“Alo, đây là phòng nghiên cứu chuyên trách, có chuyện gì không?” Lương Nhung vừa nghe điện thoại từ sảnh tiếp nhận vừa kẹp ống nghe vào bên cổ, tay vẫn không ngừng gõ bàn phím. Mãi đến khi nghe rõ ý định từ đầu dây bên kia, anh ta kinh ngạc bật dậy khỏi ghế: “Ai? Cậu bảo ai đến cơ?”
“Cậu ấy nói mình tên là Phương Thu.”
“Cái…” Câu cảm thán định thốt ra bỗng im bặt, Lương Nhung vội vã vẫy tay ra hiệu cho đồng nghiệp rồi gấp gáp nói vào điện thoại, “Cậu ấy là nhân chứng quan trọng của vụ án, giúp tôi đưa người vào phòng tiếp khách, chúng tôi đến ngay!”
Nhân viên cảnh sát hỗ trợ dời một chiếc ghế đi để xe lăn của Phương Thu có thể đẩy sát vào bàn, sau đó rót cho cậu một cốc nước ấm, dặn dò có chuyện gì cứ gọi, cảnh sát phụ trách sẽ đến ngay.
“Cảm ơn anh.” Phương Thu lịch sự đáp lại, sau đó quay đầu liếc nhìn người bố đang đưa tay lên xem đồng hồ.
Bố Phương như nhận ra có người nhìn mình thì ngẩng đầu đáp lại ánh mắt của con trai, cười gượng hai tiếng để che giấu sự hoảng hốt của bản thân.
Lương Nhung vừa bước vào cửa đã bị chiếc xe lăn thu hút sự chú ý, anh ta bước tới nói: “Chắc em là Phương Thu phải không? Chúng tôi vốn định ngày mai sẽ đến bệnh viện thăm em, hoặc em cứ gọi điện cho cục là chúng tôi qua ngay, sao lại để em tự đi thế này.”
Phương Thu mỉm cười: “Ở trong phòng bệnh lâu quá nên em muốn ra ngoài hóng gió chút, sẵn tiện cục công an cũng gần bệnh viện nên em ghé qua luôn.”
Lương Nhung ngồi đối diện Phương Thu, chủ động xuất trình thẻ ngành và tự giới thiệu bản thân, sau đó mới hỏi: “Hôm nay em Phương đến đây có việc gì không?”
Phương Thu: “Về lâu như vậy rồi mà em vẫn chưa phối hợp làm biên bản với phía cảnh sát, em sợ làm chậm trễ việc điều tra của các anh.”
“Cảm ơn sự thấu hiểu của em. Vậy không để mất thời gian nữa, chúng ta bắt đầu luôn nhé. Xét thấy tình hình sức khỏe của em, nếu thấy khó chịu thì em có thể yêu cầu dừng lại bất cứ lúc nào.” Lương Nhung ôn tồn nói.
Dù đã được nghe những lời này đến lần thứ ba, Phương Thu cảm thấy ấm lòng, cậu phối hợp gật đầu. Chỉ là trả lời lặp đi lặp lại một số câu hỏi đến ba lần làm Phương Thu hơi chết lặng.
Chưa kể dù bây giờ cậu có trả lời, thì khi thời gian đảo ngược, đối với cảnh sát, cậu vẫn sẽ phải lặp lại những lời này thêm một lần nữa.
“Em nói tên cầm đầu khu đại bản doanh là anh Phú, lúc gã rời đi có gọi một cuộc điện thoại có vẻ như là gọi cho cấp trên?” Lương Nhung vừa hỏi vừa cúi đầu ghi chép.
Website TruyenLau.com
Phương Thu gật đầu xác nhận: “Vâng, đúng vậy.”
Sau đó cậu hỏi ngược lại: “Cảnh sát Lương, hiện tại phía cảnh sát đã tìm ra tung tích của những người này chưa? Ngoài ra, hành động lần đó bị lộ có phải là do em không? Vì mật mã của em quá lộ liễu sao? Lúc vây bắt, bọn chúng chạy trốn hướng nào, có thấy ai tiếp ứng không ạ?”
“Trước khi vụ án kết thúc, chúng tôi không tiện tiết lộ những chi tiết này quá nhiều. Tuy nhiên em đừng quá lo lắng, nhiệm vụ hàng đầu của em bây giờ là cố gắng điều trị dưỡng thương.” Lương Nhung điềm tĩnh trấn an Phương Thu, đồng thời điềm nhiên viết thêm hai dòng vào trang sau của sổ ghi chép.
Nên nói Phương Thu rất dũng cảm chăng? Trải qua biến cố lớn như vậy mà cậu vẫn có thể giữ tâm trạng ổn định để đối mặt với quá khứ. Nhưng anh ta lại mơ hồ cảm nhận được sự kỳ lạ nơi cậu, dường như cậu biết rất rõ cảnh sát sẽ hỏi câu gì nên trả lời rất nhanh và trôi chảy, như thể đã được tập dượt trước vậy. TruyenLau.com
Chưa kể Ngụy Hành đi giao tài liệu theo địa chỉ Phương Thu cung cấp, vì phải phối hợp chiến dịch nên rõ ràng những ngày đó Ngụy Hành hành sự rất cẩn trọng, vậy mà vẫn bị bám đuôi, thậm chí bất hạnh hy sinh. Lương Nhung luôn cảm thấy có gì đó không ổn, liệu có liên quan đến Phương Thu không?
Nhưng Lương Nhung không xếp Phương Thu vào diện nghi vấn hàng đầu, vì vết thương trên người cậu là thật, lời khai của những người khác cũng xác nhận cậu là nạn nhân, liệu nhóm lừa đảo có lên kịch bản chân thực đến mức này không?
Dù vậy thì Lương Nhung vẫn giữ sự cảnh giác, thầm nghĩ sau khi Phương Thu về sẽ kiểm tra xem cậu đã tiếp xúc với những ai trước khi đi du lịch.
“Cảnh sát Lương, em vẫn còn câu hỏi muốn hỏi.” Phương Thu thấy Lương Nhung không trả lời mình nên vẫn muốn thử lại lần nữa.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhưng Lương Nhung kiên quyết không tiết lộ quá nhiều manh mối liên quan đến vụ án, ngược lại còn khuyên Phương Thu về nghỉ ngơi sớm.
Phương Thu nắm chặt tay vịn xe lăn nói thêm: “Vậy anh có thể cho em xem nơi cảnh sát Ngụy từng làm việc không? Em muốn cảm ơn anh ấy.”
Lương Nhung thở dài: “Khu vực làm việc không tiện cho người ngoài vào, với lại Ngụy Hành không có ở đây, em cứ về bệnh viện nghỉ ngơi đi.”
Vẫn còn vài điểm nghi vấn trên người Phương Thu nên không tiện để cậu tiếp xúc với tiến độ phá án của cảnh sát, cứ tạm thời thoái thác vậy.
“Em hiểu rồi.” Phương Thu nghe ra lời từ chối khéo của Lương Nhung thì thở dài một tiếng đầy ẩn ý.
Dù những người ở thời gian bình thường sẽ không nhớ được, hành vi của cậu trong ngày vẫn ảnh hưởng đến diễn biến sự việc, thế nên suy nghĩ trước đây của cậu đã có vấn đề.
Làm việc qua loa đại khái chưa bao giờ là cách đúng đắn để giải quyết vấn đề.
Thời gian của cậu đang đi ngược, đồng nghĩa với việc thời gian thực chất còn lại không nhiều. Vì vậy cậu nên nói gì, nói như thế nào cũng không thể trực tiếp như hôm nay được nữa. Dù sao Lương Nhung cũng là cảnh sát, cậu đã quá ngây thơ khi có ý định moi lời từ miệng cảnh sát rồi.
Thế nên…
“Chắc em là Phương Thu phải không? Chúng tôi vốn định ngày mai sẽ đến bệnh viện thăm em, hoặc em cứ gọi điện cho cục là chúng tôi qua ngay, sao lại để em tự đi thế này.”
Lại một ngày mới mà quen thuộc, Phương Thu lại đến cục công an một lần nữa, cậu cúi đầu im lặng không nói lời nào.
Mãi đến khi Lương Nhung hỏi lại, cậu mới hạ giọng nói: “Em nghe nói cảnh sát Ngụy đã hy sinh, nên muốn đến cục xem nơi anh ấy từng làm việc.”
Lương Nhung vừa kinh ngạc khi Phương Thu biết chuyện này, vừa xót xa cho sự hy sinh của Ngụy Hành, sắc mặt anh ta cũng vì thế mà u uất đi đôi phần: “Phương Thu, chuyện của Ngụy Hành không liên quan trực tiếp đến em, em cứ yên tâm dưỡng thương, đừng dằn vặt bản thân quá.”
“Sao có thể không dằn vặt cho được?” Phương Thu bi thương thấy rõ, “Chính em đã gọi điện cho anh ấy, nhờ anh ấy gửi tài liệu, chính em đã hại chết anh ấy. Khả năng cao nguyên nhân hành động của cảnh sát bị lộ là do sự ngu xuẩn của em. Cảnh sát Lương, em không thể không nghĩ về chuyện đó, anh ấy là một mạng người bằng xương bằng thịt.”
Đúng là cậu đến cục công an vì muốn xem nơi Ngụy Hành từng làm việc, nhưng lý trí trên cả cảm tính bảo cậu rằng, tính đến thời điểm hiện tại, sự việc tiến triển thuận lợi nhất chính là lần gặp thứ hai này với Lương Nhung.
Cậu bắt buộc phải thu thập đủ manh mối, để khi thời gian đảo ngược đến một mốc nhất định, cậu có thể ngăn chặn bi kịch xảy ra.
“Em Phương đừng xúc động, hành động bị lộ không phải do sự thiếu cẩn trọng của em và Ngụy Hành đâu, còn có một số nguyên nhân khác nữa. Còn là gì thì hiện tại chúng tôi cũng đang rà soát, chỉ là thiếu một số chi tiết cần bổ sung nên thực sự không tiện nói quá nhiều với em.” Gương mặt Lương Nhung lộ vẻ khó xử.
Theo kết quả điều tra hiện tại của phía cảnh sát, rất có thể vấn đề nằm ở chính nội bộ bên họ, còn kẽ hở nằm ở khâu nào thì vẫn cần tiếp tục truy vết.
Băng nhóm lừa đảo này giống như lũ chuột, số lượng đông đảo lại ẩn náu rất kỹ, khi cảnh sát tìm tới nơi thì chúng đã cao chạy xa bay từ lâu. Họ cũng muốn tóm gọn tất cả, lại luôn cảm thấy có một đôi mắt đang lặng lẽ rình rập trong bóng tối làm mình không kịp trở tay.
Hết chương 11.
Cuộc gọi bất thường
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.