“Anh chị là cha mẹ của cháu Phương Thu phải không? Chúng tôi ở bên tổ dân phố, còn mấy vị này là chủ nhiệm văn phòng phường, nghe nói chúng tôi đi thăm hỏi nên chủ động đề nghị cùng đến xem tình hình của cháu.”
“Mời vào, mời vào ạ! Để tôi đi lấy hoa quả cho các vị.”
“Ấy, không cần đâu, phiền phức quá!”
Phương Thu nhìn chằm chằm vào cảnh đùn đẩy khách sáo ở cửa, cuối cùng dừng tầm mắt trên chiếc máy ảnh trước ngực một vị khách, cậu hơi phản cảm nhíu mày.
Nếu cậu nhớ không nhầm, lát nữa sau khi khách sáo xong, người của tổ dân phố sẽ tặng một ít quà nhu yếu phẩm, rồi nhân cơ hội kéo cậu lại chụp ảnh chung, bất chấp cậu có bằng lòng hay không.
Diễn biến tiếp theo hoàn toàn khớp với ký ức của cậu. Tổ dân phố hỉ hả thăm hỏi vài câu, chẳng cần biết Phương Thu có đồng ý hay không đã chen đến bên giường bệnh, gọi đồng nghiệp phụ trách quay phim chụp ảnh lại, tận tay giao quà cho bệnh nhân thì mới coi như xong việc.
Trong phòng bệnh, khách khứa quan tâm theo công thức, người thường thì cảm động đến mức vừa mừng vừa lo, chỉ có Phương Thu trên giường bệnh là tâm hồn treo ngược cành cây, phản ứng một cách máy móc và đơn giản.
Phương Thu nhìn chằm chằm vào đôi chân mình, cơn ác mộng đã qua dù không nhắm mắt cũng sẽ tự động phát lại trong đầu. Suy nghĩ trong đầu cậu rối bời như tơ vò, thắt thành một sợi dây quanh cổ, mỗi lúc một chặt, gần như tước đi khả năng hô hấp.
Nếu mỗi ngày trôi qua thời gian của cậu đều giật lùi, vậy thì trong tương lai không xa, cậu sẽ trở lại nơi tối tăm không thấy ánh Mặt Trời đó và trải nghiệm thêm một lần nữa…
Phương Thu cúi đầu siết chặt tấm ga trải giường, những vết thương rõ ràng đã lành lặn lại bắt đầu âm ỉ đau, hốt nhiên cậu như trở lại cái ngày hấp hối chút hơi tàn đó.
Nghĩ đến đây, Phương Thu bỗng khựng lại, cậu tự giễu nhếch môi. Dù được lặp lại cuộc đời, cậu vẫn chỉ có thể nhu nhược sợ hãi rồi bất lực chấp nhận cái chết sao?
Cậu đã mất đôi chân, về thể xác đã là người tàn phế, giờ đến chí khí cũng biến mất thì đúng thật là một đứa bỏ đi.
Hơi thở của Phương Thu trở nên ổn định, sự kìm kẹp nơi cổ họng dần nới lỏng, khiến sống lưng cậu có thể vươn thẳng lên.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tiếng thăm hỏi trong phòng lại biến thành lời chào từ biệt rồi dời ra phía cửa. Không ai để ý Phương Thu trên giường bệnh cuối cùng đã ngẩng đầu, sự điềm tĩnh và nhạy bén vốn biến mất kể từ khi được cứu khỏi khu trại nay đã xuất hiện trở lại trên gương mặt cậu.
Nếu thời gian có thể đảo ngược thật thì cậu sẽ trở về ngày hôm đó, tìm ra giải pháp tối ưu nhất cho mọi chuyện. Nếu có thể giúp Ngụy Hành sống sót, dù có chết ở đó cậu cũng không còn gì hối tiếc.
“Con trai, sao con lại ngồi dậy thế, mau nằm xuống đi!” Mẹ Phương tiễn người của phường và tổ dân phố xong, quay lại phòng thấy Phương Thu đang ngồi nghiêm túc trên giường thì ôn tồn nói, “Các cô chú bên tổ dân phố cũng vì quan tâm con thôi, họ chụp mấy tấm ảnh đó không có ý gì khác cả, nói là sẽ đăng một thông báo để biểu dương sự dũng cảm của con. Hơn nữa với tình hình của con bây giờ thì sau còn phải nhờ vả tổ dân phố nhiều. Lần tới họ có đến thì nhớ thái độ tốt một chút, nghe chưa?”
Nếu muốn trở về quá khứ và tránh đi vào vết xe đổ, cậu cần phải thu thập một số manh mối ngay từ bây giờ để chuẩn bị cho việc phòng tránh rủi ro sau này.
Nhưng hiện tại cậu chỉ có thể ở trong phòng bệnh, nếu muốn ra ngoài…
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Phương Thu nhớ lại ngày hôm trước cậu đã từng rời phòng bệnh thành công, nhưng liệu cậu có nên nói lại những lời gây tổn thương đó không?
Cậu do dự nhìn mẹ, cậu nằm xuống dưới sự hướng dẫn mang tính cưỡng chế của bà, trong mắt lại cuồn cuộn cảm xúc. Dù người mẹ hiện tại không thể biết chuyện gì sẽ xảy ra vào ngày mai, nhưng nếu nói những lời đó quá nhiều thì sẽ có một ngày cậu trở nên tê liệt, phớt lờ tất thảy lòng tốt mẹ dành cho mình.
Phương Thu bỏ qua biện pháp này, liếc thấy người bố đang cúi đầu chơi điện thoại trên ghế, cậu nảy ra một kế.
Cậu ngoan ngoãn gật đầu rồi nói: “Mẹ, con muốn uống canh mẹ nấu, canh xương ạ. Lúc nãy bác sĩ nói một thời gian nữa con có thể phối hợp tập vật lý trị liệu rồi, con muốn mau khỏe lại.” TruyenLau.com
Phương Thu chưa bao giờ đưa ra yêu cầu gì kể từ khi cậu biết nhận thức, nghe thấy nguyện vọng này, mẹ Phương vô cùng bất ngờ, ngẩn người một lát rồi mới gật đầu đồng ý: “Được, mẹ về nhà nấu canh cho con ngay đây.”
“Cảm ơn mẹ.” Phương Thu nhìn theo mẹ rời đi, nhận thấy từ đầu đến cuối người bố đang chơi điện thoại không hề ngẩng đầu lên, lòng cậu chợt thấy lạnh lẽo.
Cậu tính toán thời gian, ước chừng mẹ đã rời khỏi bệnh viện mới quay sang nhìn bố mình, cậu khẽ gọi: “Bố.”
Cậu gọi mấy tiếng mới kéo được sự chú ý của bố Phương về.
Bố Phương đặt điện thoại xuống rồi đi tới hỏi: “Sao thế, muốn uống nước à? Hay muốn đi vệ sinh?”
Phương Thu lắc đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ rồi nói: “Bố mượn cho con cái xe lăn, đẩy con ra ngoài đi dạo một chút được không?”
Bố Phương lập tức bác bỏ: “Mẹ con sẽ không đồng ý đâu, con cứ ngoan ngoãn nằm trên giường dưỡng thương là được rồi.”
Ông ta nói xong thì rót một cốc nước đặt lên tủ đầu giường, áng chừng khoảng cách mà Phương Thu có thể tự với tới rồi quay người định ngồi lại vào ghế.
Nhưng Phương Thu lại chậm rãi lên tiếng: “Lại là mẹ nói, lúc nào cũng là mẹ nói.”
“Ý con là sao?” Bố Phương chợt dừng bước, nhíu mày quay đầu.
Phương Thu nhìn thẳng vào mắt ông ta, sau đó điềm nhiên nói: “Sau khi anh hai gặp chuyện, con được đưa về nhà ở, bố mẹ thì nghỉ việc để tìm việc mới gần nhà. Từ lúc đó mẹ quản lý con rất chặt, con biết bà ấy sợ con sẽ giống như anh hai. Nhưng còn bố thì sao?”
“Bất kể là trước đây, hay khi trải qua chuyện của anh, hay là bây giờ, bố đều chỉ biết hùa theo sự sắp xếp của mẹ. Nhìn thì có vẻ phối hợp, nhưng thực chất là bố đã tống hết tất cả trách nhiệm làm cha cho mẹ rồi. Bố chỉ biểu lộ cảm xúc khi địa vị và lòng tự tôn bị nghi ngờ thôi, không phải sao?”
“Đương nhiên là không phải!” Bố Phương quả quyết phủ nhận, nhưng nếu phải chỉ ra mình đã làm được gì trong những năm qua thì ông ta lại nhất thời không nghĩ ra.
Nhưng nghĩ lại thì việc ông ta vội vàng phủ nhận lúc này lại chính là minh chứng cho lời con trai vừa nói. Ông ta nuốt nước bọt bảo: “Mẹ con làm gì cũng đều là vì tốt cho con, hùa theo bà ấy thì có vấn đề gì?”
“Bác sĩ nói đẩy con ra ngoài đi dạo cũng có lợi cho việc hồi phục, chắc là mẹ đẩy con không nổi nên mới bắt con nằm giường. Còn bố thì sao?” Phương Thu nhìn chằm chằm bố mình, cậu biết ông ta là người sĩ diện nên chắc chắn sẽ không từ chối.
Bố Phương không vui bĩu môi, lời định nói lại nuốt vào trong, ông ta quay người bước ra khỏi phòng bệnh, một lát sau đã đẩy chiếc xe lăn quay lại.
“Đẩy con đi dạo hai vòng rồi về.”
Phương Thu không tiếp tục khiêu khích nữa. Xuống tầng đi dạo một vòng quanh vườn hoa nhỏ của bệnh viện, khi bố định đẩy cậu về thì cậu mới nói tiếp: “Vì mẹ sắp quay lại, bố sợ mẹ phát hiện nên mới vội đẩy con về ạ?”
Cậu nói xong lại liếc nhìn ra cổng bệnh viện, sau đó thở dài: “Vậy thì về thôi, con lại tiếp tục nằm trên giường, còn bố thì ngồi lại cái ghế đó chơi điện thoại, chờ mẹ chỉ huy.”
Chiêu không cần mới, chỉ cần hiệu quả.
“Bố hiểu rồi.” Bố Phương vỡ lẽ, ông ta buông tay cầm xe lăn ra rồi đi tới trước mặt Phương Thu, nhìn xuống cậu và hỏi, “Nói đi, con muốn làm gì?”
Dù ông ta không muốn thừa nhận thì sự thật vẫn là mẹ Phương Thu quản lý nhiều hơn, quả thực ông với con trai chưa bao giờ nói chuyện tử tế với nhau. Chỉ là dù sao cũng chung sống bao nhiêu năm, hôm nay Phương Thu đột nhiên kiếm chuyện như vậy thì chắc chắn phải có vấn đề.
Phương Thu nghe vậy thì đanh mặt lại, ra vẻ thành thật nhưng lời nói vẫn nửa thật nửa giả: “Bố, con muốn đến cục công an một chuyến, trở về lâu như vậy rồi mà vẫn chưa thuật lại tình hình cho cảnh sát, với lại con vẫn chưa biết các bạn cùng phòng giờ ra sao, mẹ không cho con liên lạc với họ. Bố, con hứa, lấy lời khai ở cục xong con sẽ về ngay, nhanh thôi ạ. Nếu bị mẹ phát hiện thì con sẽ tự chịu hậu quả, không liên lụy đến bố đâu.”
Thái độ của cậu đột ngột chuyển biến, từ việc nhìn thấu vẻ ngụy trang của bố sang cúi đầu khẩn khoản, ra vẻ hoàn toàn bị bố mình thuyết phục.
Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn này của Phương Thu, bố Phương vốn bị phớt lờ bấy lâu bỗng cảm thấy hơi đắc chí. Ông ta tính toán thời gian rồi miễn cưỡng bảo: “Được rồi, để bố đánh tiếng với bác sĩ rồi đưa con đi một chuyến. Cục công an cũng không xa lắm, xong xuôi chắc chưa đầy một tiếng là về đến nơi.”
Nói xong, ông ta lại bồi thêm một câu: “Mấy chuyện nhỏ này bố quyết định được, đừng có suốt ngày mẹ mẹ mẹ nữa.”
Hết chương 10.
Cuộc gọi bất thường
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.