“Anh Ngụy, anh đi bộ đến đây đấy à?” Lương Nhung đang ghi chép tại hiện trường, thấy Ngụy Hành đến muộn thì lên tiếng trêu chọc.
Việc mình đến trễ là thật, Ngụy Hành xin lỗi rất dứt khoát: “Xin lỗi nhé, đến hơi muộn một chút, có chút việc đột xuất làm chậm trễ.”
Nói đoạn, anh hất cằm về phía trong nhà rồi hỏi: “Tiến độ hiện tại thế nào rồi?”
Lương Nhung đưa cuốn sổ ghi chép cho Ngụy Hành: “Pháp y vừa khám nghiệm sơ bộ xong, dựa vào vết thương của một trong các nạn nhân thì xác suất tự sát là rất lớn. Nạn nhân này tên Ngô Hiếu, vốn là đối tượng theo dõi trọng điểm của nhóm phòng chống lừa đảo viễn thông bên cạnh.”
Hồ sơ mà lúc nãy Ngụy Hành về cục điều động chính là về nạn nhân của vụ án này.
Dựa trên ghi chép cũ, người đàn ông tên Ngô Hiếu này là nhân viên kiểm hàng của một chuỗi siêu thị. Hai tháng trước, gã ta bị cảnh sát chú ý vì nhận được cuộc gọi lừa đảo, vấn đề là người này không cho rằng mình bị lừa. Gã ta một mặt đối phó với cảnh sát, mặt khác lại lén lút bấm vào đường link bọn lừa đảo gửi tới để tham gia vào một dự án đầu tư công nghiệp internet.
Kẻ lừa đảo nói rằng hiện tại các ngành nghề đều đang đối mặt với tình trạng lợi nhuận sụt giảm, nhưng vì con người không thể rời xa các thiết bị điện tử như điện thoại và máy tính nên internet là ngành công nghiệp bình minh, cứ đầu tư là chắc chắn có lãi. Chúng hỏi Ngô Hiếu có ý định đầu tư không, nếu không yên tâm có thể đầu tư ít một để thử xem thế nào.
Từ sao kê ngân hàng mà cảnh sát trích xuất sau đó, đúng là Ngô Hiếu đã đầu tư vài nghìn tệ. Chỉ chưa đầy một tháng, gần như gã ta đã hoàn vốn bằng số tiền đối phương chuyển lại.
Không lâu sau, Ngô Hiếu lại nhận được cuộc gọi lừa đảo, nói rằng vì gã ta là nhà đầu tư giai đoạn đầu, người phụ trách dự án muốn cảm ơn nên sẵn sàng tăng tỷ lệ hoàn vốn cho gã ta, đề nghị gã ta nhân cơ hội này đầu tư thêm một khoản nữa, đầu tư càng nhiều thì sau này kiếm càng đậm.
Thế là sau đó Ngô Hiếu đã đầu tư thêm nhiều khoản lớn. Cảnh sát có đến tận nhà khuyên ngăn cũng vô ích, giúp chặn số điện thoại lừa đảo thì Ngô Hiếu lại dùng điện thoại của người khác gọi lại cho đối phương, vội vã đem tiền dâng tận tay chúng.
Về sau, chu kỳ hoàn tiền của bên kia ngày càng dài, số tiền cũng ngày càng ít, Ngô Hiếu vẫn chưa nhận ra có gì bất thường mà chỉ chờ đợi ngày phát tài. Thậm chí gã ta còn vay mượn khắp nơi để đầu tư, không ngờ lại dẫn đến thảm kịch hiện tại.
Ngụy Hành đeo bao giày và găng tay, bước qua tấm bảng đánh dấu vết chân ở cửa rồi đi một vòng quanh hiện trường vụ án. Sau khi nắm bắt sơ bộ tình hình, anh ra ngoài rút điện thoại gọi đi: “Alo, anh Cao ạ, em Ngụy Hành đây. Em muốn hỏi anh chút chuyện.”
“Đừng, có gì cậu cứ nói thẳng đi, cậu mà càng khách sáo tôi càng thấy có điềm đấy.” Cao Xương ở đầu dây bên kia rùng mình.
Ngụy Hành cười nói: “Lão Cao, cục trưởng có nhắc là vụ án các anh theo dõi có tiến triển mới vào cuộc họp hôm thứ Hai nhỉ, thế nào rồi?”
Cao Xương chưa kịp nói gì đã thở dài trước: “Không lạc quan lắm, mấy ngày nay tóc tôi bạc trắng cả mảng rồi. Cậu cũng biết mà, vùng Tây Nam chẳng có lúc nào yên bình, cứ luôn có kẻ ngáng chân. Cuối cùng chúng tôi khóa mục tiêu vào mấy đoàn khách du lịch, trinh sát cải trang bí mật theo sát họ, kết quả là bao nhiêu người mất dấu ngay trước mắt, cậu bảo có điên tiết không cơ chứ.”
Y biết ý Ngụy Hành hỏi vậy là có ý gì, chỉ là vẫn chưa tóm được băng nhóm lừa đảo kia mà giờ nạn nhân Ngô Hiếu lại xảy ra chuyện, về mặt tình cảm thì đúng là hiệu suất của đội chống lừa đảo viễn thông bọn họ vẫn chưa đủ cao.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Mất dấu… ngay trước mắt? Nghĩa là sao?” Ngụy Hành nhướng mày.
“Không biết là trinh sát bị phát hiện hay là nhóm người đó cố tình nữa. Khi gần đến bến cảng, đột nhiên có một nhóm người làm đủ mọi nghề ùa ra, chặn đứng toàn bộ những người đi phía sau đoàn du lịch. Khốn nỗi những việc bọn họ làm không hề vi phạm pháp luật, người của mình thì toàn cải trang, nhiệm vụ lại tiến hành bí mật, nên chẳng có cách nào truy cứu được.”
Cao Xương càng nói càng phẫn nộ, lúc này y đang nằm vùng gần bến cảng để tìm kiếm cơ hội khác: “Sau đó chúng tôi cũng kiểm tra camera bến cảng và tình hình xuất nhập cảnh của tàu bè, còn nhờ đồng nghiệp bên hải quan lên tàu tìm một vòng mà vẫn không tìm thấy manh mối hữu ích nào, cũng không nghe thấy tiếng kêu cứu. Chúng tôi không có bằng chứng chứng minh họ chắc chắn đã lên tàu nên chỉ có thể để tàu rời bến trước.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Dưới cái nắng gay gắt, Cao Xương bị chói không mở mắt ra nổi, y chạy tới dưới gốc cây tiếp tục ngồi xổm, áng thời gian chắc là Ngụy Hành đang ở hiện trường nên hỏi: “Sáng nay cậu hỏi tôi chuyện của Ngô Hiếu nhỉ, vụ của gã ta điều tra đến đâu rồi?”
“Pháp y nói khả năng cao là Ngô Hiếu tự sát, còn thu được ADN của cha mẹ gã ta trên con dao cắt cổ.”
Dù sao vẫn chưa điều tra xong vụ án nên Ngụy Hành không nói tiếp, chẳng qua Cao Xương vốn theo vụ của Ngô Hiếu từ trước nên nghe đến đây cũng đoán được đại khái tình hình. TruyenLau
Cao Xương cảm thán: “Bố mẹ Ngô Hiếu già rồi mới có mụn con trai này nên chiều chuộng hết mực. Lương của Ngô Hiếu không cao, tiền đầu tư phần lớn là do bố mẹ cho. Cách đây không lâu hàng xóm của họ còn báo cảnh sát một lần, nói Ngô Hiếu lại về đòi tiền bố mẹ, nhưng hai ông bà đã đưa hết tiền dưỡng già cho gã ta rồi nên không còn đồng nào nữa, vậy mà Ngô Hiếu vẫn không chịu buông tha, nằng nặc bắt bố mẹ phải đưa tiền.”
Y thở dài, trong lòng không khỏi xót xa mà nói tiếp: “Hai người già cả rồi còn phải gọi điện cho họ hàng vay tiền, chỉ để cho đứa con trai được vui lòng.”
Viên cảnh sát khám nghiệm hiện trường đưa một bản báo cáo sơ bộ tới, thấy Ngụy Hành đang điện thoại nên định đứng chờ một lát.
Ngụy Hành chủ động đưa tay nhận lấy, anh nói: “Cảm ơn, vất vả rồi.”
Anh kẹp điện thoại bên cổ rồi lật xem bản báo cáo, sau đó lông mày càng lúc càng nhíu chặt. Vụ án này không phải là vụ án hóc búa hay bí ẩn gì, điều làm anh cảm thấy bất lực chính là bản chất của vụ án.
Từ kết quả khám nghiệm, ba nạn nhân đã xảy ra tranh chấp bên bàn ăn và để lại dấu vết xô xát, sau đó Ngô Hiếu vào bếp lấy dao và đâm bị thương mẹ mình khi bà tiến lại gần xoa dịu. Bố Ngô thấy vợ bị đâm bèn lao vào ngăn cản, giằng co với Ngô Hiếu suốt quãng đường ra đến cửa.
Khi cảnh sát đến hiện trường, bố Ngô nằm gần cửa nhất, trên người có tám vết thương, pháp y tìm thấy ADN của mẹ Ngô trên vết thương, từ đó suy đoán thứ tự gây án.
Cảnh sát tìm thấy ba chiếc điện thoại bên cạnh Ngô Hiếu, tất cả đều đang gửi tin nhắn cho cùng một đầu số để hỏi về thời gian hoàn tiền tiếp theo. Tuy nhiên tất cả tin nhắn đều không gửi đi được, rõ ràng đã bị đầu kia chặn.
Có lẽ cuối cùng đã nhận ra mình bị lừa, hoặc sau khi tỉnh táo lại phát hiện mình đã làm gì, cuối cùng Ngô Hiếu lựa chọn dùng con dao đó để tự sát.
Còn mẹ Ngô sau khi ngã xuống đã có một đoạn vết bò rất dài, chứng minh bà không chết ngay sau khi bị thương mà là do mất máu quá nhiều. Nhìn vào hướng bò thì có vẻ là bà hướng về phía Ngô Hiếu, cho đến tận lúc chết vẫn không yên lòng về đứa con trai của mình.
“Trong lịch sử tin nhắn của Ngô Hiếu, gã ta bắt đầu giục đối phương hoàn tiền liên tục trong thời gian gần đây. Có khả năng bên kia cảm thấy Ngô Hiếu đã nhận ra vấn đề, không thể lừa thêm tiền nữa nên đã dứt khoát chặn số xóa kết bạn.” Ngụy Hành mím môi trầm tư, chẳng lẽ gần đây Ngô Hiếu gặp phải tình huống đặc biệt nào đó?
Anh giao chiếc điện thoại cho bộ phận thu thập vật chứng, dặn dò lấy mẫu xong thì chuyển sang bộ phận kỹ thuật để xử lý thông tin, tìm xem ngoài kẻ lừa đảo ra thì gần đây còn ai liên lạc với Ngô Hiếu nữa không.
Cao Xương nóng đến váng đầu, y mua một que kem đá để giải nhiệt rồi nói với Ngụy Hành ở đầu dây bên kia: “Được rồi, nếu các cậu còn cần tôi giúp gì thì cứ liên lạc, tôi tiếp tục canh chừng đây.”
Như sực nhớ ra điều gì, Ngụy Hành hỏi thêm một câu cuối: “Lão Cao, anh bảo bây giờ lừa đảo viễn thông lộng hành như thế, liệu có ngày nào đó chúng gọi đến chỗ bọn mình không?”
Anh có lý do để nghi ngờ cuộc điện thoại lúc nãy là trò đùa dai, nhưng nhỡ đâu thì sao? Nếu kẻ lừa đảo thực sự gọi điện cho cảnh sát, đó chẳng phải là một cơ hội để phá án còn gì?
Anh không tin hoàn toàn nhưng cũng muốn để lại một đường lùi.
Cao Xương không nhịn được mà phì cười: “Nghe thì hơi hài thật nhưng không phải là không thể đâu! Cơ mà tôi nói thật, lũ đó thích nhắm vào người già neo đơn, người thất nghiệp, hay sinh viên chưa có kinh nghiệm xã hội lắm. Cậu cũng hay đi thăm người già ở khu phố còn gì, rảnh thì giúp bọn tôi tuyên truyền nhiều vào.”
Ngụy Hành vui vẻ đồng ý: “Chuyện nhỏ, nhưng đồng chí Lão Cao phải mời tôi một ly trà sữa đấy nhé?”
“Mời, muốn uống gì nhắn tôi.” Cao Xương cười nói.
“Ai nghe thấy cũng có phần nha. Anh Cao, em muốn uống Trà Sữa Trân Châu Ngon Phát Khóc*.” Lương Nhung đột nhiên sáp lại nói leo.
*Đây là một cái joke ở Trung và Đài. Bản chất đồ uống chỉ là trà sữa nhưng mọi người dùng một cách gọi siêu cringe này để châm biếm mấy hãng trà sữa đặt tên đồ uống quá dài dòng và hoa mỹ.
“Phắn.” Cao Xương mắng một câu rồi cúp máy.
Ngụy Hành quay sang nhìn Lương Nhung, cười bảo: “Đáng đời.”
Anh viết một dãy số đưa cho Lương Nhung rồi dặn dò: “Để ý số này giúp tôi, nếu cậu hoặc ai khác trong đội nhận được thì chuyển máy cho tôi. Nếu thực sự nhận được cuộc gọi thì tôi bao cậu trà sữa.”
“Số của ai đây ạ?” Lương Nhung nhìn dãy số, hơi ngả người ra sau quan sát Ngụy Hành bằng ánh mắt đầy hàm ý.
“Cậu dẹp ngay cái kiểu nhìn đó đi.” Ngụy Hành lườm Lương Nhung, nhìn thấu ngay những kịch bản yêu hận tình thù đang chạy trong đầu anh ta, “Đã bảo bình thường bớt xem mấy chương trình hòa giải gia đình đi mà không nghe.”
Lương Nhung tặc lưỡi bảo vệ sở thích: “Chương trình hòa giải là vô tội nhé! Anh nói đi, người này là ai thế?”
Ngụy Hành đánh trống lảng: “Lát nữa cậu theo dõi kết quả rà soát của bộ phận kỹ thuật đi, tôi dẫn người qua công ty của Ngô Hiếu xem thử.”
Hiện tại anh chỉ nghi ngờ cuộc gọi đó hơi kỳ lạ chứ chưa thể định nghĩa người đó là nghi phạm, anh muốn quan sát thêm một thời gian nữa.
Hết chương 14.
Cuộc gọi bất thường
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.