Băng qua hai hàng thông xanh rì, đi quá một cây cầu đá thấp, con đường không còn sự hỗn loạn và ồn ào của nội đô, chỉ có tiếng ve cuối thu kêu râm ran, thi thoảng thấy cành cây lay động, hẳn là một chú chim nghịch ngợm vừa lướt qua.
Mọi thứ ở đây đều tĩnh lặng như dành trọn không gian và thời gian cho những người đến đây để tâm tình với những hàng bia mộ phía trước.
Tình hình hồi phục của Phương Thu khá lạc quan nên cậu đã xin bác sĩ điều trị chính cho phép ra ngoài hai tiếng. Ngoài cha mẹ giúp đẩy xe lăn, cảnh sát Lương và đồng nghiệp cũng đi cùng.
Nghĩa trang hướng về phía Mặt Trời trước mắt không phải là đích đến của họ, Lương Nhung chỉ tay về phía cuối con dốc: “Anh ấy ở phía sau.”
Phương Thu ngồi trên xe lăn vô thức nắm chặt lấy tay vịn. Cậu muốn nhanh chóng gặp Ngụy Hành, nếu có thể, cậu thật sự chỉ muốn đứng dậy và chạy ngay tới đó. Nhưng con người là một sinh vật đầy mâu thuẫn, lúc này cậu cũng đang sợ hãi, không dám đối diện với người đã hy sinh vì cứu mình.
Họ vượt qua con dốc để đi vào sâu trong nghĩa trang. Nơi này khuất nắng, xung quanh trồng đầy thông, có những tấm bia thậm chí không đề tên, nhưng dường như Phương Thu có thể nhận ra họ là ai.
Bước chân của nhóm Lương Nhung khi tiến vào nơi này rõ ràng nặng nề hơn nhiều. Cuối cùng, họ dừng lại trước một tấm bia mộ không đề tên.
Lương Nhung đặt bó hoa cúc trắng vừa mua trên đường xuống, thấp giọng chào người đang yên nghỉ tại nơi này: “Anh Ngụy, chúng em đến thăm anh đây.”
Anh ta nói dứt lời thì quay đầu nhìn Phương Thu, sau đó bổ sung: “Còn có cả Phương Thu nữa, đứa trẻ mà anh đã cứu ấy.”
Bố Phương chậm rãi đẩy Phương Thu tiến lên, mẹ Phương cũng lặng lẽ bước tới, đặt bó hoa trên tay cạnh bó hoa của Lương Nhung.
TruyenLau
Phương Thu chăm chú nhìn bia mộ, cậu hỏi: “Tại sao bia của anh ấy cũng không có tên?”
Lương Nhung giải thích: “Đó là ý nguyện lúc sinh thời của anh Ngụy. Anh ấy nói nếu một ngày nào đó mình không may hy sinh thì không cần khắc tên lên bia mộ, thậm chí không cần bia mộ cũng được, cứ chôn dưới những cây thông này là xong. Bởi vì nếu có ai đến viếng mà không tìm thấy anh ấy ở đâu, họ có thể thuận tiện thăm hỏi những đồng đội khác, như vậy cũng coi như thay anh ấy chào hỏi mọi người rồi.”
Phương Thu chua chát nhếch môi: “Anh ấy là một người rất lạc quan và thú vị.”
“Ừ.” Lương Nhung gật đầu khẳng định, “Nhưng anh ấy cũng rất vững vàng, tuổi còn trẻ mà đã dẫn đội phá được mấy vụ án lớn…” Website TruyenLau.com
Lương Nhung còn rất nhiều điều muốn nói khi nghĩ đến quá khứ của Ngụy Hành, chỉ là khi liếc thấy Phương Thu, anh ta lại thôi không nói nữa. Phương Thu vẫn luôn dằn vặt vì cái chết của Ngụy Hành, lúc này nói những lời đó e rằng chỉ làm cậu thêm đau lòng.
Phương Thu một tay bám tay vịn xe lăn, tay kia cố sức đặt bó hoa xuống đất, cậu không muốn ai giúp đỡ. Cậu lặng lẽ nhìn phiến đá, không biểu cảm, cũng không lên tiếng, không ai biết cậu đang muốn nói gì, chỉ có chính cậu biết.
Giữa lúc mơ hồ, dường như Phương Thu lại nghe thấy trong tiếng gió có tiếng gõ nhẹ nhàng, ghép lại thành câu: “Đừng sợ, nhất định chúng tôi sẽ đưa các bạn trở về.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Như bị gió làm mờ mắt, vành mắt cậu dần đỏ hoe. Cậu tự rủa xả bản thân hàng nghìn lần trong lòng, mắng mình bất tài vô dụng, mắng mình làm liên lụy người khác, và mắng cả việc bản thân đã từng có ý nghĩ trách móc tại sao Ngụy Hành không cứu mình sớm hơn khi bị anh Phú nhốt trong phòng tối tra tấn.
Phương Thu tưởng rằng tất thảy áy náy và đau thương đều có thể thầm lặng nói hết với Ngụy Hành trong lòng, nhưng hai chữ mắc nợ đã tràn ngập trong lồng ngực, hóa thành từng tiếng “Xin lỗi, xin lỗi… thật sự xin lỗi anh.”
Cơn gió nơi sườn núi mang theo hơi lạnh, một chú bướm đêm mang theo hơi ấm lại bay đến và khẽ lướt qua bên người Phương Thu. Nó bay quanh cậu một vòng rồi đậu trên vai, chậm rãi vỗ cánh như một bàn tay vô hình đang an ủi cậu, Phương Thu lại càng thêm xót xa.
Phương Thu hơi nghiêng đầu nhìn chú bướm đêm, cậu thầm nhủ: Anh đã nỗ lực cứu em về như thế, chỉ là có lẽ cuộc đời em cũng đã kết thúc sau lần nhắm mắt này rồi. Thật sự xin lỗi anh, nhưng giờ em thật sự không biết phải bước tiếp thế nào nữa. Có lẽ chúng ta sẽ gặp lại nhau nhỉ, sau khi chết ấy?
Chú bướm rung cánh, không nán lại nữa mà bay đi, Phương Thu nhìn theo hướng nó biến mất cho đến khi không còn thấy bóng dáng.
“Con trai, đến lúc về bệnh viện rồi.” Bố Phương nhìn đồng hồ, nhắc nhở một câu.
Phương Thu khẽ gật đầu đáp lại. Lúc rời khỏi nghĩa trang, cậu chú ý đến ánh mắt của mẹ, thuận thế nhìn về phía góc khuất nhất, sau đó nói một câu: “Mộ của anh trai cũng ở đây, đã đến rồi thì qua thăm anh ấy đi.”
Bố Phương đẩy xe lăn thoáng khựng lại, rõ ràng có hơi do dự, mãi đến khi mẹ Phương thở dài một tiếng rồi gật đầu đồng ý, ông ta mới đẩy Phương Thu về phía góc đó.
Phương Diễm trên tấm bia mộ cười ngại ngùng, vẫn là dáng vẻ non nớt của cậu bé hơn mười tuổi, như thể giây tiếp theo sẽ vẫy tay gọi Phương Thu lại gần, lén nhét cho cậu miếng bánh quy mua trên đường đi học về.
Mẹ Phương cúi đầu, lấy một tấm ảnh đã ngả vàng từ ngăn trong của túi xách ra. Phương Thu nhận ra đó là ảnh cả nhà chụp cùng nhau vào bữa cơm tất niên một năm trước khi anh trai gặp nạn, cũng là tấm ảnh chung duy nhất của họ. Cậu tưởng mẹ đã vứt hết những tấm ảnh này đi sau khi Phương Diễm mất rồi.
“Con trai à…” Ngón tay cái của mẹ Phương vuốt ve đứa trẻ lớn hơn trong ảnh, ánh mắt tràn ngập dịu dàng.
Bà từng cố gắng dùng việc vứt bỏ để lãng quên mọi thứ về Phương Diễm, để rồi lại vẫn không nỡ mà lén giấu lại một tấm làm kỷ niệm.
Bà không nói gì thêm, bố Phương đứng cạnh cũng im lặng. Phương Thu thấy họ có lời muốn nói nhưng mãi vẫn không đợi được một câu nào thốt ra.
Có lẽ đối với cha mẹ, dù đã lặp lại lời xin lỗi hàng nghìn lần trong lòng, vẫn quá khó khăn để nói ra khỏi miệng.
Khi trở về bệnh viện thì trời đã hơi tối. Bác sĩ điều trị chính kiểm tra tình trạng của Phương Thu xong thì yên tâm gật đầu, sau đó ngẩng lên đề nghị với người nhà bệnh nhân: “Người nhà này, hôm nay đi dạo một vòng, rõ ràng sắc mặt bệnh nhân đã tốt lên rất nhiều. Tôi vẫn khuyên nên để bệnh nhân ra ngoài với mức độ phù hợp và tiếp nhận phục hồi tâm lý, điều này rất có lợi cho việc xuất viện sớm. Hai anh chị cân nhắc kỹ chuyện này đi.”
Mẹ Phương muốn từ chối theo bản năng, sau đó lại nghĩ đến những lời Phương Thu nói hôm nay. Bà nhìn sang cậu, thấy cậu cứ nhìn chằm chằm ra cửa sổ, đoán rằng có lẽ con trai vẫn rất thích ra ngoài. Im lặng hồi lâu, bà vẫn chỉ nói: “Được, để tôi nghĩ thêm.”
Thỉnh thoảng đưa nó ra ngoài là được rồi, tốn bao nhiêu tiền ở bệnh viện, vết thương sớm muộn gì cũng lành, làm gì nghiêm trọng như bác sĩ nói chứ?
Không phải Phương Thu đang mong chờ được ra ngoài, mà là đang nhìn sắc trời, tính toán xem mình còn lại bao nhiêu thời gian.
Đêm nay Phương Thu không hề thấy buồn ngủ. Cậu nằm đó, lặng lẽ cảm nhận nhịp tim của chính mình, lắng nghe tiếng ngáy nhẹ của cha mẹ, tiếng gió đêm xào xạc trên cây, tiếng còi xe cấp cứu ra vào bệnh viện… Những điều trước đây chưa từng bận tâm, đêm nay bỗng trở nên vô cùng kỳ lạ.
Cậu nhìn ánh sao chậm rãi dịch chuyển rồi mờ dần, lại thấy bình minh xé toạc màn sương mở ra bầu trời, vậy mà trái tim mình vẫn đang đập một cách chân thực.
Phương Thu kinh ngạc đưa hai tay ôm lấy lồng ngực, thẫn thờ hồi lâu vẫn không hiểu nổi chuyện này là thế nào.
Mãi đến khi người bên giường phát hiện cậu đã tỉnh và hỏi: “Con trai, sao con dậy sớm thế? Mắt đỏ thế kia, chẳng lẽ cả đêm không ngủ à?”
Phương Thu nhất thời không biết trả lời thế nào, cũng không có thứ gì để làm bằng chứng cho thời gian hiện tại.
Mẹ Phương ngồi dậy từ chiếc giường phụ, vừa xoa bóp bờ vai đau mỏi vừa nói: “Ngủ thêm chút đi, hôm nay người của tổ dân phố muốn đến thăm con đấy, có khi còn lên báo nữa, mắt đỏ thế kia lên hình không đẹp đâu.”
“Tổ dân phố?” Phương Thu lẩm bẩm một tiếng, sau đó hỏi để xác nhận, “Trước đây họ đã từng đến chưa mẹ?”
Mẹ Phương không nghĩ nhiều về câu hỏi này, vừa ngáp vừa lắc đầu: “Chưa mà. Đúng rồi, mẹ chuẩn bị về nấu mỳ gà cho con, lát nữa bố con dậy thì bảo ông ấy đừng có ra ngoài mua đồ ăn sáng, mẹ về ngay thôi.”
Chưa từng đến?
Phương Thu không nghe lọt tai những lời sau, chỉ tập trung suy ngẫm về câu trước. Cậu nhớ rất chắc chắn đại diện tổ dân phố đến thăm trước hôm cảnh sát Lương Nhung đến lấy lời khai một ngày. Nếu chuyện đại diện tổ dân phố đến đây lần đầu là thật..
Vậy có nghĩa là, không biết xuất phát từ nguyên nhân gì, thời gian của cậu đang bắt đầu chảy ngược.
Hết chương 9.
Cuộc gọi bất thường
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.