“Không có nhật ký gọi đến?”
Ngụy Hành bỗng cảm thấy chuyện này ngày càng kỳ quái. Sau khi dặn dò đồng nghiệp tiếp tục truy vết số điện thoại, anh lập tức dẫn người đến Bệnh viện Nhân dân đó.
“Tiểu Viên, ở trường thầy cô dạy cô rồi đúng không, tôi cũng đã nói với cô rất nhiều lần rồi, đối xử với bệnh nhân thì phải kiên nhẫn, đừng kéo cảm xúc cá nhân vào công việc. Chưa kể chúng ta là điều dưỡng, để xảy ra vấn đề về thái độ thì càng nghiêm trọng hơn.”
“Điều dưỡng trưởng, em không có cảm xúc cá nhân, là do bệnh nhân…”
“Không có? Người nhà bệnh nhân kiện lên tận văn phòng viện rồi mà cô còn bảo không có? Lãnh đạo rất coi trọng việc này, yêu cầu khoa điều dưỡng chúng ta phải có một lời giải thích. Sau khi tan làm cô viết bản kiểm điểm nộp cho tôi, chuẩn bị lên bục kiểm điểm trước toàn thể y bác sĩ trong đại hội tháng này đi. Còn nữa, tiền thưởng nửa năm tới của cô cũng bị cắt.”
“Điều dưỡng trưởng…”
“Đừng nói nữa, làm việc đi.”
Cô điều dưỡng tên Tiểu Viên buồn bã chạy vào lối thoát hiểm, rã rời ngồi thụp xuống rồi vùi đầu vào đầu gối nức nở. Dù biết tiếng khóc của mình sẽ chẳng ai nghe thấy, càng chẳng ai bận tâm, cô vẫn muốn tự bào chữa cho mình: “Mình thực sự đã dặn dò bệnh nhân và người nhà những điều cần lưu ý rồi mà, dặn đi dặn lại mấy lần, rõ ràng là họ không để tâm, đến lúc xảy ra chuyện lại bảo mình nói không rõ ràng. Mình nói rồi thật mà! Chẳng lẽ tự giải thích cho bản thân lại là vấn đề thái độ sao? Cái gì cũng là lỗi của mình…”
Cô cũng không biết mình đã khóc bao lâu, đang rầu rĩ ổn định lại cảm xúc để quay về vị trí làm việc, ngẩng đầu lên đã thấy có người đưa khăn giấy cho mình.
Ngụy Hành một tay cầm khăn giấy, tay kia giơ thẻ cảnh sát: “Chào cô, tôi ở cục công an thành phố.”
Tiểu Viên hít mũi, cảm xúc vừa mới bình ổn lại vỡ òa lần nữa: “Họ quá đáng thật đấy, sao còn báo cảnh sát chứ!”
Ngụy Hành vội vàng giải thích: “Xin lỗi vì đã khiến cô hiểu lầm. Chúng tôi không đến vì mâu thuẫn giữa y bác sĩ và bệnh nhân, mà muốn tìm cô để tìm hiểu một vài tình huống khác.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Hả?” Tiếng khóc của Tiểu Viên ngừng bặt, chỉ là giọng nói vẫn còn run rẩy.
Ngụy Hành lấy điện thoại ra, đưa cho cô xem nhật ký cuộc gọi gần đây và hỏi: “Số điện thoại này có phải của cô không?”
Tiểu Viên quẹt nước mắt trên mặt, cố nhìn rõ dãy số quen thuộc trên màn hình, sau đó cô gật đầu nói: “Vâng, là của tôi.”
Ngụy Hành mượn điện thoại của cô để kiểm tra, đúng là không tìm thấy nhật ký cuộc gọi đến số của anh. Anh hỏi thêm gần đây cô có cho ai mượn máy không, và nhận được câu trả lời là không.
Nhận thấy lúc này chưa thể hỏi thêm được gì, trong khi họ lại đang vội vã đến địa điểm tiếp theo, Ngụy Hành tạm thời đặt niềm hy vọng vào các đồng nghiệp ở bộ phận kỹ thuật. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trước khi đi, Ngụy Hành để lại cả gói giấy ăn cho cô điều dưỡng, sau đó an ủi: “Điều dưỡng Tiểu Viên, tôi không rõ đầu đuôi câu chuyện nhưng tôi tin rằng một người dù đang đau buồn vẫn không chọn cách bỏ cuộc như cô, thì chắc chắn sẽ có ngày mọi người nhận ra những điểm sáng ở cô thôi.”
Cảm giác cay nồng lại xộc lên sống mũi, dù trong lòng vẫn rất buồn nhưng khi nghe câu nói đó, Tiểu Viên vẫn nhoẻn cười rồi gật đầu khẳng định: “Vâng!”
Website TruyenLau.com
Ngụy Hành không nán lại lâu mà lập tức lên đường tới điểm đến tiếp theo. Theo thông tin từ đội phòng chống lừa đảo gửi đến, hiện họ đã khóa được vị trí của tên hướng dẫn viên du lịch. Vì nhóm của Ngụy Hành cũng nằm trong chuyên án nên họ hỏi xem anh có muốn cùng hành động không.
Mặt Trời còn chưa lặn hẳn mà ánh đèn màu rực rỡ bên đường đã làm người ta lóa mắt. Những nhân viên phục vụ đứng chào khách ở cửa ăn mặc rất chỉnh tề, còn những vị khách đi cùng nhau vừa bước vào cửa đã có nhân viên khác đi cùng tiếp đón ngay, giọng nói ngọt ngào đến mức khách khứa chưa kịp uống rượu đã thấy hơi lâng lâng.
Bên lề đường gần câu lạc bộ, một chiếc xe màu đen từ từ dừng lại. Hai người bước xuống xe, bình thản đi vào cửa hàng tiện lợi ven đường để mua chút đồ ăn rồi quay lại, chẳng qua lần này họ không lên chiếc xe cũ.
Ngụy Hành nhanh chóng bước lên xe chỉ huy rồi quan sát tình hình mặt đường. Sau khi xác nhận không có ai phát hiện hành động của họ, anh hỏi người ở hàng ghế trước: “Anh Cao, tình hình hiện tại thế nào?”
Cao Xương đưa hai bức ảnh ra phía sau: “Ảnh thứ nhất là gã tóc vàng, gầy gò da đen, đó là hướng dẫn viên du lịch tên Lâm Đăng Huy, còn ảnh phía sau là gã tài xế đầu trọc. Chúng tôi đã luôn theo dõi hai tên này từ khi phát hiện đoàn du lịch có điểm bất thường, sau đó phát hiện mỗi lần quay về Lâm Đăng Huy đều sẽ ở lại câu lạc bộ này cho đến sáng, sau đó ra ngoại ô gặp tài xế để cùng đến địa điểm chỉ định đón người.”
Lần nào xe buýt cũng đưa du khách đến bến cảng, người của họ đã phục kích ở bến cảng mấy lần nhưng lần nào cũng mất dấu.
Ngụy Hành ghi nhớ diện mạo người trong ảnh rồi chuyền bức ảnh cho Lương Nhung cũng vừa lên xe, sau đó anh hỏi Cao Xương: “Trước đây đã kiểm tra câu lạc bộ này chưa?”
Cao Xương gật đầu với người trong gương chiếu hậu: “Kiểm tra rồi. Bất kể là giả vờ kiểm tra hành chính định kỳ hay sắp xếp chim mồi vào tiêu tiền thì cũng đều không thấy tung tích của Lâm Đăng Huy, như thể vào trong là người biến mất vậy.”
Viên cảnh sát bên cạnh tiếp lời: “Đội trưởng Cao nghi ngờ câu lạc bộ có phòng bí mật, chắc Lâm Đăng Huy là đã ở đó.”
Ngụy Hành hiểu ý: “Ồ, vội vàng gọi em đến đây là định bảo bọn em cùng tham gia nằm vùng à?”
Cao Xương bị nói trúng tim đen bèn cười hì hì hai tiếng, y giải thích: “Người của tôi theo dõi suốt ngày, khó tránh khỏi việc bị bọn chúng chú ý. Nhưng người của cậu là gương mặt mới đối với chúng, các cậu vào đó sẽ hợp lý hơn.”
Lương Nhung rướn người lên giữa hàng ghế trước, nhìn về phía cổng câu lạc bộ không xa mà tặc lưỡi: “Anh Cao, sao anh không đợi bọn em vào rồi mới nói đi? Bộ đồ bọn em đang mặc trên người trông chẳng giống người có tiền vào nơi này tiêu xài cả.”
Cao Xương giơ ngón cái chỉ ra phía sau, ra hiệu cho họ nhìn túi đồ ở ghế.
Ngụy Hành nhìn vào góc ghế sau, thấy một cái túi mà nãy giờ không để ý, mở ra xem thì thấy mấy bộ vest hơi nhăn, đưa lại gần ngửi thậm chí còn có mùi vải mới như vừa lấy từ xưởng may về.
“Thú thực là anh Cao của các chú chỉ làm được đến thế thôi, mặc tạm đi!” Cao Xương sờ vào cái ví xẹp lép, không cần y nói thì người trên xe cũng hiểu, họ đào đâu ra tiền mua quần áo đắt tiền làm đạo cụ ngụy trang, vượt mức chi tiêu là đội không thanh toán cho đâu.
Ngụy Hành không có ý kiến gì nhiều. Trước đây khi thực hiện nhiệm vụ ngụy trang, dạng nào anh cũng đã từng vào vai rồi, còn để tâm chuyện này làm gì?
Ngụy Hành luôn chú ý bên ngoài xe, anh nhanh chóng thay trang phục, dùng keo vuốt tóc trong túi vuốt ngược mái tóc vốn không dài ra sau, sau đó đeo phụ kiện rồi thay giày, động tác liền mạch và thuần thục đến mức làm Cao Xương phải nghi ngờ.
“Tiểu Ngụy, đừng bảo chú mày là cậu ấm nhà giàu ẩn danh đấy nhé?” Cao Xương quay hẳn người ra sau nhìn, rõ ràng là đồ vỉa hè mua với giá 30 tệ, sao mặc trên người Ngụy Hành lại trông sang xịn mịn thế?
Lương Nhung đang lóng ngóng thắt cà vạt, nghe Cao Xương hỏi thì liếc nhìn sang bên cạnh: “Không đâu, nhà giàu gì mà ngày nào cũng ăn mì tôm với bánh mì chứ?”
“Nhưng bây giờ trông cậu ấy thực sự rất giàu.” Cao Xương không nhịn được tán thưởng, vai rộng eo thon, chiều cao mét tám lăm đúng là cái giá treo quần áo bẩm sinh, mặc gì cũng đẹp.
Lương Nhung rút bàn tay đang bận rộn ra, ngón tay vẫy vẫy như cần gạt nước: “Ở đây em xin phép phản đối nhé, gương mặt đó của anh Ngụy nhà em đừng nói là đóng giả cậu ấm, đặt vào câu lạc bộ này bét cũng phải là đào hạng nhất.”
Cao Xương hùa theo: “Đồng ý.”
Ngụy Hành liếc nhìn Lương Nhung vẫn chưa thắt xong cà vạt bên cạnh, ghét bỏ nói một câu: “Phắn.”
Anh ném cho Lương Nhung video hướng dẫn thắt rồi ra lệnh ba phút nữa xuất phát, nếu không thì ở lại tại chỗ chờ lệnh.
Cao Xương cũng nghiêm túc hơn: “Tranh thủ thời gian, tôi cho cậu xem qua những bức ảnh chụp bên trong câu lạc bộ trước đây.”
Trong tiếng kêu e é vì suýt tự thắt cổ mình của Lương Nhung, Ngụy Hành nhanh chóng ghi nhớ sơ đồ đường đi trong câu lạc bộ, lòng thầm tính toán kế hoạch hành động. Anh dùng bộ đàm trong xe thống nhất vài lộ trình với các cảnh sát cùng tham gia, sẵn sàng cho các chiến lược ứng phó tiếp theo.
“Xong rồi.” Lương Nhung nghe chỉ thị của Ngụy Hành, vội vàng vuốt phẳng nếp nhăn trên áo, cố làm cho mình trông giống một tay già đời lọc lõi.
Ngụy Hành ngước lên nhìn về phía cổng câu lạc bộ, anh hạ giọng ra lệnh: “Tất cả chú ý, hành động.”
Hết chương 20.
Cuộc gọi bất thường
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.