“… Anh còn cần cung cấp thêm thông tin thẻ căn cước, bản sao thẻ ngân hàng, cùng với một bản giải trình ủy quyền xử lý vụ việc.”
“Anh không cần lo lắng, chúng tôi sẽ không tiết lộ những thông tin này ra ngoài mà chỉ dùng để xử lý hủy đóng băng tài khoản. Sau khi thủ tục hoàn tất, sáu triệu tệ của anh có thể chuyển vào tài khoản một cách thuận lợi.”
Phương Thu nói năng mạch lạc, lén liếc mắt thì xác nhận tên lính canh vừa tiến về phía mình đã quay lại cửa đứng, cậu mới lén thở phào một hơi, cuối cùng bàn tay đang siết chặt cây bút bi cũng nới lỏng một chút.
“Thông tin thẻ căn cước à?” Ngụy Hành hất cằm về phía đồng nghiệp.
Nhân viên cảnh sát lập tức hiểu ý, điều một bản hồ sơ đưa cho Ngụy Hành. Thông tin hồ sơ là giả nhưng họ đã đánh tiếng trước với bên cảnh sát kinh tế và hộ tịch, nếu thật sự có kẻ muốn kiểm tra thì bọn họ sẽ nhanh chóng khóa được mục tiêu.
Thời buổi này các băng nhóm lừa đảo mọc lên như nấm, hệ thống công an không phải ngày một ngày hai mới để mắt tới đám người này. Xem ý tứ của Ngụy Hành thì có vẻ như anh cảm thấy người ở đầu dây bên kia là một mắt xích mang tính đột phá?
Ngụy Hành nhìn số chứng minh và số thẻ ngân hàng, sau đó xác nhận với đối phương: “Tôi đọc luôn cho anh hay là gửi tài liệu qua cho?”
“Bên tôi sẽ ghi lại trước để lấy số cho anh. Dù sao đây cũng là kênh xử lý nhanh, lỡ mất cơ hội này thì khó có lần sau lắm.” Phương Thu vừa nói vừa mở giao diện máy tính đăng nhập vào hệ thống nội bộ, chuẩn bị làm theo những gì được đào tạo, gửi thông tin cho cấp trên để nhân viên kỹ thuật chuyên trách thực hiện bước tiếp theo.
Ngoài mặt trông Phương Thu có vẻ bình tĩnh, nhưng những đầu ngón tay không ngừng run rẩy đặt trên bàn phím đã tố cáo nỗi sợ hãi của cậu lúc này.
Đối phương có phải là cảnh sát thật không? Nếu không phải, cậu cứ thế gửi thông tin đi, lỡ lừa mất tiền của người ta thật thì sao? Nếu đúng là cảnh sát nhưng thông tin người ta cung cấp là một cái bẫy, đám người này mà tra ra được thì liệu cậu có bị lộ không?
Nghe Phương Thu nói vậy, giọng nói đầu dây bên kia bắt đầu sốt ruột, người đó vội đáp: “Ra là thế, vậy anh mau ghi lại giúp tôi với, tôi đang cần tiền gấp lắm!”
Phương Thu cắn môi dưới, hỏi thêm một câu: “Thưa anh, anh phải đảm bảo thông tin chính thức và có hiệu lực, nếu không nghiệp vụ này sẽ không thể thực hiện được.”
“Biết rồi biết rồi, lúc nãy anh còn giục ầm lên còn gì, mau lấy số giúp tôi đi!” Ngụy Hành nghe ra được có lẽ người ở đầu dây bên kia tuổi đời không lớn, trong điều kiện cho phép, anh muốn cố gắng hết sức để khiến đối phương an tâm.
Phương Thu hít một hơi thật sâu: “Anh đọc đi ạ.”
“Số căn cước của tôi là…”
“Lúc nãy tôi nghe không rõ, sau số 99 là số 4 phải không? Vâng, anh đọc tiếp đi…”
Phương Thu sửa lại thông tin tài khoản mà người kia báo tới mất mấy lần, trông có vẻ rất trúc trắc và hoảng loạn. Tuy nhiên nghĩ đến việc hôm nay là ngày đầu tiên cậu làm việc ngoan ngoãn như vậy, bọn giám sát cũng không thấy làm lạ.
Nhìn chằm chằm Phương Thu gửi thông tin đi, nhân viên kỹ thuật gửi lại một icon ngón tay cái để xác nhận thông tin không sai sót, lúc này tên giám sát mới dời mắt đi chỗ khác.
Rõ ràng là đã qua cửa nhưng Phương Thu không thả lỏng chút nào. Cậu tiếp tục dẫn dắt người bên kia gửi tài liệu đến một địa điểm gần Tòa án Nhân dân theo kịch bản, lấy cớ là kênh xử lý nhanh nên có địa điểm nhận thư đặc thù.
TruyenLau.com
“Sau khi nhận được tài liệu chính xác, bên tôi sẽ sớm liên lạc lại với anh…”
“Được, không cần lo, tôi chuẩn bị tài liệu rất đầy đủ theo lời anh rồi, hy vọng có thể giải quyết xong việc nhanh nhanh.”
Ngụy Hành vẫn giữ chất giọng An Hải đặc sệt, thoạt nghe giống hệt một người bộp chộp hời hợt, nhưng những lời vừa rồi lại chính là một viên thuốc an thần thực sự.
Phương Thu hiểu, đối phương đã biết được ý của cậu. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Sau khi cúp máy, Ngụy Hành nhìn vào mấy con số được nhấn mạnh trên giấy rồi viết ra vài hàng số điện thoại.
“Đây là gì vậy?” Nhân viên cảnh sát hỏi.
Ngụy Hành đáp: “Đối phương là người An Hải, tuổi còn nhỏ, chắc không phải sinh năm 1994 đâu, tôi đoán là 2004, khả năng cao là sinh viên đại học vừa thi xong, đi du lịch tốt nghiệp rồi chẳng may bị bắt đi. Số đuôi cậu ấy cũng đã đính chính là có một số 8. Rà theo cách này thì phạm vi sẽ thu hẹp lại, cậu liên hệ với đồng nghiệp bên hộ tịch cùng hỗ trợ, mau chóng tìm ra danh tính của đứa trẻ này.” Website TruyenLau.com
“Rõ!” Viên cảnh sát không chần chừ một giây, chạy ngay ra khỏi văn phòng.
Ngụy Hành lập tức báo cáo sự việc lên cấp trên, muốn tập hợp lực lượng cảnh sát để giải cứu đồng bào mình.
Biết chuyện Phương Thu cuối cùng vẫn phục tùng tập đoàn lừa đảo, những người bạn cùng phòng cúi đầu im lặng. Họ đều biết Phương Thu cũng bị ép buộc, lại vẫn cảm thấy chút hy vọng cuối cùng trong lòng bị đè nát.
Thấy Phương Thu lủi thủi cúi đầu đi về phía ký túc xá, cậu bạn cùng phòng thấp giọng gọi một tiếng: “Phương Thu…”
Phương Thu thẫn thờ sực tỉnh, cay đắng nhếch khóe môi: “Tớ không sao.”
Đúng như lời người kia nói, tài liệu anh ta chuẩn bị rất đầy đủ, ngày hôm sau đã gửi đến địa điểm hẹn. Chẳng bao lâu sau, bản scan đã được gửi đến tay Phương Thu, bước tiếp theo là dẫn dắt đối phương thao tác để lừa lấy mật khẩu ngân hàng.
Mọi thứ đều diễn ra theo kế hoạch của băng nhóm lừa đảo, người đó đã nói ra mật khẩu của mình, chẳng bao lâu sau đã có thông báo có thể thao tác trên tài khoản ngân hàng của anh ta.
“Phương Thu à, làm tốt lắm!” Tổ trưởng nghe tin cuối cùng Phương Thu cũng thành công được một vụ thì cười đến rúm ró cả mặt, gã đi tới vỗ vai cậu rồi bồi thêm một câu, “Tài liệu rất đầy đủ, giờ chỉ chờ tiền chuyển về thôi. Đã bảo mà, mày cứ ngoan ngoãn nghe lời từ sớm thì đã không phải ăn bao nhiêu trận đòn rồi, đúng không?”
Phương Thu đáp lại một tiếng như mất hồn, dáng vẻ chết lặng ấy khiến cậu như thật sự đã hòa tan vào nơi này.
Ngoan ngoãn từ sớm thì không phải bị đánh. Cậu biết chuyện này từ lâu rồi, chỉ là không muốn nghe mà thôi, cho dù thật sự bị đánh chết, cậu cũng không muốn làm một kẻ lừa đảo.
Lúc này, điều thực sự làm cậu thẫn thờ chính là ám hiệu của đối phương trong cuộc gọi lúc nãy, đó là một ngày hẹn, ngay ba ngày sau.
Có người đến cứu cậu rồi! Cuối cùng cũng có người đến cứu họ rồi!
Phương Thu nắm chặt tay vịn ghế, không để lộ một chút cảm xúc nào của mình.
Chỉ cần cố sống qua ba ngày này, cậu sẽ được về nhà…
Về nhà…
Nhưng nếu Phương Thu chưa từng nhìn thấy bất kỳ hy vọng nào, thì những gì diễn ra tiếp theo đã không làm cậu tuyệt vọng đến thế.
***
“Đ*t mẹ nó mày làm cái đéo gì đấy? Chẳng lẽ mày nghĩ sẽ có người đến cứu mày thật à! Tao mới là lừa đảo, mày còn non lắm!”
Ngày hôm đó sau khi về ký túc xá, cuối cùng Phương Thu cũng có được giấc ngủ ngon duy nhất sau hai tháng tới đây. Nhưng vừa tỉnh dậy vào ngày hôm sau, cậu đã bị lôi đến chỗ này, tất cả những trận đòn roi trước đây đều không thấm tháp gì so với hiện tại.
Anh Phú đá thật mạnh vào bụng Phương Thu, gã chửi rủa: “Tao đợi cả đêm không thấy tiền chuyển về, cứ thấy có gì đó sai sai! Thằng chó chết này, tao đã thấy lạ là sao tự nhiên mày lại nghe lời thế, hóa ra là diễn kịch cho tao xem, dám lén lút truyền tin đi phải không!”
“Đánh nó cho tao, đánh chết nó đi! Đã muốn chạy thế thì phế luôn hai chân nó!”
“Tôi không có…” Phương Thu sợ hãi bò lùi lại phía sau, cho đến khi nhận ra mình đã không còn đường lui, cậu lom lom nhìn đám bảo kê tiến lại gần.
Ánh thép lạnh lẽo từ những con dao rựa trong tay chúng lóe lên trong căn hầm tối tăm, như muốn chặt đứt cả đường sống của Phương Thu.
Khi anh Phú rời khỏi phòng tối, gã ghét bỏ di di đôi giày da của mình xuống đất, quay đầu nhổ toẹt hai bãi nước bọt ra phía sau, chửi một câu đen đủi rồi chống nạnh gọi vào một dãy số: “Alo, đại ca, chỗ này bị cớm để ý rồi.”
“Chuyển địa điểm thôi.”
“Rõ!”
Phương Thu không biết mình còn phải ở lại nơi này bao lâu, bản thân có thể chống đỡ được đến khi nào. Cơn đau thấu xương ở hai chân gần như nghiền nát ý chí của cậu, chút sức sống ít ỏi còn sót lại như sắp đi đến hồi kết trong căn phòng tăm tối không chút ánh sáng này.
Dường như cậu nghe thấy bên ngoài có tiếng ồn ào trong cơn mê man, cậu bèn gắng gượng chút hơi tàn bò về phía cửa.
Nhỡ đâu, nhỡ đâu anh ấy đến thật thì sao?
Phương Thu chỉ có thể bò về phía trước bằng hai tay, khi sức lực toàn thân dần cạn kiệt, cánh cửa lớn từ bên ngoài bị người ta mở toang.
Cậu đã mất đi ý thức, không còn nhìn rõ người tới là ai, chỉ nghe thấy một câu:
“… Đột kích sớm, vậy mà vẫn chậm một bước…”
Hết chương 2.
Cuộc gọi bất thường
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.