Cuộc gọi bất thường

CHƯƠNG 12: VÔ DỤNG

Trong ánh mắt đầy khó hiểu của người bố, Phương Thu lăn bánh xe bằng chính đôi tay mình, nỗ lực bám sát từng bước chân của Lương Nhung, sợ rằng chỉ cần tụt lại phía sau sẽ đánh mất cơ hội quý giá này.
Bố Phương liếc nhìn đồng hồ, áng chừng vợ mình chắc cũng sắp xong việc, nếu họ không quay về sớm thì e rằng sẽ bị bà càm ràm suốt cả buổi.
Ông ta lầm bầm trong lòng một lúc rồi tự trấn an bản thân, không phải là mình sợ vợ, chỉ là thấy không cần thiết phải làm chuyện phức tạp đến thế này thôi.
Nghĩ đoạn, ông rảo bước lên giữ lấy xe lăn của Phương Thu rồi hỏi thẳng: “Con trai, nếu con thấy áy náy trong lòng, đợi lúc nào con xuất viện, bố mẹ sẽ đưa con cùng đi thăm gia đình cảnh sát Ngụy. Các anh cảnh sát làm việc cũng bận rộn, chúng ta đừng làm phiền họ nữa.”
Lúc trước ông ta cũng thấy trên điện thoại chuyện có người bị đánh chết rồi, không ngờ người đó lại chính là viên cảnh sát đã cứu con trai mình. Ông ta rất biết ơn sự hy sinh của cảnh sát nhân dân, chỉ không tán thành hành động hiện tại của con trai, ông ta nghĩ hành động này vừa ngây thơ vừa vô lý.
Phương Thu siết chặt tay vào vòng lăn của bánh xe, thân trên không tự chủ được mà hơi đổ về phía trước. Cậu ngẩng đầu nhìn Lương Nhung đang dẫn đường, thấy trong mắt anh ta cũng thoáng chút khó xử.
“Mọi người đều không hiểu đúng không?” Ánh mắt Phương Thu đảo qua đảo lại giữa bố và cảnh sát Lương. Khi thấy rõ sự ngờ vực trong mắt họ, cậu cười tự giễu, “Con không cho rằng việc mình sống sót là lẽ đương nhiên, cũng không thấy hy sinh vì nghĩa lúc nào cũng là chuyện tốt. Mối liên kết giữa con và anh ấy chỉ dựa vào những cuộc điện thoại, và chỉ có điện thoại mà thôi. Bây giờ con đi thu thập mọi thứ về anh ấy như một thằng ngốc, không phải vì tò mò, mà vì đối với con, anh ấy đã dùng chính mình để đổi lấy cái mạng rách nát này của con. Con phải ghi nhớ anh ấy thật kỹ.”
Ghi nhớ việc mình đã hủy hoại một cuộc đời rực rỡ như thế nào, khắc sâu tội lỗi của mình vào tận xương tủy. Để cho dù có phải quay về quá khứ và chịu đựng sự hành hạ một lần nữa, cậu cũng sẽ không sợ hãi hay lùi bước.
“Nhưng kể cả xem thì cũng có thay đổi được gì đâu?” Bố Phương vẫn không buông tay.
Phương Thu dùng lực xoay mạnh vòng bánh xe để thoát khỏi sự ngăn cản của bố, cậu dõng dạc nói: “Lỡ như thay đổi được thì sao? Ngay cả khi không thể, nó vẫn có ý nghĩa.”
Lương Nhung thấy Phương Thu kiên quyết, đành dẫn cậu vào khu làm việc, chỉ tay về phía chiếc bàn hơi bừa bộn ở góc phòng: “Đó là vị trí của Ngụy Hành.”
Khu làm việc không rộng mà thậm chí còn hơi chật chội. Trên đường đi tới chỗ ngồi của Ngụy Hành, họ đi ngang qua một bức tường danh dự, treo đầy những bằng khen của các chiến sĩ trong đội. Phương Thu nhìn thấy cái tên Ngụy Hành xuất hiện rất nhiều lần trên đó. Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Anh ấy rất xuất sắc.” Phương Thu quả quyết.
Lương Nhung nhìn bức tường danh dự rồi gật đầu: “Anh ấy là đội trưởng của chúng tôi, bình thường không hề kiêu ngạo, luôn là người xông lên phía trước khi làm nhiệm vụ, đã dẫn dắt chúng tôi lập công nhiều lần. Đàn anh đi trước trong cục đều đánh giá anh ấy rất cao, hàng xóm láng giềng ai cũng quý mến anh ấy cả.”
Phương Thu để ý thấy có hai cái thùng xếp chồng bên cạnh chỗ ngồi của Ngụy Hành, hoa quả bên trong đã bắt đầu thối rữa.
Lương Nhung nhìn theo hướng mắt của cậu, sau đó giải thích: “Bình thường dù bận chết đi được nhưng anh ấy vẫn giúp đỡ các cán bộ cơ sở chăm sóc người già neo đơn. Đợt trước anh ấy giúp một người bán hoa quả tàn tật chạy thủ tục giấy tờ, người ta cảm ơn nên mang quà đến tặng đấy.”
Nhìn những lá cờ cảm ơn treo kín bức tường phía sau chỗ làm việc của Ngụy Hành, Lương Nhung thoáng thất thần. Anh ta thở dài bất lực, vì có mặt Phương Thu ở đây nên không tiện nói gì thêm. TruyenLau
Nhưng Phương Thu biết anh ta muốn nói gì. Nếu không phải vì gặp biến cố, Ngụy Hành vốn phải có một tương lai vô cùng rộng mở.
Giấy tờ trên mặt bàn hơi lộn xộn, những mẩu giấy nhớ dán đầy trên cuốn sổ tay bên phải, điện thoại bàn đặt ngay bên cạnh. Ở góc bàn, túi bánh mì cũ vẫn chưa vứt đi, bên dưới giấu một thùng mì ăn liền đã vơi đi kha khá.
Trong phút thất thần, dường như Phương Thu nhìn thấy một người đang ngồi ở đó, cặm cụi sắp xếp tài liệu khi miệng vẫn đang ngậm mẩu bánh mì chưa ăn hết. Khi tiếng điện thoại bàn vang lên, người đó lập tức đứng dậy, dứt khoát lên đường tới hiện trường vụ án.
Anh từng sống động đến như thế. Website TruyenLau.com
Lương Nhung lấy một túi hồ sơ từ chỗ mình rồi đưa cho Phương Thu: “Vốn tôi cũng định sẽ trả lại cho em sau khi nói chuyện xong, bên trong là giấy tờ tùy thân và thẻ ngân hàng của em. Có điều điện thoại đã bị bọn tội phạm tiêu hủy rồi, em phải mua cái mới thôi.”
Nhận lại được giấy tờ và thẻ ngân hàng đã là một niềm vui bất ngờ, Phương Thu liên tục cảm ơn, cậu lặng nhìn chỗ làm việc của Ngụy Hành một lúc lâu nữa rồi mới lăn bánh xe rời đi.
“Giờ về thôi.” Bố Phương không cho Phương Thu cơ hội từ chối, đẩy xe lăn thẳng về hướng bệnh viện, bước chân còn vội vã hơn lúc đi rất nhiều.
Khi Phương Thu đột nhiên giữ chặt vòng lăn để cản lại, cuối cùng ông ta cũng không nén được cơn giận nữa, bắt đầu lên tiếng chất vấn: “Con lại muốn cái gì nữa đây!”
Gương mặt Phương Thu nghiêm nghị, cậu vào một cửa hàng điện thoại bên đường, dùng giấy tờ và thẻ ngân hàng vừa nhận lại để mua một chiếc điện thoại thông minh và số thuê bao loại rẻ nhất. Suốt quá trình cậu không nói lấy một lời thừa thãi, nhanh chóng làm thủ tục kích hoạt rồi rời đi.
Bố Phương thấy cậu đặt chiếc điện thoại trên đầu gối thì bực dọc mắng: “Vừa cầm được thẻ ngân hàng đã tiêu tiền, con nghĩ mình lớn rồi nên bắt đầu phá của đấy à! Con có biết đợt này nhà mình đã tốn bao nhiêu tiền để chữa trị cho con không?”
Những lời trách móc của ông ta thu hút sự chú ý của nhân viên và người qua đường, rất nhiều người nhìn Phương Thu bằng ánh mắt phê phán.
Phương Thu lại bình thản đưa thẻ ngân hàng cho bố mình: “Trong này là tiền tiêu vặt và học bổng con tích góp được trong thời gian đại học, phần còn lại bố mẹ cứ xử lý đi ạ.”
Cậu nói xong thì tự lăn xe quay về bệnh viện, để lại bố Phương đứng ngẩn người tại chỗ rất lâu mới hoàn hồn.
“Chỉ nói có vài câu mà đã thái độ với ai thế không biết?” Bố Phương lầm bầm bức xúc, nhanh chóng cất thẻ ngân hàng đi, thầm nghĩ lát nữa về nếu bị vợ biết chuyện trốn đi hôm nay, ông ta sẽ dùng số tiền này để lấy công chuộc tội.
Phương Thu quay về bệnh viện, vừa ra khỏi thang máy khu nội trú đã thấy điều dưỡng ở quầy trực vẫy tay. Cậu lại gần nghe chị điều dưỡng nói nhỏ: “Mẹ em về thấy em không có ở đó nên đang giận lắm đấy.”
“Em cảm ơn chị.” Hôm nay không phải lần đầu Phương Thu sử dụng cách này, thực ra cậu rất rõ thời gian mẹ mình sẽ quay lại, nhưng cậu vẫn chọn ghé qua cửa hàng điện thoại.
Trở về phòng bệnh, tiếng phàn nàn và quở trách vẫn quen thuộc như trước. Phương Thu nắm chặt chiếc điện thoại không chút phản kháng, chỉ lặng lẽ đi vào nhà vệ sinh và chốt cửa lại.
Nghe tiếng đập cửa rầm rầm và tiếng ra lệnh phải mở cửa ngay lập tức, Phương Thu siết chặt điện thoại trước ngực, cảm giác uất nghẹn dâng trào làm cậu cảm thấy khó thở.
“Mẹ, con xin mẹ, để con yên một lát đi.”
Nghe thấy giọng nói bên trong, tay mẹ Phương đang đập cửa chợt khựng lại. Bà quay sang nhìn người chồng vừa mới ló mặt tới, sau đó chất vấn: “Ông đưa nó đi đâu mà để nó về cái là thành ra thế này?”
Bố Phương đùn đẩy trách nhiệm theo bản năng: “Thì đi đến cục công an phối hợp làm biên bản thôi. Chắc là con nó lớn rồi nên có suy nghĩ riêng, cũng đâu phải ngày đầu tiên như thế này.”
Sau đó ông ta lấy thẻ ngân hàng đưa cho vợ: “Bà xem cái này đi, nó giấu tiền riêng lúc đại học đấy, bảo sao dám tự mình đi chơi hoang như thế. Lát nữa bà hỏi xem trong này có bao nhiêu, ra ngân hàng kiểm tra xem nó giấu được bao nhiêu tiền.”
Phương Thu không quan tâm bên ngoài đánh giá thế nào, cậu chỉ mệt mỏi tựa lưng vào tường, hết lần này đến lần khác tự hỏi mình phải làm sao. Cậu muốn cứu Ngụy Hành, nhưng cậu nên làm gì, làm như thế nào đây?
Cậu muốn tìm ra giải pháp, mà hiện giờ cậu chỉ có thể chờ đợi thời gian đi ngược từng ngày, còn bản thân lại hoàn toàn bất lực.
Vậy là chỉ có cách quay về thời điểm đó và không gọi điện cho Ngụy Hành thôi sao? Thế còn những người khác trong khu trại thì thế nào, để họ cùng chết đợi với mình à?*
Phương Thu thầm mắng mình tham lam, cái gì cũng muốn giữ mà cũng chẳng làm được cái gì.
Cậu nhìn chằm chằm vào điện thoại, trong khoảnh khắc hoảng loạn và mất phương hướng, cậu bấm gọi vào cái số đã thuộc nằm lòng kia, dù cậu biết rất rõ rằng cuộc gọi này sẽ không có ai bắt máy.
Phương Thu không chút hy vọng, đối diện với chiếc điện thoại lặng thinh, cậu tuôn ra những đau đáu của mình như trước đây vẫn hay tìm kiếm sự giúp đỡ: “Cảnh sát Ngụy, em phải làm gì mới cứu được anh? Em không biết phải làm gì cả, em là một đứa tàn phế, bây giờ em chẳng làm được gì, nhưng em thực sự không cam tâm…”
Cậu đã có nhận thức rõ ràng nhất về sự vô dụng của chính mình.
“Tút… Tút…
Nghe thấy số máy vốn phải là số không liên lạc được lại vang lên tiếng kết nối, hơi thở của Phương Thu chợt dừng lại. Cậu nhìn lại số điện thoại trên màn hình mà không thể tin vào mắt mình, cuộc gọi đã được kết nối ngay giây tiếp theo.
Một giọng nói quen thuộc vang lên từ số máy quen thuộc ấy, lại còn là một kết quả nằm ngoài dự tính của Phương Thu.
“Alo, tôi là Ngụy Hành, xin hỏi ai đấy?”
Hết chương 12.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu