Cuộc gọi bất thường

CHƯƠNG 3: NGHE LỜI

Giấc ngủ này không còn cái nóng hầm cập và mùi tanh hôi đặc trưng của nhà xưởng mái tôn, sự bình yên hiếm hoi đối với Phương Thu lại trở thành một điều bất thường.
Phương Thu cảm thấy trước mắt đen kịt, không thấy đường đến cũng chẳng có lối đi, dù có gào thét cũng không ai nghe thấy.
Cậu muốn lập tức rời khỏi chướng ngại mờ mịt này, nhưng đầm lầy dưới chân như những bàn tay người túm chặt lấy đôi chân cậu.
Cậu cúi đầu, cố gắng nhìn cho rõ thứ đang kéo mình là gì, đột nhiên lại thấy bàn tay đang nắm lấy mình từ từ leo ngược lên trên, một khuôn mặt quen thuộc dần hiện rõ.
“Mày mãi mãi không thoát được đâu.”
Anh Phú nhìn chằm chằm Phương Thu bằng đôi mắt trống rỗng và nụ cười vặn vẹo quái dị, gã leo lên ngày một nhanh cho đến khi chộp được vai Phương Thu, kéo cả người cậu xuống đầm lầy.
“Đừng mà… Đừng!”
Âm thanh bên tai ngày càng rõ rệt, tiếng người xì xào xung quanh đột ngột lao vào thế giới tinh thần của Phương Thu, giống như một bàn tay khác lôi cậu ra khỏi màn sương mù.
Các bác sĩ đang vây quanh giường bệnh kiểm tra, nghe thấy Phương Thu có dấu hiệu tỉnh lại, bác sĩ điều trị chính lập tức tiến lên quan sát tình trạng bệnh nhân. Cho đến khi Phương Thu có thể chủ động mở mắt và đáp lại các câu hỏi của họ một cách đơn giản, ông mới yên tâm gật đầu.
Phương Thu vừa tỉnh lại nên tầm nhìn còn mơ hồ, cậu cảnh giác quan sát môi trường xung quanh, mãi đến khi nhìn rõ khung cảnh quen thuộc trước mắt mới bàng hoàng nhận ra mình đang ở bệnh viện, đôi bàn tay đang siết chặt cũng lặng lẽ nới lỏng.
Cậu… đã trở về rồi sao? Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mẹ Phương đứng ở góc phòng bệnh ôm mặt khóc nức nở, bà cứ ngỡ kết quả kiểm tra của bác sĩ hôm nay vẫn giống như trước, nói rằng con trai bị thương rất nặng và vẫn còn hôn mê.
“A Quyên, con trai tỉnh rồi!” Bố Phương thì rõ ràng vừa mới hoàn hồn sau khi quá mức kinh ngạc, ông khẽ vỗ vào tay vợ, đôi chân run rẩy tiến lại gần giường bệnh.
Mẹ Phương nghe vậy vội quay đầu lại, đúng lúc va vào ánh mắt của con trai, bà chẳng kịp nghĩ gì, nước mắt đã tuôn rơi lã chã: “Tiểu Thu… con trai của mẹ…”
“Bố, mẹ…” Giọng Phương Thu khàn đặc không chút sức lực, lòng cậu ngập tràn áy náy khi gặp lại bố mẹ. TruyenLau.com
Cậu đã không nói với gia đình chuyện mình và bạn cùng phòng đi du lịch tốt nghiệp, mất tích thời gian dài như vậy, chắc hẳn bố mẹ cậu đã lo lắm.
Bác sĩ điều trị chính đứng một bên, đợi người nhà bình tĩnh lại một chút mới dặn dò vài điều cần lưu ý, sau đó ông nói tiếp: “Các chỉ số của bệnh nhân khá ổn, hiện tại người đã tỉnh, theo dõi thêm hai mươi tư giờ nữa, nếu không có vấn đề gì có thể chuyển sang phòng bệnh thường. Còn về…”
Nói đoạn, ông nhìn phía giường bệnh, thấy bệnh nhân đang im lặng cúi đầu nhìn chằm chằm vào đôi chân mình, bèn phẩy tay ra hiệu cho người nhà ra ngoài nói chuyện riêng. Website TruyenLau.com
Dù hiện tại không thể xuống giường, Phương Thu cũng thừa hiểu bác sĩ sẽ nói gì với bố mẹ mình. Những nhát dao của đám bảo kê đó không đến mức chém gãy xương chân, nhưng máu thịt bị xẻ nát cộng với nhiễm trùng vết thương, e là đôi chân của cậu đã tàn phế rồi.
Khi cha mẹ Phương Thu quay lại phòng bệnh, thấy con trai như vậy mà lòng nặng trĩu.
Mẹ Phương lau nước mắt trên mặt, mỉm cười an ủi: “Con trai, con tỉnh lại là tốt rồi. Chuyện đôi chân cũng đừng quá lo lắng, bác sĩ nói đợi sức khỏe con hồi phục, cố gắng phối hợp tập phục hồi chức năng thì vẫn có… có ngày khôi phục khả năng vận động.”
Nói đến cuối, chính bà cũng không còn đủ tự tin nữa.
Phương Thu không nỡ để cha mẹ buồn, cậu cố gượng cười và gật đầu đáp lại: “Vâng, con sẽ cố gắng dưỡng thương.”
Cậu nói xong thì lặng lẽ nhắm mắt lại như thể vẫn chưa tỉnh khỏi cơn hôn mê, chỉ khi ghé sát lại mới thấy được, những giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt đã làm ướt đẫm gối đầu.
Trong những ngày đầu sau khi tỉnh lại, Phương Thu chỉ nằm trên giường, không nói nửa lời cũng không nhúc nhích. Cậu vẫn sẽ đáp lại khi nghe thấy có người gọi, chỉ có điều trông cứ như kẻ mất hồn, chẳng mấy sức sống.
“Tiểu Thu, phải uống nước rồi, nào, uống nước đi con.”
“Mẹ đã nói rồi, hiện tại con chưa nên hóng gió, mẹ đóng cửa sổ lại cho con rồi, lần sau đừng để điều dưỡng mở ra nữa nhé.”
“Tiểu Thu, mẹ nấu canh sườn cho con đây, rất tốt cho việc phục hồi vết thương, dậy ăn một chút đi con.”
Phương Thu cụp mắt mím môi, sau đó ấp úng nói: “Mẹ, con thật sự không có cảm giác thèm ăn.”
“Mẹ đã nấu rất lâu đấy, nghe lời, dậy ăn đi.”
Mẹ Phương luôn giữ nụ cười và kiên nhẫn hết mực với Phương Thu. Nhưng thấy Phương Thu vẫn không muốn dậy, nụ cười trên mặt bà hơi cứng lại, giọng nói cũng hơi trầm xuống: “Tiểu Thu, mẹ sẽ không hại con đâu, phải ngoan ngoãn nghe lời biết không?”
Phương Thu khẽ thở dài, cậu chống hai tay sau lưng rồi khó khăn ngồi dậy. Thời gian qua cậu luôn ăn uống thanh đạm, giờ ngửi thấy mùi thịt trước mặt lại hơi buồn nôn.
Biết Phương Thu muốn nói gì, vẻ niềm nở trước đó trên mặt mẹ Phương biến mất sạch, giọng điệu cũng bị đè nén đi nhiều, lời nói đầy rẫy sự trách móc: “Đã nói bao nhiêu lần rồi, tất cả những gì mẹ làm đều là vì tốt cho con. Có phải con thấy trước đây mẹ luôn quản lý con khiến con không tự do không? Lén lút trốn nhà đi chơi, chịu khổ về rồi mà vẫn không khôn ra à?”
Phương Thu cúi đầu, nghẹn ngào phủ nhận: “Không phải ạ.”
“Không phải à?” Mẹ Phương nghe vậy thì nụ cười lại hiện lên, bà cúi người khẽ vuốt tóc Phương Thu, sau đó dịu dàng nói, “Nghe lời thì uống hết bát canh này đi, uống cho hết, đừng phụ lòng mẹ, biết chưa?”
Phương Thu đã quá quen với những cuộc đối thoại thế này, cậu dứt khoát không nói thêm gì nữa, nhẫn nhịn cơn buồn nôn cúi đầu uống canh, nhưng khóe mắt liếc thấy có người đứng ở cửa phòng bệnh, hình như trông hơi quen.
Trên hành lang bên ngoài phòng bệnh, cán bộ cố vấn nhìn vào phòng Phương Thu một lát rồi mới nói với vị bác sĩ trước mặt: “Bác sĩ vừa đề nghị Phương Thu nên tiếp nhận điều trị tâm lý phải không?”
Bác sĩ không vội trả lời mà hỏi ngược lại: “Cô nói cô là cán bộ cố vấn của bệnh nhân, vậy bệnh nhân có biểu hiện gì bất thường khi ở trường không?”
Cán bộ cố vấn bất lực nói: “Tôi có nghe nói một chút, nghe bảo ngay khi Phương Thu có kết quả thi đại học, đã có mấy trường danh tiếng tranh giành em ấy, nhưng vì bố mẹ Phương Thu không yên tâm để con đi xa một mình nên đã thay em ấy từ chối các trường tỉnh khác, bắt em ấy đăng ký vào các đại học ở địa phương.”
“Hả? Còn có chuyện như vậy à.” Bác sĩ cảm thán, ánh mắt nhìn về phía phòng bệnh của Phương Thu mang theo chút tiếc nuối.
Cán bộ cố vấn lắc đầu: “Tôi cũng không rõ tình hình cụ thể, chỉ nghe bạn cùng phòng của em ấy nhắc qua vài câu. Họ còn nói gia đình Phương Thu quản lý rất nghiêm, yêu cầu em ấy mỗi tối về ký túc xá đều phải báo tin và gọi video với gia đình. Mấy đứa nhỏ nói với tôi chuyện này là vì có lần Phương Thu ra ngoài quên mang điện thoại, mẹ em ấy kiểm tra đột xuất gọi mười mấy cuộc không ai nghe máy, thế là bà ấy gọi sạch một lượt số điện thoại của tất cả mọi người trong phòng, mãi cho đến khi nghe được giọng của con trai mới yên tâm.”
Cô nói xong lại nhìn về phía bác sĩ: “Trước đây tôi đã rất lo cho em ấy, giờ lại thành ra thế này, hầy.”
Hai sinh viên đi du lịch cùng Phương Thu không bị thương gì mấy, sau khi về hai ngày đã được đưa đi phối hợp với cảnh sát lấy lời khai. Sau đó cô cũng đã hỏi họ, câu trả lời nhận được là, chuyến du lịch tốt nghiệp đúng là do họ đề xuất, Phương Thu cũng là do bọn họ xúi giục, nhưng mấy đứa trẻ chỉ muốn để Phương Thu có cơ hội thư giãn một chút, không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.
Bác sĩ hít sâu một hơi: “Tôi vẫn đề nghị bệnh nhân nên tiếp nhận điều trị tâm lý, cũng phiền cô giáo khuyên nhủ cha mẹ cậu bé, cố gắng khai thông tư tưởng cho cậu bé nữa.”
Chịu đựng ngược đãi như vậy, lại bị thương nghiêm trọng thế này, vốn đã cần được tư vấn tâm lý. Trước đây ông và các bác sĩ khác cũng đã đề cập với người nhà bệnh nhân, bảo họ thử cho cậu ấy ngồi xe lăn ra ngoài đi dạo chứ đừng mãi nằm trên giường, Thế nhưng họ luôn bị từ chối với lý do bệnh nhân vẫn cần dưỡng thương.
Cán bộ cố vấn hiểu ý gật đầu: “Tôi sẽ thử xem sao.”
Đang nói thì thoáng thấy hai người mặc đồng phục cảnh sát đi ra từ lối cầu thang và đang tiến về phía họ, cô lập tức chào hỏi: “Cảnh sát Lương, cảnh sát Trương.”
Cảnh sát Trương nhìn về phía phát ra âm thanh, sau đó đáp lời: “Chào cô Ngô, Phương Thu tỉnh lại cũng được mấy ngày rồi, chắc tâm trạng đã ổn định, chúng tôi muốn tìm cậu ấy để xác minh một số tình hình.”
Hết chương 3.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu