Cuộc gọi bất thường

CHƯƠNG 21: THANG MÁY

Ánh đèn rực rỡ trong phòng riêng nhấp nháy theo nhịp nhạc làm người ta hoa mắt chóng mặt, những chai rượu đã mở nắp trên bàn trở thành vật trang trí cho bầu không khí sôi động.
“Giám đốc Đổng này, nghe nói anh sắp đàm phán xong dự án khu Nam rồi à?”
“Sắp rồi, chỉ thiếu chữ ký vào hợp đồng thôi. Giám đốc Trương, tôi hiểu ý anh mà, với mối quan hệ của chúng ta, chắc chắn phải chọn đội thi công của công ty anh chứ!”
Mấy người trên ghế sofa cụng ly qua lại, đàm luận về quy hoạch tương lai của thành phố. Những lời nói ấy thực hư lẫn lộn, chẳng qua đó chỉ là chuyện bình thường như cơm bữa ở nơi này.
Nhân viên phục vụ lại bưng một đĩa hoa quả tới. Dưới ánh đèn mờ ảo, cậu ta lén quét mắt nhìn quanh phòng một lượt, đôi lông mày khẽ cau lại đầy ngờ vực nhưng rồi vẫn lập tức lấy lại nét bình thản, cậu ta cười nói: “Hoa quả, đồ ăn nhẹ và rượu trong gói dịch vụ đã lên đủ rồi ạ. Nếu các vị cần gì thêm xin cứ gọi tôi.”
Mấy người đang trò chuyện vui vẻ trên sofa, thấy câu chuyện bị ngắt quãng thì phật ý phẩy tay ra hiệu, sau đó lại tiếp tục cuộc tán gẫu.
Sau khi cúi đầu rời khỏi phòng riêng, có vẻ như nhân viên phục vụ đã nói gì đó vào bộ đàm, chỉ là tiếng nhạc chát chúa đã át đi tất cả. Cậu ta đứng ở góc hành lang, đợi đến khi có tiếng phản hồi từ bộ đàm mới đi thẳng về phía nhà vệ sinh.
Mùi nước hoa nồng nặc vẫn không tan biến theo thời gian, rõ ràng là được cố ý xịt ở đây. Tuy nhiên nếu ngửi kỹ, người ta vẫn nhận ra mùi hôi thối thoang thoảng trong không khí, ngay cả nhân viên phục vụ cũng phải nhăn mặt khi bước vào.
Khu vực bồn tiểu bên ngoài không có người, cậu ta lẳng lặng bước vào trong, đẩy nhẹ từng cánh cửa ngăn giữa các phòng. Thấy bên trong đều trống không, dường như đã xác định được điều gì, ngón tay cái của cậu ta đã đặt lên nút bấm của bộ đàm và sẵn sàng báo cáo tình hình, chỉ còn phòng cuối cùng chưa kiểm tra.
Cậu ta dừng lại trước vách cửa ngăn đó, đưa tay đẩy nhưng cửa không mở, trái lại còn nghe thấy tiếng càu nhàu từ bên trong: “Ai thế? Đang bực mình đây, cút đi!”
Nhân viên phục vụ giật mình, vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi, anh cứ tiếp tục cố gắng nhé, tôi không làm phiền nữa!”
“Phòng 208 không có vấn đề gì, người thiếu kia chắc là đang bị táo bón trong nhà vệ sinh.” Cậu ta xoay người bước nhanh ra ngoài, thấp giọng báo cáo vào bộ đàm, lại không chú ý thấy một bóng người vừa lướt qua góc tường, mang theo một luồng gió trộn lẫn mùi nước hoa rẻ tiền.
Phòng 208 vốn đang khoe khoang so bì với nhau, sau khi nhân viên phục vụ rời đi thì bầu không khí chợt chùng xuống. Thấy người đồng đội vừa ra ngoài quay trở lại, giơ màn hình điện thoại đang phát âm thanh ghi sẵn ra gật đầu, lúc này mọi người mới trút được gánh nặng.
“Tiếp tục đi, trước khi anh Ngụy quay lại, sự ồn ào này không được dừng lại.”
Không biết ai đó đã lên tiếng trong bóng tối, phòng riêng ngay lập ồn ào trở lại, tiếng hát như tiếng gào khóc thảm thiết cùng tiếng chạm ly liên tiếp đưa nơi này trở lại trạng thái bình thường nhất. TruyenLau
Quy mô của câu lạc bộ này quy mô không nhỏ, tầng một là sàn nhảy và phòng bi-a, từ tầng hai trở lên là các phòng riêng với nhiều tiêu chuẩn khác nhau, có thể xông hơi, massage hoặc hát karaoke và ăn uống. Thế nên khách đến giải trí vào buổi tối rất đông, thường xuyên thấy nhân viên phục vụ chạy đôn chạy đáo để đưa rượu, đồ ăn và hoa quả cho khách.
Ngụy Hành đã thay sang bộ đồng phục của câu lạc bộ nhân lúc không ai chú ý, anh len lỏi giữa những nhân viên phục vụ khác, cúi thấp đầu để giảm bớt sự chú ý, lặng lẽ tiến về phía bếp sau.
Theo kết quả trinh sát trước đó của đội phòng chống lừa đảo, bếp sau của câu lạc bộ có một cửa hậu. So với cửa trước luôn có phục vụ chào đón niềm nở nhưng thực chất là để kiểm tra khách, thì cửa hậu phòng thủ lỏng lẻo hơn.
Ngụy Hành đi vào bếp sau như thể rất quen thuộc, động tác dọn dẹp thùng rác ở góc tường cũng chuyên nghiệp vô cùng. Anh chủ động kéo thùng rác đến sát cửa hậu, giả vờ mở cửa để đi đổ.
“Rác đợi đến lúc đóng cửa xử lý vẫn kịp mà.” Có tiếng ai đó gọi giật Ngụy Hành lại. TruyenLau
Ngụy Hành không quay đầu, anh bình tĩnh nói: “Có vị khách bảo đi ngang qua bếp ngửi thấy mùi hôi, hỏi tôi đồ ăn đưa lên có còn ăn được không. Tôi nghĩ mùa hè nóng nực, rác bị bí mùi nên định đổ đi một ít để khách khỏi phàn nàn.”
“Tối nay rác thực phẩm hơi nhiều thật, đổ đi, đổ đi.”
Ngụy Hành không thấy ai ngăn cản nữa, anh mở khóa cửa hậu, vứt túi rác ra ngoài rồi quay vào ngay, không nán lại lâu mà rời khỏi bếp sau. Nhưng vừa đi được một đoạn ngắn thì đã có người lặng lẽ bám theo anh.
TruyenLau “Tình hình sao rồi?” Lương Nhung thấp giọng hỏi.
Anh ta đã thay xong đồng phục của câu lạc bộ và chờ sẵn ở cửa hậu. Khi Ngụy Hành mở cửa, anh ta lập tức nấp sau thùng rác lớn ở góc tường, đợi lúc không ai chú ý mới lẻn ra ngoài.
Ngụy Hành dừng bước, nhường đường cho hai vị khách vừa đi ngang qua. Suốt dọc đường này anh đã quan sát và học hỏi rất nhanh, nếu Lương Nhung không biết rõ thân phận của Ngụy Hành, khéo anh ta sẽ tưởng anh đã có ba năm rưỡi kinh nghiệm làm việc ở đây.
Đợi khách đi xa và không có nhân viên phục vụ nào khác chú ý, Ngụy Hành mới nói: “Vừa rồi tôi đã đi vòng quanh khu phòng riêng nhỏ và vừa, không thấy mục tiêu. Bên ngoài khu phòng riêng cao cấp có người canh gác nên tôi không tiện lên đó. Nhóm Tiểu Đổng giả vờ say đi nhầm phòng để mở cửa một phòng cao cấp, mục tiêu cũng không có ở trong.”
Ngụy Hành không tập trung tìm kiếm ở các phòng riêng này. Nếu tên hướng dẫn viên đó lần nào đến đây cũng đều giải trí trong phòng riêng thì đã không có chuyện nhóm của Cao Xương không tìm thấy gã.
Hơn nữa lúc nãy vào bếp sau, anh cảm thấy có một chuyện rất kỳ lạ. Ngụy Hành không chắc có phải mình quá đa nghi hay không, anh định lát nữa sẽ quay lại bếp sau kiểm tra lần nữa.
Ngụy Hành vốn định thử dùng danh nghĩa đưa đĩa hoa quả để thâm nhập vào khu phòng riêng cao cấp, chẳng qua sau khi nấp ở góc hành lang quan sát, anh phát hiện tầng đó có vài nhân viên phục vụ chuyên trách. Nếu anh và Lương Nhung lộ mặt đột ngột chắc chắn sẽ bị phát hiện, đành phải quay xuống tầng tìm cơ hội khác.
“Anh Ngụy, tiếp theo chúng ta làm gì đây, không còn nhiều thời gian đâu.” Lương Nhung đang hỏi thì chợt nhận ra bên cạnh không còn ai, quay đầu thì thấy Ngụy Hành đang dừng lại ở cửa thang máy. Anh ta đi ngược lại hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Ngụy Hành chăm chú nhìn mấy vị khách đang đứng ngoài cửa thang máy, lại liếc qua những nhân viên phục vụ gần đó, anh nheo mắt trầm tư rồi dẫn Lương Nhung đi xuống cầu thang bộ.
Lương Nhung còn đang thắc mắc, nhưng anh ta vẫn nghe thấy trước khi rời đi rằng mấy vị khách đó phàn nàn rằng chuyến thang máy này chờ quá lâu, vì vậy mà trong lòng bắt đầu có những suy đoán mơ hồ.
“Bếp sau nói tối nay rác thực phẩm hơi nhiều, lúc nãy cậu cũng thấy rồi, khu vực chuẩn bị món ăn đã bày sẵn rất nhiều món. Lúc mới vào, tôi đã để ý thực đơn của mỗi phòng riêng, có vài món ở khu chuẩn bị món không nằm trong thực đơn. Ban đầu tôi chỉ nghi ngờ, mà giờ xem ra những món đó thực sự được chuẩn bị riêng.”
Việc chuẩn bị món ở bếp sau chỉ mới khiến Ngụy Hành nghi ngờ, cho đến khi thang máy gặp trục trặc rõ ràng, những nhân viên phục vụ gần đó nhìn thấy nhưng không hề lại gần hỏi han, chính chuyện này mới hoàn toàn khẳng định suy đoán của anh.
Cầu thang bộ rất trống trải, dù Ngụy Hành có nói nhỏ đến đâu vẫn có tiếng vang, anh chỉ có thể hạ giọng xuống mức đủ hai người nghe thấy.
Cả hai nhanh chóng xuống tầng rồi quay lại đứng đợi bên ngoài bếp sau. Quả nhiên, họ thấy vài nhân viên phục vụ bưng những món ăn đã chuẩn bị sẵn đi về hướng ngược lại với các phòng riêng. Hai người nhìn nhau, ăn ý bưng những món còn lại và bám theo đoàn người.
Một người đàn ông đeo thẻ quản lý trước ngực dùng chìa khóa chuyên dụng mở cửa thang máy, ai mà ngờ sau cánh cửa không phải là cabin thang máy mà là hố thang tối om, cabin đáng lẽ phải chở người lúc này đang dừng ở tầng dưới.
Những nhân viên phục vụ đi phía trước không hề ngạc nhiên, họ bước lên nóc cabin thang máy để đi sang phía bên kia của hố thang, người tiếp ứng ở đầu bên kia như đã nhận được chỉ thị, lập tức mở một cánh cửa bí mật để cho họ đi qua.
Ngụy Hành đanh mặt theo sát phía sau, khi bước qua nóc cabin thang máy hơi lay động rồi tiếp tục xuyên qua một cánh cửa hẹp, giờ thì trước mắt anh đã là một khu vực hoàn toàn mới.
Hết chương 21.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu