Ánh đèn đường chiếu lên hàng cây bên lề phố, hắt những bóng râm đen kịt xuống, cứ chốc chốc lại dòm ngó vào bên trong những chiếc xe đi ngang qua như lũ trẻ tinh nghịch.
Ánh sáng khi tỏ khi mờ rong khoang xe lướt dưới tàn cây, Ngụy Hành không nói lời nào, chỉ cúi đầu nhìn chằm chằm vào điện thoại, sắc mặt trông chẳng hề nhẹ nhõm.
Lương Nhung đang lái xe nên không tiện nói chuyện, nhân lúc dừng chờ đèn đỏ, anh ta thực sự không nhịn được nữa, bèn nhìn vào gương chiếu hậu hỏi: “Anh Ngụy, em vẫn không hiểu nổi, rốt cuộc chuyện này là thế nào?”
Anh ta đưa hai tay ôm lấy đầu, biểu đạt nỗi hoang mang của mình bằng vẻ mặt không tin nổi: “Cái cuộc gọi đó rốt cuộc từ đâu tới? Đó cũng là người kể cho anh về vụ tai nạn ở phố đi bộ sao? Liệu tên đó có phải là kẻ chủ mưu gây ra tai nạn không? Nhưng… nhưng anh em bên giao thông lại bảo dựa vào camera mặt đường và vết phanh, đại khái có thể loại trừ khả năng cố ý gây tai nạn. Vậy làm sao tên đó biết trước được? Còn nữa, cái khu trại ở nước ngoài mà cậu ta nói có phải là nơi chúng ta đang điều tra không? Anh gọi cậu ta là Phương Thu, nhưng chẳng phải Phương Thu đang mất tích mà?”
Ngụy Hành ngẩng đầu lên, anh bình tĩnh nói: “Thú thực thì tạm thời tôi vẫn chưa đưa ra được nguyên nhân tại sao lại liên lạc được với “Phương Thu”. Trong hai ngày qua bọn tôi cũng đã thử tìm nguồn gốc cuộc gọi, kết quả đều thất bại, và ngoại trừ tôi thì tất cả mọi người đều quên mất chuyện này. Lời nhắc nhở của “Phương Thu” không thể làm bằng chứng phá án, nhưng vẫn là một phương hướng và tham khảo để chúng ta tìm kiếm.”
Anh vừa nói vừa cầm điện thoại, xoay màn hình về phía Lương Nhung để đồng bộ thông tin: “Hôm nay anh Cao vẫn luôn theo dõi đoàn du lịch, họ đi quanh thành phố cả ngày. Theo lịch trình du lịch trước đây thì những người này sẽ lên phà đi ra vùng biển gần đó vào sáng ngày kia, sau đó sẽ mất dấu.”
Là người thực thi pháp luật, dù lời Phương Thu nói có chân thành đến đâu cũng không thể coi là chứng cứ thực chất, hơn nữa chuyện này xảy ra quá kỳ quái, Ngụy Hành càng không thể dễ dàng tin tưởng. Tuy nhiên thời gian cấp bách, anh sẽ không bỏ qua bất kỳ manh mối nào.
Lương Nhung nghe vậy thì nhanh chóng bình tĩnh lại. Khi tín hiệu đèn chuyển sang xanh, chiếc xe lại hướng về phía cục công an: “Sáng ngày kia… Vậy là ngày mai anh phải đi giao tài liệu rồi, đúng là không còn nhiều thời gian.”
Anh ta vừa nói vừa âm thầm tăng tốc.
Xe vừa đỗ trước cổng cục công an, cả hai nhanh chóng xuống xe đi về phía văn phòng. Trời đã tối nhưng đèn trong cục vẫn sáng choang, sự gấp gáp trong im lặng này mang lại cảm giác áp lực tột độ.
“Tôi đã đối chiếu tài khoản ngân hàng của Từ Bình, sau mỗi lần triển lãm tranh gã đều thu vào rất nhiều tiền, số tiền này đều được gửi ở ngân hàng An Hải.” Ngụy Hành vừa đi vừa nói, “Nhưng những tài khoản chuyển tiền cho Từ Bình có vấn đề, tôi đã yêu cầu cảnh sát kinh tế can thiệp rồi.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Từ Bình là chủ phòng tranh xuất hiện trong phòng riêng câu lạc bộ đêm đó, có vẻ là người ít có tầm ảnh hưởng nhất trong bữa tiệc, ắt trở thành đối tượng ưu tiên điều tra của cảnh sát.
Các tài khoản ngân hàng chuyển tiền cho phòng tranh đều mở tại ngân hàng An Hải. Tuy nhiên, trước đó chúng không thuộc danh sách tài khoản cảnh báo nguy cơ cao, nhìn sơ qua sao kê thì khá bình thường, điểm quái lạ là những người này đều đã mua sản phẩm của bảo hiểm Kiện Sinh.
Mà người phụ trách bảo hiểm Kiện Sinh là Trần Kiện cũng xuất hiện trong bữa tiệc đêm đó của Lâm Đăng Huy.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ngụy Hành và Lương Nhung vừa bước vào văn phòng thì thấy hai viên cảnh sát kinh tế đang đứng chờ quanh bàn làm việc của anh: “Đội trưởng Ngụy, chúng tôi đang định báo cáo tình hình với anh đây.”
“Vất vả cho anh em kinh tế quá, chúng ta ngồi xuống nói.” Ngụy Hành chỉ tay về phía chiếc bàn dài trong văn phòng, ra hiệu ngồi xuống thảo luận.
Viên cảnh sát kinh tế gật đầu, vừa ngồi xuống đã lên tiếng: “Đội trưởng Ngụy, chúng tôi đã phối hợp với bộ phận kỹ thuật để rà soát các tài khoản ngân hàng nghi vấn, quả thực đã phát hiện ra vấn đề. Những tài khoản này đã bị người ta chỉnh sửa hồ sơ sao kê từ đầu nguồn hệ thống.”
Nhân viên cảnh sát vừa nói xong, người bên cạnh cũng đưa tài liệu cho Ngụy Hành và Lương Nhung.
Ngụy Hành nhận lấy tập tin rồi cúi đầu lật xem: “Từ những hồ sơ được khôi phục này, sau khi người mua bảo hiểm trả tiền mua sản phẩm sẽ luôn có các quy trình hoàn tiền, chi ra, nộp tiền mặt vào rồi lại mua tiếp. Và khoản chi ra đó tình cờ lại xuất hiện trong khoản tiền chuyển vào của Từ Bình. Khi người mua bảo hiểm kiểm tra lại hồ sơ, họ chỉ thấy khoản chi mua bảo hiểm, các hồ sơ khác đã bị xóa sạch nên đến nay không có khiếu nại. Nói trắng ra thì vấn đề nằm ở khoản nộp tiền mặt. Có kẻ đang lợi dụng nguồn tiền hợp pháp từ việc mua bảo hiểm để rửa tiền.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Anh nói xong rồi lại đưa ra nghi vấn: “Đã tra vị trí nộp tiền mặt chưa?”
“Rồi ạ, hiện tại chỉ mới xác định được vị trí các máy ATM đã nộp tiền mặt. Danh tính cụ thể của người nộp còn cần trích xuất camera của ngân hàng mới có thể điều tra bước tiếp theo. Tuy nhiên nếu cảnh sát muốn trích xuất camera thì phía ngân hàng có thể sẽ phát hiện ra, cho nên…”
Ngụy Hành hiểu ý của viên cảnh sát kinh tế, giám đốc ngân hàng An Hải đang nằm trong danh sách tình nghi của chuyên án, vì đây là sự phối hợp giữa nhiều bộ phận nên họ phải đánh tiếng trước với các bên liên quan trước khi điều tra sâu hơn.
“Vậy số tiền mặt nộp cho những người mua bảo hiểm đó từ đâu mà có?” Lương Nhung đặt câu hỏi.
Hai cảnh sát kinh tế nhìn nhau, thành thật trả lời: “Vẫn đang điều tra ạ.”
Lương Nhung gật đầu. Vụ án này rất dễ rút dây động rừng, vì số người liên quan quá nhiều, cảnh sát chỉ cần đi sai một bước cũng có thể đánh động đến bọn chúng, thế nên họ phải chuẩn bị chu toàn mới ra tay.
“Sẵn có đồng nghiệp bên kinh tế ở đây, chúng ta nói về tiến độ điều tra hiện tại luôn.” Giọng Ngụy Hành trầm xuống, ánh mắt chuyển sang Lương Nhung, “Vận tải biển mỗi lần rời cảng đều phải báo cáo lộ trình với hải quan cảng. Vì vậy chúng tôi đã liên lạc với hải quan, lấy được báo cáo tình hình rời cảng gần đây của công ty Logistics Quốc tế An Vận.”
Người phụ trách Logistics An Vận cũng là đối tượng bị cảnh sát đặt nặng nghi ngờ, chỉ là do nhân lực trong đội có hạn nên anh và Lương Nhung không điều tra cùng một mảng.
Lương Nhung đứng dậy chạy nhanh về bàn lấy một tập tài liệu. Thời gian gấp rút nên các ghi chép trông có vẻ hơi lộn xộn, anh ta vừa sắp xếp vừa nói: “Đây là hồ sơ xuất cảng và nhập cảng của Logistics An Vận. Tuyến đường hành trình và thời gian rời cảng không có vấn đề gì, cơ mà em có một giả thuyết táo bạo.”
Dù sao cũng là cộng sự lâu năm, Ngụy Hành nhìn bảng đăng ký xuất nhập cảng mà Lương Nhung đặt trên bàn, rất nhanh đã nắm bắt được ý tưởng: “Ý cậu là, giả sử tiền mặt là do Logistics An Vận mang về, chúng ta sẽ dùng thời gian của mỗi lần nộp tiền mặt để suy ngược lại điểm đến trong lộ trình hàng hải trước đó của chúng?”
“Đúng vậy.” Lương Nhung gật đầu, chẳng qua vì là giả thuyết hơi táo bạo nên trong lòng anh ta cũng không chắc chắn.
Ngụy Hành không phải dạng ngồi chờ chết, đã đưa ra giả thuyết là bắt tay vào làm ngay, anh kéo một chiếc bảng trắng từ góc phòng ra, nhặt vài mẩu thông tin từ hồ sơ rồi dán lên đó.
Các cảnh sát khác đang rảnh tay trong văn phòng thấy họ cần giúp đỡ cũng gia nhập, cùng nhau chứng minh giả thuyết này.
Các ghi chép trên bảng trắng ngày càng dày đặc. Những chiếc bảng trắng chưa dùng tới cũng được kéo lại, chứng kiến những suy đoán táo bạo ban đầu dần hiện rõ dấu vết trên trục thời gian. Nếu nói thời gian Logistics An Vận về cảng, thời gian tài khoản ngân hàng mua bảo hiểm được nộp tiền mặt và thời gian người tổ chức triển lãm tranh nhận được tiền chuyển khoản đều rơi vào cùng một ngày là trùng hợp, vậy thì khi kết hợp với việc điểm khởi hành trước mỗi lần về cảng của Logistics An Vận trong những lần đó đều là cùng một nơi, điều này không thể là ngẫu nhiên được nữa.
Ngụy Hành không chần chừ thêm, anh bấm số gọi cho cục trưởng: “Alo cục trưởng, có việc cần nhờ sếp giúp một tay ạ.”
Tiểu Trịnh mang tập hồ sơ vừa báo cáo xong ở phòng hộ tịch quay về, thấy Ngụy Hành đang gọi điện cho cục trưởng thì bèn đứng sang một bên chờ đợi.
Lương Nhung tinh mắt phát hiện ra cậu ta, anh ta hỏi: “Đây là tài liệu chuẩn bị gửi đến vị trí chỉ định vào ngày mai à?”
Tiểu Trịnh gật đầu: “Đã làm hồ sơ ảo ở phòng hộ tịch rồi, bình thường sẽ không tra ra vấn đề gì đâu.”
Lương Nhung nhìn chằm chằm vào tập hồ sơ “sẽ không có vấn đề gì” này mà sắc mặt vẫn rất nặng nề. Dù anh ta không tin cuộc điện thoại kia, nhưng lỡ như thì sao? Lỡ như Ngụy Hành thực sự gặp chuyện thì phải làm thế nào?
Ngày mai Ngụy Hành có đi không? Hay là đổi người khác đi? Dù sao đám lừa đảo đó cũng chưa từng thấy mặt người nghe điện thoại mà.
Hết chương 26.
Cuộc gọi bất thường
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.