Cuộc gọi bất thường

CHƯƠNG 5: ĐAU ẢO

“Em Phương Thu hỏi về Ngụy Hành phải không?”
Lương Nhung giữ nụ cười, kiên nhẫn trấn an: “Chuyện là thế này, tập đoàn lừa đảo bị triệt phá lần này có số tiền tang vật rất lớn, số lượng nạn nhân cũng không ít, cục công an đã phải huy động rất nhiều nhân lực. Cảnh sát Ngụy hiện cũng đang bận, thời gian này không dứt ra được nên chưa thể đến thăm em.”
Phương Thu cụp mắt, con ngươi sau làn mi khẽ chuyển động như đang thầm suy tính điều gì, rồi cậu cau mày dự cảm không lành.
Lương Nhung thuận thế chuyển chủ đề, anh ta hỏi tiếp: “Phương Thu, cho hỏi lúc em bị nhốt ở khu trại, em có từng nghe đám lừa đảo nhắc đến những người hay sự việc nào bên ngoài khu đó không?”
Phương Thu thoát khỏi những suy đoán, nghe anh ta hỏi thì suy nghĩ một lát. Cậu vừa định lắc đầu phủ nhận thì chợt nhớ ra điều gì đó, hai chân đột nhiên đau nhức dữ dội. Cậu không kìm được mà cúi người ôm lấy đôi chân vốn dĩ không còn cảm giác của mình, run rẩy toát mồ hôi lạnh.
Vì lo lắng cho tình trạng của Phương Thu nên bác sĩ tâm thần vẫn luôn ở gần đó chưa rời đi. Nhận thấy sự bất thường trong phòng bệnh, bác sĩ nhanh chóng gõ cửa hỏi: “Tôi có thể vào kiểm tra tình trạng bệnh nhân không!”
Lương Nhung ra hiệu bằng mắt bảo đồng nghiệp mau đi mở cửa, còn mình thì bước nhanh đến cạnh giường bệnh hỏi thăm: “Phương Thu, em ổn chứ? Phương Thu?”
Bác sĩ điều trị chính nghe tiếng cũng kịp thời chạy đến, nghe cảnh sát nói Phương Thu đột nhiên bị như vậy, ông lập tức kiểm tra vết thương của bệnh nhân: “Vẫn ổn, vết thương không bị bục, tình hình khép miệng cũng rất tốt. Nếu đau quá, tôi sẽ bảo bên gây mê tiêm cho em một mũi giảm đau.”
Bác sĩ tâm thần đứng bên cạnh quan sát Phương Thu, nghe kết quả chẩn đoán của bác sĩ điều trị chính thì càng thêm khẳng định, khả năng cao là đứa trẻ này bị đau chi ảo* sau sang chấn.
*Đau chi ma hoặc đau ảo (phantom pain/phantom limb pain) là hiện tượng một người vẫn cảm thấy đau dữ dội ở cánh tay, chân, ngón tay… dù bộ phận đó đã bị cắt bỏ hoàn toàn (hoặc mất chức năng nặng).
Thế giới trước mắt không ngừng vặn vẹo, âm thanh lọt vào tai đều biến thành những tiếng rít chát chúa, dã man đâm xuyên qua sự tỉnh táo hiện giờ của Phương Thu.
Trong cơn mê sảng, dường như Phương Thu lại một lần nữa cảm nhận được lưỡi dao rựa xẻ nát da thịt mình, lướt qua xương ống chân, kèm theo đó là tiếng cười độc địa và những lời chửi rủa, cơn đau ở đôi chân gần như đánh sập lý trí của cậu. TruyenLau
Ý thức của cậu lùi dần về phía vực thẳm đổ vỡ, dường như sau đáy vực sâu có vô số bàn tay đang chờ đợi cậu rơi xuống để cấu xé và tiêu hủy.
Bỗng nhiên, cơ thể cậu trở nên bồng bềnh rồi mất kiểm soát đổ ngược ra sau, bất ngờ là cậu không bị vực thẳm nuốt chửng mà nằm trên một chiếc gối mềm mại.
TruyenLau.com Phương Thu mờ mắt nhìn sang cạnh giường, lờ mờ thấy bác sĩ đang cầm ống tiêm, chắc là vừa tiêm thứ gì đó vào bình truyền dịch ở đầu giường.
“Phương Thu, em ổn chứ?” Lương Nhung lo lắng hỏi, sau đó lại áy náy nói, “Em cứ lo điều trị cho tốt đã, chúng tôi sẽ quay lại sau một thời gian nữa.”
Mẹ Phương bị tình trạng của Phương Thu dọa cho chết khiếp, thấy cậu đã dịu lại, bà mới có sức lực giơ nắm đấm nện vào người Lương Nhung và lớn tiếng chửi mắng: “Tất cả là tại các người, con trai tôi thảm đến thế này!”
Đọc truyện tại TruyenLau.com “Thật sự rất xin lỗi!” Lương Nhung không biện bạch, chỉ cúi đầu vừa chào vừa xin lỗi. Anh ta bị đánh cũng không có ý định đánh trả, nhưng đúng lúc đó lại liếc thấy có một bàn tay đang túm lấy vạt áo mình.
Lương Nhung nhìn theo bàn tay đó về phía Phương Thu trên giường bệnh, sau thoáng kinh ngạc, anh ta lại quan tâm hỏi: “Phương Thu, em có gì muốn nói à?”
“Kẻ cầm đầu đám người đó tên là anh Phú, gã đã bị bắt chưa ạ?” Giọng Phương Thu yếu ớt.
Lương Nhung thở dài, không trả lời trực tiếp: “Cảnh sát đã tăng cường lực lượng và phạm vi truy quét, nhất định sẽ bắt được những tên tội phạm này.”
Phương Thu hiểu ý đối phương, cậu nhìn chằm chằm lên trần nhà không dám nhắm mắt, sợ sẽ lại rơi vào đường cùng.
Cậu không còn mấy sức lực nhưng vẫn cố gắng nói thật rõ ràng: “Chắc là gã đã nhận ra cảnh sát sẽ hành động nên lập tức bắt giữ em. Trong lúc mơ màng, em nghe gã gọi điện cho ai đó và gọi người kia là đại ca, chắc có người đã hỗ trợ gã bỏ trốn, những chuyện khác thì em không biết nữa.”
Lúc anh Phú rời khỏi căn phòng tối, cậu đã bị đánh đến mức ý thức không còn tỉnh táo, chỉ nghe thấy bấy nhiêu đó trước khi ngất đi.
“Xin lỗi, đáng lẽ em nên kiên trì thêm một chút.” Phương Thu luôn cảm thấy có một cục nghẹn chặn nơi lồng ngực, dường như có một giọng nói đang bảo cậu rằng cậu đã bỏ lỡ một điều rất quan trọng, một điều liên quan đến mạng sống của người khác.
Lương Nhung nghe vậy lại vội trấn an: “Đừng xin lỗi, em không cần phải chịu trách nhiệm cho việc này. Giờ em hãy an tâm điều trị, nếu có gì cần cảnh sát giúp đỡ, cứ bảo bố mẹ em đến tìm chúng tôi.”
Mẹ Phương hậm hực hừ một tiếng, không đáp lại lời cảnh sát.
Chứng kiến cảnh mẹ mình vừa rồi đấm đá người khác, Phương Thu nói thêm một câu “xin lỗi” với Lương Nhung rồi mệt mỏi nhắm nghiền mắt lại.
***
“Không nghe lời, giờ thì khổ rồi đấy! Theo tôi thì cứ phải đưa chuyện này lên bản tin!”
“Nói khẽ thôi, con đang nghỉ ngơi.”
“Thế thì đã sao, từ nhỏ đến lớn tôi đều sắp xếp cho nó ổn thỏa mọi bề, những năm qua tôi để nó thiệt thòi ngày nào chưa? Nó thì hay rồi, tự thấy tủi thân, thấy chúng ta quản chặt. Giờ xảy ra chuyện, vứt cả chân, để nó nghỉ ngơi tử tế nó lại đi dây dưa với cảnh sát, giờ thì… ha ha, chắc chắn là tại không nghe lời mà ra!”
Giấc ngủ này làm đầu Phương Thu đầu như búa bổ, vừa tỉnh dậy đã nghe thấy giọng nói quen thuộc vang vọng trong phòng bệnh, không cần mở mắt cũng biết là ai đang nói.
Không phải cậu thấy tủi thân, cậu chỉ cảm thấy nghẹt thở. Trong vô số ngày đêm trước đây, lúc nào cử chỉ, lời nói và hành động của cậu cũng bị người khác chi phối. Cậu giống như một con rối gỗ, bị người ta giật dây đi trên con đường đã trải sẵn.
Trên con đường đó chẳng có phong cảnh gì, chỉ có vô số những điều cấm kỵ, là cánh cửa phòng không bao giờ được đóng, là thời khóa biểu dày đặc, là những quy định không được tham gia hoạt động gì ngoài việc học, là những lời “tất cả là vì tốt cho con” đầy tận tâm, là mỗi một lựa chọn mà bản thân không được phép đưa ra.
Cậu chỉ muốn có thể tự ra quyết định, lẽ nào cậu đã sai thật rồi?
Nếu cho cậu một cơ hội nữa, liệu cậu có chọn giấu gia đình để lén lút đi du lịch tốt nghiệp không?
Câu trả lời bị sửa đi sửa lại trong lòng, suy nghĩ của Phương Thu rối rắm như một búi len không thể gỡ ra, càng kéo lại càng thắt chặt.
Có lẽ nhận thấy hơi thở của Phương Thu trở nên dồn dập, những lời phàn nàn trong phòng bệnh lập tức biến mất, thay vào đó là vẻ quan tâm sát sao bên giường bệnh:
“Con trai, con tỉnh rồi à?”
Thấy Phương Thu mở mắt, mẹ Phương không vội gọi bác sĩ mà mỉm cười hỏi: “Tỉnh lâu chưa con? Ngủ lâu thế chắc là khát rồi, uống chút nước nhé?”
Phương Thu há miệng, lời chưa thốt ra đã nuốt ngược vào trong. Cậu phối hợp gật đầu, khó nhọc chống nửa người trên dậy, uống nước cho đến khi cốc nước rời khỏi miệng.
Thấy Phương Thu lại ngoan ngoãn như trước, mẹ Phương hài lòng vuốt tóc cậu, bà dịu dàng hỏi: “Đói không con? Mẹ vừa hầm canh cá xong, có muốn uống một chút không? Thấy vết thương của con đau, ăn cá lóc là tốt nhất để mau lành da đấy.”
Phương Thu không hề phản kháng mà ngoan ngoãn gật đầu đồng ý. Khi một thìa canh cá đưa đến bên miệng, cậu máy móc há miệng uống vào. Cậu như thế này mới hoàn toàn phù hợp với hình dáng “đứa trẻ ngoan” trong lòng mẹ Phương.
“Ngoan quá.”
Nụ cười của mẹ Phương hiếm khi chân thực như vậy, nhưng bao nhiêu phần là vì mừng cho Phương Thu, chính cậu cũng không rõ nữa.
Hết chương 5.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu