Cuộc gọi bất thường

CHƯƠNG 31: NGÀY MAI

Sau tiếng súng chát chúa là một chuỗi những âm thanh ù ù không dứt, ngoài ra Phương Thu chẳng còn nghe thấy gì nữa. Chẳng lẽ cậu cược sai rồi?
Không, cậu không muốn chết như vậy. Ban đầu cậu không hiểu tại sao thời gian vốn đã đi đến tận cùng của mình lại quay ngược, chỉ đơn thuần cho rằng đó là ông trời để lại cho mình một con đường sống, mà giờ thì cậu không nghĩ thế nữa.
Sống lại một lần, cậu sẽ mang theo ân huệ của trời cao để bước lại trên con đường cuối cùng một lần nữa, bẻ lái chuyến tàu điện định mệnh về phía đường ray của riêng mình, dù biết rằng điều đó có nghĩa là cái chết.
Bây giờ, cậu buộc phải tỉnh lại để kiểm soát cần gạt của đường ray định mệnh đó.
Tỉnh lại đi!
Phương Thu đột ngột mở mắt, trước mắt vẫn là một màn đen kịt, cậu chưa tỉnh, hay là…
Tiếng nước nhỏ giọt kéo ý thức Phương Thu quay về, cậu khẽ cử động thân thể, cơn đau thấu xương tức khắc khiến cậu tỉnh táo và nhận thức rõ ràng mình vẫn là một sinh vật sống.
Nhưng đây là đâu? Và đang là lúc nào?
Khi đôi mắt trở nên vô dụng trong bóng tối, các giác quan khác lại trở nên nhạy bén lạ thường. Phương Thu bình tĩnh dùng khứu giác để phân biệt, cậu ngửi thấy mùi hôi nồng đặc trưng và hơi ẩm quen thuộc, cậu vẫn đang ở hầm ngầm của khu trại?
Vậy là cậu đã quay về ngày hôm trước hay là bị kẹt lại đúng ngày hôm đó? Tâm trí Phương Thu như một dây cung căng chặt, chẳng qua cậu nhất thời không tìm thấy vật tham chiếu nào để chứng minh nghi vấn của mình, lồng ngực áp sát mặt đất càng thêm ngột ngạt khó chịu.
Đọc truyện tại TruyenLau.com “Mày bảo có phải chúng ta sắp chuyển địa điểm không? Sáng nay đi ngang qua phòng máy, hình như tao thấy anh Tăng đang dẫn người dọn đồ.”
“Chịu, đợi thông báo đi. Khó khăn lắm mới yên ổn được một thời gian, nếu không phải tại thằng nhãi này giở trò…”
“Ồ, tỉnh rồi à?” Tên đàn em vừa đẩy cửa vào đã thấy Phương Thu đang trợn mắt nhìn chúng.
Thấy hai tên bước vào, Phương Thu lập tức nhìn ra phía sau chúng. Nếu cậu bị kẹt vào ngày thứ ba sau khi bị bắt thì tiếp theo sẽ là anh Phú bước vào.
Tên đàn em ù ù cạc cạc nhìn ra phía sau theo hướng mắt của Phương Thu, không thấy bóng người nào thì chửi thề một tiếng không thèm che giấu: “Mẹ nó, giỡn mặt tao hả?” TruyenLau
Gã bèn vớ lấy cây gậy sắt ở góc tường, sải bước tiến về phía góc phòng.
Không thấy ai bước vào thêm nữa, cuối cùng Phương Thu cũng thở phào nhẹ nhõm sau khi nín thở hồi lâu. Hai bàn tay giấu sau lưng vô thức siết chặt, nỗ lực đè nén nhịp tim đang đập rộn ràng. Thế nhưng niềm hy vọng vừa thắp lại hiện rõ trên gương mặt cậu như vệt sáng tàn trong đêm tối.
Tên bảo kê vung gậy sắt định nện xuống, lại thấy Phương Thu đang thảm hại toàn thân lại mỉm cười thì tức khắc rùng mình, sợ nổi hết cả da gà.
“Cười cái gì mà cười, xem ra đánh còn chưa đủ đau nhỉ!”
Nguồn copy từ TruyenLau.com Cây gậy sắt lạnh lẽo để lại những vệt máu trên da thịt, dây rút trói chặt hai tay Phương Thu hằn sâu vào máu xương trong lúc cậu giãy giụa. Mùi máu nồng nặc dần lan tỏa trong không khí, trộn lẫn với mùi hôi thối ẩm ướt của tầng hầm thực sự làm người ta buồn nôn.
“Mẹ kiếp, thằng ranh này sống dai thật, tao đánh mà đau cả tay.” Tên bảo kê độc địa mắng một câu, quay đầu nhổ miếng cau trong miệng ra, sau đó ném cây gậy cạnh cửa rồi tìm một chỗ tương đối sạch sẽ ngồi xuống.
Gã móc hai điếu thuốc trong túi quần ra rồi đưa cho đồng bọn một điếu, mượn lửa từ chỗ gã kia rồi sảng khoái ngửa đầu phun mây nhả khói. Qua khóe mắt, gã liếc nhìn Phương Thu đang thoi thóp dưới đất, khó chịu nói: “Mày mà có chết thật thì cũng đừng trách tao, anh Phú bảo phải giữ mày sống để hành hạ cho đến chết mới thôi. Có trách thì trách mày không có não, dám đối đầu với anh Phú.”
Phương Thu nằm im lìm trong góc phòng, trong mắt không có oán hận hay sợ hãi, chỉ lặng lẽ quan sát kẻ vừa ngược đãi mình. Nhờ ánh lửa mờ ảo lúc châm thuốc mà cuối cùng cậu cũng biết nguồn gốc của mùi lạ kia, hóa ra là những hũ dưa muối xếp chồng lên nhau ở góc phòng.
Xuyên qua làn khói thuốc mờ ảo, tên đàn em nhìn chằm chằm Phương Thu, từ đầu đến cuối cậu vẫn không khóc, không làm loạn, cũng không cầu xin. Trong ánh mắt gã có thêm vài phần tò mò, rốt cuộc thằng oắt này thật sự không sợ chết, hay là cảm thấy mình vẫn còn đường sống?
Dù là suy nghĩ nào thì cũng thật nực cười.
Tên bảo kê tranh thủ lúc rảnh rỗi nghịch chiếc bật lửa trên tay, ngọn lửa lúc sáng lúc tắt trong bóng tối. Gã tán gẫu vu vơ với đồng bọn, hoàn toàn không quan tâm đến sự sống chết của người đang đầy thương tích trong góc.
Ánh mắt Phương Thu dán chặt vào ngọn lửa khi tỏ khi mờ kia, dù mắt đã mỏi nhừ và đau nhức, cậu vẫn không nhìn qua chỗ khác.
Rõ ràng đã là đường cùng, rõ ràng lúc này bản thân không có bất kỳ chỗ dựa nào, Phương Thu vẫn sẵn lòng tin vào lời hứa của Ngụy Hành. Vì đối phương là cảnh sát nhân dân, và cũng bởi vì đó là người đã hứa với cậu rằng dù phải trả giá bằng mạng sống cũng nhất định sẽ cứu cậu ra ngoài.
Vết thương trên người chưa kịp khép miệng đã lại rách ra, áo sơ mi đẫm máu từ lâu đã không còn nhìn rõ màu sắc vốn có, nó dính chặt vào vết thương, chỉ cần cử động một chút là sẽ bị cọ vào.
Mất máu quá nhiều khiến cậu đột nhiên thấy rất lạnh, sau gáy bị trúng mấy gậy đến giờ vẫn còn dư chấn làm chao đảo thần trí. Phương Thu không cam lòng nhắm mắt, linh hồn lại dần rời rạc kéo theo cơ thể mất kiểm soát, cuối cùng cậu vô lực gục đầu lịm đi.
Ngày mai… cậu sẽ có ngày mai chứ? Ngày mai của cậu là gì?
***
“Phương Thu? Phương Thu?”
“Ai!”
Nghe thấy tiếng gọi bên tai, Phương Thu bừng tỉnh, cảnh giác nhìn người vừa gọi tên mình. Tầm nhìn mờ mịt dần rõ nét theo nhịp chớp mắt, cuối cùng cậu cũng nhìn rõ bên cạnh chính là hai người bạn cùng phòng đã lâu không gặp.
Đôi chân mày đang nhíu chặt của cậu dần giãn ra, cậu nằm trên giường, không thể tin nổi mà nhìn xuống phía dưới.
Cậu thử cử động ngón tay, không còn cảm giác đau đớn khi vết thương rách miệng nữa. Lúc này cậu mới chậm rãi giơ hai tay lên, cử động từng khớp xương một như vừa tỉnh mộng.
Hai người bạn cùng phòng nhìn nhau ngơ ngác, không hiểu sự ngạc nhiên hiện rõ trên mặt Phương Thu bắt nguồn từ đâu, họ bèn gọi thêm tiếng nữa: “Phương Thu, cậu sao thế?”
“Tớ…” Phương Thu còn chưa biết bắt đầu từ đâu thì kinh ngạc bừng tỉnh, cậu lập tức nhớ ra mình còn một việc rất quan trọng phải làm.
Cậu cử động chậm chạp, dùng hai tay chống thân mình dậy rồi siết chặt mép giường để bước xuống. Lâu lắm không đứng thẳng khiến đôi chân cậu không thích ứng được mà hơi bủn rủn, cuối cùng mất kiểm soát quỳ sụp một gối xuống đất.
Không kịp để cơ thể thích nghi tại chỗ, Phương Thu loạng choạng tiến về phía giường của bạn cùng phòng.
“Cậu… cậu bị sao thế? Ngủ lâu quá nên chuột rút à? Cần lấy gì thì bảo tôi, tôi lấy hộ cho.” Bạn cùng phòng thấy vậy thì vội vàng định tới đỡ, lại bị Phương Thu giơ tay ngăn cản.
Phương Thu quay đầu nhìn quanh một lượt, có lẽ vì cậu dậy muộn nên trong ký túc xá không còn mấy người, kể cả vậy cậu vẫn hạ thấp giọng nói với bạn cùng phòng: “Che chắn giúp tôi một chút.”
Bạn cùng phòng không hiểu lắm nhưng vẫn làm theo sự chỉ dẫn của Phương Thu, giúp cậu che đi ánh mắt của những người khác. Trong lúc đó, bọn họ tò mò lén quay đầu lại xem thì thấy Phương Thu lôi dầu thuốc, cồn và băng gạc mà họ giấu dưới gầm giường ra.
Những thứ này đều do bọn họ phải tốn rất nhiều công sức mới đổi được từ người trong khu trại, tuyệt đối không thể để bị phát hiện, bảo sao Phương Thu phải trốn tránh như vậy.
Sau khi xác định Phương Thu đã giấu kỹ đồ vật trên người, bạn cùng phòng không khỏi lo lắng hỏi: “Bảo sao sáng nay cứ thấy cậu lạ lạ, vết thương lại rách ra à?”
Phương Thu vừa định đáp lại để họ yên tâm thì đã thấy một bóng người đang vội vã tiến về phía họ. Lời định nói lập tức rút lại, cuối cùng cậu chỉ thốt ra một câu: “Đừng lo cho tôi, mấy cậu phải cố gắng chăm sóc cho bản thân, đừng đi đâu cả.”
“Phương Thu, cậu… bọn họ…”
“Có chuyện gì à?”
Hai người bạn cùng phòng tức khắc hoảng loạn, còn chưa kịp hỏi ra đáp án từ Phương Thu thì đã thấy một tên bảo kê vạm vỡ lao về phía họ, túm lấy cổ áo Phương Thu, rồi ật tay ấn cậu xuống đất.
“Phương Thu!”
Nghe tiếng gọi của bạn cùng phòng, Phương Thu đã bị khống chế cử động chỉ lặng lẽ lắc đầu với họ, sau đó dời mắt nhìn về phía người quen đang chậm rãi bước vào cửa.
“Thằng nhóc này, lá gan mày cũng to đấy!”Aanh Phú nhìn vào hình ảnh giám sát trên điện thoại rồi liếc xéo kẻ đang nằm trên đất, cuối cùng gằn giọng ra lệnh, “Mang nó đi.”
Hết chương 31.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu