sáng mai là cơ hội tốt nhất.”
“Cho nên đêm nay chúng ta phải xuất phát luôn? Nhưng thời gian ngắn quá, còn chưa chuẩn bị xong nhân lực.” Dù nhiệm vụ có nguy hiểm đến đâu thì Lương Nhung cũng không chùn bước, chỉ là hơi lo lắng liệu Ngụy Hành đưa ra quyết định như vậy có quá vội vàng không.
Ngụy Hành lại không hề xúc động, anh bình tĩnh nói: “Ngay từ khi xác định được mấy tên nghi phạm này và tính toán ra việc chúng bí mật lợi dụng vận tải đường biển để bắt cóc du khách, tôi đã gọi điện cho cục trưởng xin hỗ trợ lực lượng từ công an thành phố cũng như phối hợp bắt giữ với cảnh sát nước bạn rồi. Vì lần này là hành động bí mật, nên chỉ có vài người biết trước khi bắt đầu thôi.”
Thực ra còn có một nguyên nhân khác khiến anh không đánh tiếng công khai, đó là tai mắt của đám lừa đảo xuất hiện ở khắp nơi, anh tin tưởng phẩm chất của cán bộ công an, cũng biết trên đời này không có bức tường nào không lọt gió. Hành động lần này liên quan đến mạng sống của hàng chục đồng bào và hàng ngàn vạn người dân có nguy cơ bị lừa, họ cần phải xử lý với tâm thế nghiêm túc nhất.
Lương Nhung ưỡn thẳng lưng, nín thở rồi gật mạnh đầu, anh ta nói: “Rõ! Mọi hành động nghe theo đội trưởng chỉ huy!”
Ngụy Hành cầm vô lăng, liếc nhìn gương chiếu hậu rồi gật đầu đáp lại sự nghiêm túc của Lương Nhung, sau đó dời mắt nhìn về phía trước, đạp ga tăng tốc quay về cục công an.
Mây đen che khuất Mặt Trời, cục công an đèn đuốc sáng choang, nhìn là biết một trận chiến cam go sắp bắt đầu. Không khí trong phòng thẩm vấn đầy áp lực, bất kể cảnh sát hỏi gì, Lâm Đăng Huy ngồi đối diện vẫn không chịu mở miệng trả lời.
Đột nhiên có tiếng gõ cửa vang lên, viên cảnh sát nhìn ra thì thấy Ngụy Hành đã quay lại, thế là lập tức đứng dậy nhường chỗ cho anh.
“Không cần, tôi chỉ nói vài câu thôi.” Ngụy Hành giơ tay ngăn lại, anh đứng bên bàn, gõ nhẹ đốt ngón tay lên mặt bàn rồi cúi người phân tích lợi và hại cho đối phương, “Lâm Đăng Huy, tôi biết anh đang nghĩ gì, thế nên tôi khuyên anh sớm dẹp bỏ ý định đó đi. Để đề phòng các người báo tin cho nhau, chúng tôi đã đồng loạt tiến hành bắt giữ người phía ngân hàng, công ty bảo hiểm, công ty logistics và phòng tranh rồi. Tất nhiên tên tài xế phụ trách tiếp ứng cho anh cũng đã bị chúng tôi bắt được, gã đang ở ngay phòng bên cạnh. Bây giờ trước mặt anh chỉ có hai con đường, một là phối hợp với cảnh sát để nhận khoan hồng, hai là tiếp tục im lặng, đợi những kể khác khai ra trước rồi để pháp luật định tội.”
Vừa nghe thấy những người khác cũng bị cảnh sát khống chế, Lâm Đăng Huy bỗng ngẩng phắt đầu lên, trên mặt đã không còn vẻ bình tĩnh như trước nữa. Mọi người đều đi đường tối, phẩm chất thế nào lại chẳng biết thừa, lần này e là gã thực sự tiêu đời rồi.
“Tôi… tôi nói…”
Hết chương 30.
Cuộc gọi bất thường
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.