Cuộc gọi bất thường

CHƯƠNG 34: TIN TƯỞNG

Lương Nhung quay trở lại mà không hiểu ra làm sao. Từ xa, anh ta đã thấy Ngụy Hành đang đứng trò chuyện cùng nạn nhân vừa được giải cứu, anh ta túm lấy Cao Xương đang đi ngang qua, hếch cằm về phía trước rồi tò mò hỏi: “Đội trưởng Cao, anh Ngụy với cậu nhóc kia đang nói chuyện gì thế?”
Cao Xương lắc đầu: “Tôi cũng đang thắc mắc đây, hai người họ nói chuyện được một lúc rồi, chắc là đang làm công tác tư tưởng thôi. Dù sao đứa nhỏ cũng vừa thoát khỏi tay bọn lừa đảo, suýt chút nữa là mất mạng, tư vấn tâm lý kỹ một chút cũng hợp lý.”
Lương Nhung gật đầu tán thành, lại vẫn cảm thấy có gì đó lạ lùng, anh ta tự lẩm bẩm: “Nhưng mà có kiểu tư vấn tâm lý như vậy hả?”
Nhìn từ xa, Ngụy Hành đang ngồi trên nóc xe tải cùng Phương Thu, tự tại cảm nhận những cơn gió mát của đêm hè.
Ngụy Hành tháo chiếc đồng hồ trên cổ tay đặt giữa hai người, tùy ý mở một chai nước khoáng đưa cho Phương Thu, anh ôn tồn hỏi: “Hình như em đã đoán được chúng tôi sẽ đến vào hôm nay?”
Phương Thu ngửa đầu uống một ngụm nước, nếu nói trước đó cậu hoàn toàn không sợ thì chắc chắn là nói dối. Ngay cả lúc này, khi tận mắt nhìn thấy anh Phú, tên đại ca và đồng bọn của chúng bị đưa lên xe cảnh sát, cậu vẫn còn cảm thấy rùng mình.
Nhưng sau khi ngồi tĩnh lặng ở đây một lát, cậu thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, cậu thở phào một hơi rồi nói: “Trước đây em đã nói với anh qua điện thoại, thời gian của em mỗi ngày đều trôi ngược, phải trải qua những sự thật đã xảy ra thêm một lần nữa. Dù em nỗ lực thay đổi đến đâu thì mọi thứ vẫn trở nên vô nghĩa khi quay về ngày hôm trước. Nếu ông trời để em quay lại quá khứ là đang cho em cơ hội, vậy thì việc dùng điện thoại liên lạc được với anh chính là điều may mắn nhất trong nửa đời đầy vận rủi của em, bất kể là cuộc gọi nào.”
Ngụy Hành nghe vậy hơi sững người, nụ cười không giấu nổi nơi đáy mắt, anh tiếp lời: “Em cũng là vận may của tôi.”
Phương Thu đối diện với ánh mắt của Ngụy Hành, không hiểu sao nhịp tim vừa mới ổn định lại bắt đầu đập nhanh hơn. Cậu khựng lại một chút rồi mới tiếp tục giải thích: “Em biết anh sẽ đến là vì em phát hiện chỉ có những thay đổi do anh tạo ra mới ảnh hưởng đến những sự thật vốn dĩ đã định sẵn của em. Trong dòng thời gian ban đầu, em được cứu vào ngày thứ ba bị nhốt dưới hầm ngầm, vậy mà lần này các anh không xuất hiện, nghĩa là anh đã không triển khai cứu hộ theo kế hoạch trước đó. Em đã nói anh Phú sẽ xuất hiện vào ngày đầu tiên và ngày thứ ba, nếu cảnh sát muốn bắt gọn gã thì đây là cơ hội có một không hai.”
Giọng của Phương Thu rất nhẹ và rất chậm, lại như nện mạnh vào lồng ngực Ngụy Hành. Anh thẫn thờ hỏi: “Tôi đã nghe theo lời cảnh báo của em, bố trí lực lượng tại con hẻm bị phục kích và bắt được mấy tên tay sai đó. Để kẻ địch lơi lỏng cảnh giác, tôi còn tương kế tựu kế cho người tung tin giả theo kế hoạch.”
Phương Thu gật đầu: “Em có nghe anh Phú nhắc tới chuyện anh gặp nạn.”
“Đã nghe tin tôi gặp nạn mà em vẫn sẵn lòng tin rằng tôi sẽ đến à?” Ngụy Hành cũng không nhận ra tốc độ nói của mình nhanh hơn hẳn, dường như đang muốn xác chứng điều gì đó.
Phương Thu không chút do dự gật đầu, khóe môi hơi nhếch lên đầy kiên định: “Anh đã hứa rồi mà, đúng không?”
Câu trả lời chân thành đó cứ vang vọng trong tâm trí Ngụy Hành, khuấy động tâm tư anh hết lần này đến lần khác. Anh vô thức né tránh ánh nhìn của Phương Thu rồi cúi đầu nhìn đồng hồ, kim giây đang nhích dần về con số không giờ.
Sau khi thời gian của họ giao thoa tại khoảnh khắc này, liệu dòng thời gian của Phương Thu có tiếp tục quay ngược không? Người về nước cùng cảnh sát có còn là “Phương Thu” đứng trước mắt anh đây không?
Trong dòng thời gian huyền ảo và mênh mông không thể nắm bắt, Ngụy Hành hiếm khi cảm thấy lúng túng, anh lại ngẩng đầu nhìn sâu vào đôi mắt Phương Thu, sau đó hỏi một câu: “Em còn muốn tiếp tục hồi tưởng không?”
“Dĩ nhiên là không rồi.” Phương Thu cười bất lực, “Nhưng em không biết làm sao để dừng lại.” TruyenLau
Có lẽ sau mười hai giờ đêm, khi mở mắt ra cậu lại thấy mình ở cái địa ngục đó, tiếp tục phản kháng rồi tiếp tục bị đánh đập, cho đến khi quay về điểm khởi đầu của sinh mệnh rồi biến mất hoàn toàn. Nhưng cậu không muốn thì có thể làm được gì đây, có câu người ắt thắng trời, nhưng thắng làm sao được?
Ngụy Hành hít một hơi thật sâu, tranh thủ thời gian đưa ra quyết định, anh đưa tay ôm chặt lấy Phương Thu đang đầy vẻ ưu sầu, chân thành nói từng chữ một: “Nếu sự thay đổi của tôi có thể để lại dấu vết trong dòng thời gian của em, vậy xin hãy ghi nhớ cái ôm này, sau đó… ở lại trong dòng thời gian của tôi.”
Kim đồng hồ vẫn lạnh lùng nhích đi, không biết vô tình hay cố ý mà lẳng lặng phớt lờ sự hỗn loạn của thời gian, nó gánh vác hy vọng và hối tiếc của vô số người, cũng không dừng lại vì bất kỳ ai, cho đến khi Mặt Trời lại mọc và một ngày mới lại bắt đầu.
“Đây là bản tin buổi sáng của An Hải, xin kính chào quý vị! Gần đây, công an thành phố phối hợp với cảnh sát nước ngoài đã triển khai chiến dịch bắt giữ liên quan đến một vụ án bắt cóc, lừa đảo và rửa tiền xuyên quốc gia. Nhiều nghi phạm liên quan đã bị cảnh sát bắt giữ, trước cơ quan công an và pháp luật, các nghi phạm đã chủ động phối hợp, khai báo chi tiết quá trình phạm tội, đồng thời hỗ trợ lực lượng chức năng tiếp cận thành công các ổ nhóm lừa đảo, bắt gọn hai nghi phạm trọng yếu Lý X và Vương X. Hiện cảnh sát vẫn đang tiếp tục điều tra làm rõ, mời quý vị theo dõi các bản tin tiếp theo!”
TruyenLau.com Lương Nhung liếc nhìn màn hình tivi vài lần khi đi ngang qua, sau đó bước nhanh vào văn phòng, gõ lên bàn Ngụy Hành: “Anh Ngụy, chú Tăng lại tới kìa.”
Ngụy Hành ngẩng đầu khỏi đống tài liệu, anh thở dài nói: “Đã nói với chú ấy bao nhiêu lần rồi, chuyện trước đây không phải lỗi của chú ấy, mà chú áy cứ để tâm mãi.”
Trước đó, bọn họ đã cải trang điều tra tại một câu lạc bộ để nắm bắt hành tung của Lâm Đăng Huy, lúc rời đi thì vô tình gặp chú Tăng đến giao trái cây. Dù lúc đó Cao Xương và Lương Nhung đã giúp nói đỡ, dường như chuyện này vẫn khiến đám người trong đó chú ý.
Khi người của câu lạc bộ bảo chú Tăng nhận diện người, ông đã không nghĩ ngợi nhiều mà chỉ ra danh tính cảnh sát của Ngụy Hành. Thế nên khi Ngụy Hành bị phục kích trong hẻm và có tin đồn gặp nạn, chú Tăng đã quy hết trách nhiệm lên đầu mình, kể cả sau này Ngụy Hành có tìm đến giải thích rằng đó đều là sự sắp đặt của cảnh sát, cách dăm ba bữa ông lại đến cục tặng hoa quả để xin lỗi.
Website TruyenLau.com Lương Nhung cũng thở dài theo, sau đó ngồi quay ngược ghế lại đối diện với Ngụy Hành: “Mà này, cái cậu thanh niên mà anh tặng cờ thi đua cho ấy, dạo này sao rồi?”
Sau khi đưa đồng bào bị nạn về nước, họ nhận được rất nhiều cờ thi đua và thư cảm ơn, duy chỉ có một ngoại lệ, đó là  theo đề nghị của Ngụy Hành, cục công an đã đặc biệt trao tặng cờ thi đua cho một con tin đã hỗ trợ họ bắt giữ các thành viên chủ chốt của băng nhóm lừa đảo, thậm chí còn đến tận nhà giải thích cặn kẽ cho bố mẹ cậu.
Ngụy Hành lục tìm trên mặt bàn đầy giấy tờ, cuối cùng cũng thấy chiếc điện thoại bị vùi lấp bên dưới, nhìn thấy tin nhắn trên màn hình thì ý cười thoáng hiện trong mắt, anh đáp lại: “Cậu ấy hả, tốt lắm.”
Thấy Ngụy Hành không định nói nhiều, Lương Nhung bèn quay lại làm việc của mình. Dù vụ án lừa đảo đã bắt đầu đi vào giai đoạn cuối nhưng thành phố vẫn còn vô số vụ án khác cần xử lý, loáng cái mà trời đã tối.
Buổi chiều Lương Nhung ra ngoài công tác, vừa về thì tình cờ đụng phải Ngụy Hành đang chuẩn bị rời đi: “Anh Ngụy đi làm nhiệm vụ à?”
Ngụy Hành: “Tan làm.”
Lương Nhung ngạc nhiên nhướng mày: “Hôm nay tan làm đúng giờ thế anh?”
“Ừ.” Ngụy Hành mỉm cười, “Có việc rất quan trọng.”
“Ồ, vậy anh cứ lo việc đi, có gì thì gọi em.”
Cảnh phố phường bình dị ngoài cửa xe đêm nay trông đẹp đẽ lạ thường, Ngụy Hành lái xe xuyên qua đó, gạt bỏ mọi căng thẳng của một ngày bận rộn ra sau đầu. Xe của anh chậm rãi dừng lại bên ngoài một khu dân cư, từ xa đã thấy một nhóm người túm tụm lại với nhau, có vẻ như đang nghe một buổi thuyết giảng.
“Các bác, các cô chú, đường dẫn lạ thì không ấn, cuộc gọi lạ thì không nghe…” Phương Thu đang cầm cuốn sổ tay tuyên truyền và dõng dạc thuyết trình. Cậu đã chú ý từ lúc Ngụy Hành xuất hiện, thấy anh cũng ngồi trong đám đông nghe giảng, không giấu nổi nụ cười trên môi.
Cho đến khi buổi tuyên truyền phòng chống lừa đảo sắp kết thúc, lúc phát quà nhỏ cho các bác trong khu phố, Ngụy Hành mới tiến lại giúp đỡ.
“Anh đến rồi à?” Phương Thu cười nói, trao món quà nhỏ cho một bác gái bằng hai tay.
Ngụy Hành gật đầu, anh thấp giọng hỏi: “Tìm được nhà chưa? Khi nào chuyển nhà thì gọi tôi, tôi làm lao động miễn phí cho.”
Phương Thu: “Tìm được rồi, ngay gần đây thôi. Sau này nếu cục công an các anh có những buổi tuyên truyền thế này, em sẽ tham gia cùng các anh sau giờ làm việc.”
“Công việc có thuận lợi không?” Ngụy Hành hỏi một câu, lại nghe thấy có một bác già cầm điện thoại lại hỏi han, anh bèn cúi người kiên nhẫn giải đáp.
Sau khi Ngụy Hành trả lời xong câu hỏi của các bác, Phương Thu mới đáp lời anh: “Là công việc em thích, mỗi ngày trôi qua đều thấy rất trọn vẹn, học hỏi được rất nhiều.”
Cảm nhận được niềm vui tỏa ra từ Phương Thu, Ngụy Hành cũng thấy vui lây, anh gật đầu nói: “Em và bố mẹ dạo này thế nào? Hôm trước ăn cơm nghe em nói mẹ đã tìm được việc mới rồi à?”
“Vâng, hình như mẹ cũng tìm được một công việc khiến bà hài lòng, hồi đầu bố em còn hơi khó chịu, sau thấy trong nhà có mỗi mình ông không kiếm ra tiền nên cũng đi tìm việc rồi.” Giọng điệu Phương Thu đã thản nhiên hơn khi nhắc đến bố mẹ, trong mắt không còn nỗi u sầu như trước nữa.
Sau khi được cảnh sát đưa về nhà, dù có tấm cờ thi đua của Ngụy Hành, cậu vẫn không tránh được việc bị gia đình cằn nhằn. Nhưng cậu vẫn muốn có quyền tự lựa chọn, vì vậy dù đối mặt với những lời phàn nàn và trách móc của bố mẹ, cậu vẫn kiên trì với ý kiến của mình mà không chịu thỏa hiệp.
Nhưng trải qua bao nhiêu chuyện, không phải cậu không hiểu bố mẹ, thế nên cậu đã nói rõ lòng mình trước khi dọn ra ngoài.
Là con cái, bố mẹ trong mắt cậu là những người trao đi yêu thương, và cũng là chiếc lồng giam cầm cậu vì những chuyện không may trong quá khứ. Nhưng bố mẹ không chỉ là bố mẹ, họ còn là những cá thể độc lập, cũng từng có những thành tựu đáng tự hào, và họ không nên đặt hết tâm tư lên người con cái để thể hiện giá trị cá nhân.
Cậu vẫn là con của bố mẹ, nhưng cậu không muốn chỉ làm một đứa “con trai”, cậu cũng hy vọng bố mẹ không chỉ là “bố mẹ”.
“Vậy… đợi đến Tết, tôi về thăm họ cùng em nhé?” Ngụy Hành hơi nghiêng đầu hỏi ý kiến Phương Thu.
Phương Thu hiểu ý gật đầu: “Vâng.”
Hết.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu