Cuộc gọi bất thường

CHƯƠNG 23: ẢO GIÁC

“Người mặc áo xám đeo kính này là dân nghệ thuật, đứng tên một phòng tranh, nghe đâu cũng khá có tiếng trong ngành. Cứ cách một khoảng thời gian lại tổ chức triển lãm, lượng người tham dự không hề ít.”
Ngụy Hành nhanh chóng lướt qua thông tin đội vừa phản hồi và đồng bộ tình hình với những người khác trên xe. Anh phóng to bức ảnh vừa gửi tới, sau đó tiếp tục nói: “Người mặc vest vuốt keo này chính là ông chủ công ty bảo hiểm mà tôi vừa nhắc. Danh tính những người ngồi cạnh ông ta cũng đã được xác nhận, bên trái là quản lý khu vực thành phố An Hải của một công ty logistics đa quốc gia, bên phải là giám đốc một ngân hàng tư nhân tại địa phương.”
Công ty bảo hiểm và ngân hàng liên quan đến nhau thì chẳng có gì lạ. Nhưng việc du lịch, logistics, bảo hiểm, ngân hàng và phòng tranh nghệ thuật cùng xuất hiện trong một bữa tiệc, lại còn lén lút trốn trong phòng bí mật, có cả chủ câu lạc bộ đích thân mang rượu ngon ra tiếp khách, Ngụy Hành cảm thấy có mùi không ổn.
“Điều tra mối liên hệ giữa những người này, mạng lưới quan hệ, sao kê ngân hàng, lịch sử di chuyển… Bất cứ thứ gì tìm được, phiền mọi người tối nay tăng ca sắp xếp lại giúp tôi.”
Chim bay qua còn để lại bóng, Ngụy Hành không tin tất cả những người này đều có kỹ năng phản trinh sát hoàn hảo. Chỉ là thời gian không chờ đợi ai, họ phải tìm được cửa đột phá càng sớm càng tốt.
Các cảnh sát chịu trách nhiệm thu thập dữ liệu tại đội nghe vậy thì lập tức đáp lời: “Anh Ngụy khách sáo quá, đây là việc chúng tôi nên làm mà. Có tin gì tôi sẽ báo anh ngay.”
“Được.” Ngụy Hành cúp máy, quay sang nhìn hàng ghế trước hỏi: “Anh Cao, tối nay sắp xếp thế nào?”
Cao Xương vươn vai: “Tôi già rồi, ngủ ít nên sẽ ngủ nửa đêm đầu, nửa đêm sau các cậu nghỉ ngơi. Thấy gã đó ra ngoài thì âm thầm bám theo. Người của chúng ta cũng đã đăng ký theo đoàn du lịch rồi, lần này nhất quyết không được để Lâm Đăng Huy rời khỏi tầm mắt.”
Ngụy Hành đồng ý với sắp xếp của Cao Xương. Nhận thấy không cần thiết phải vào câu lạc bộ nữa, anh vội vàng cởi bỏ bộ vest đồng phục, thay lại chiếc áo phông của mình rồi nằm vật ra ghế sau như được giải thoát: “Tôi nói thật chứ mấy người làm ăn thành đạt cũng có lý do cả đấy. Giữa mùa hè mà mặc dày thế này, sắp say nắng đến nơi.”
Lương Nhung vừa về xe đã nốc liền hai ống nước sâm giải nhiệt, vị đắng ngắt làm mặt mũi anh ta nhăn nhó hết cả lại, nghe Ngụy Hành nói vậy thì gật đầu lia lịa tán thành.
Không chỉ cửa trước câu lạc bộ mà cảnh sát còn bố trí chốt canh gác ở các tuyến đường lưu thông khác. Chờ đợi cả đêm, họ chỉ thấy gã nghệ sĩ rời đi sớm, những người còn lại vẫn không có động tĩnh gì.
“Ra rồi.”
Ngụy Hành vốn ngủ rất nông, lại đang trong lúc làm nhiệm vụ, vừa nghe thấy tiếng động là ngồi bật dậy ngay. Nhìn ra ngoài cửa sổ thì trời mới chỉ tờ mờ sáng.
Viên cảnh sát ngồi ở ghế lái chỉ tay về phía người đàn ông ngậm điếu thuốc, đang vừa mặc áo khoác vừa sải bước ra khỏi câu lạc bộ: “Là Lâm Đăng Huy.”
Lâm Đăng Huy cảnh giác quan sát con đường bên ngoài cổng câu lạc bộ. Ngay cả khi đã lên xe đặt qua app, gã vẫn nhìn chằm chằm vào gương chiếu hậu một hồi lâu, xác nhận không có ai đi theo mới thở phào nhẹ nhõm tựa vào ghế ngủ bù.
Đội chống lừa đảo đã theo dõi Lâm Đăng Huy được một thời gian, rút kinh nghiệm từ những lần bám đuôi trước, xe của họ không vội vã bám sát mà liên lạc với nền tảng để lấy lộ trình di chuyển thông qua việc ghi lại biển số xe đặt trên app. Xe của họ giữ một khoảng cách nhất định để bám theo, tránh làm mục tiêu nghi ngờ.
“Anh Ngụy, hôm nay mình cứ đi theo mãi thế này à?” Lương Nhung rướn người lên giữa ghế lái và ghế phụ, nhìn chằm chằm vào chiếc xe của Lâm Đăng Huy.
Câu hỏi đưa ra hồi lâu không nhận được phản hồi, anh ta thắc mắc quay sang thì thấy Ngụy Hành đang nhìn chằm chằm vào điện thoại với vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng. Anh ta hỏi: “Anh Ngụy sao thế? Tiểu Trịnh lại gửi tin nhắn à?”
Ngụy Hành lắc đầu: “Vừa hỏi đội rồi, tài liệu vẫn chưa thu thập xong, tôi chỉ đang xem…”
Anh vừa nói vừa cho Lương Nhung xem một mẩu tin cộng đồng trên điện thoại: “Hôm nay ở chợ rau có người cãi nhau vì cân ảo thật, diễn biến sự việc gần như y hệt những gì người đó đã nói.” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lương Nhung không phản ứng kịp, khó hiểu đưa ra nghi vấn: “Hả, sao tự nhiên anh quan tâm đến chuyện này thế? Với lại người đó là ai? Có ai nói với anh chuyện này trước đó à?”
“Chuyện xảy ra ngày hôm qua, cậu quên nhanh thế? Trí nhớ kiểu gì vậy.” Giọng Ngụy Hành mang theo đôi phần phàn nàn. Thấy Lương Nhung vẫn ngơ ngác, anh tóm tắt lại việc mình nhận được một cuộc gọi lừa đảo và một cuộc gọi nghi là đùa dai ngày hôm qua, “Cậu nói xem, liệu có phải người đó thật sự gây ra vụ tranh chấp ở chợ rau để chứng minh mình có khả năng tiên tri, hòng lấy lòng tin từ phía cảnh sát không?”
Website TruyenLau.com Lương Nhung càng nghe càng không hiểu, ngẫm nghĩ một hồi lâu rồi bỗng không nhịn được mà bật cười: “Anh Ngụy, có phải anh ngủ đến mụ mị đầu óc rồi đem giấc mơ vào đời thực không? Chuyện hôm qua anh nhận được điện thoại lừa đảo thì em biết, cơ mà cuộc gọi thứ hai anh nói thì em thực sự không có ấn tượng gì. Tiểu Trương, cậu thì sao?”
Thấy viên cảnh sát tên Tiểu Trương lắc đầu, Lương Nhung vỗ tay cái bộp: “Anh Ngụy thấy em nói đúng chưa.”
“Không thể nào.” Ngụy Hành lẩm bẩm. Anh biết rõ Lương Nhung sẽ không đùa giỡn trong việc nghiêm túc, mà Tiểu Trương cũng không nhớ chuyện này. Chẳng lẽ thực sự là ảo giác của anh sao?
Ngụy Hành vẫn thấy không đúng, định nhín thời gian đến chợ rau để xác nhận lại lần nữa. TruyenLau
Con đường ngoài cửa sổ ngày càng hoang vắng, trong suốt quá trình này, Lâm Đăng Huy xuống xe một lần mua đồ ăn sáng rồi quay lại xe ngay. Khi đã ra đến vùng ngoại ô, việc mấy chiếc xe này cứ bám theo mãi sẽ quá lộ liễu.
Cao Xương gửi tin nhắn đến, ý nói đoàn du lịch sẽ đi quanh các điểm tham quan trong nội thành hai vòng, đến ngày thứ ba mới ra khơi. Những ngày này người của đội chống lừa đảo sẽ tiếp tục theo sát, còn Ngụy Hành dẫn người rút trước, nhanh chóng tìm đủ thông tin về mấy người trong phòng tối qua, xem có thể tìm thấy thông tin về điểm đến cuối cùng của đoàn du lịch từ những người khác hay không.
Y thề lần này nhất định sẽ không để mất dấu nữa, chỉ là không thể đảm bảo việc theo sát Lâm Đăng Huy có thể cứu được tất cả những người mất tích trước đó, vì vậy không thể tiêu tốn toàn bộ lực lượng cảnh sát ở đây.
Ngụy Hành hiểu ý đồ của Cao Xương, anh dặn dò đối phương hễ có biến là phải liên lạc ngay, sau đó lập tức dẫn người quay về cục công an.
Nếu anh tính không lầm, kẻ lừa đảo hẹn hôm qua liên lạc lại cũng sắp gọi tới rồi.
Thời điểm quả đúng như Ngụy Hành dự liệu. Anh vừa bước vào văn phòng thì cảm giác bên hông đùi đột nhiên rung lên, lấy điện thoại từ trong túi ra xem, chính là dãy số đã gọi cho anh hôm qua.
Ngụy Hành bước nhanh đến cạnh đồng nghiệp bộ phận kỹ thuật, ra hiệu thử định vị lần nữa, đồng thời bật bút ghi âm rồi mới nghe máy: “Alo, xin chào.”
Quả nhiên bên kia cho anh một địa điểm giao nộp tài liệu, Ngụy Hành cầm bút ghi lại từng chữ, nhìn địa chỉ trên giấy mà lông mày khẽ nhíu lại, nó nằm ngay gần con hẻm mà anh có thể bị phục kích.
Dường như nghĩ đến điều gì đó, ma xui quỷ khiến thế nào anh lại hỏi một câu: “Cho hỏi hôm nay là ngày mấy?”
“Hả?” Người đầu dây bên kia rõ ràng sững lại, cứ ngõ là mật mã gì đó, im lặng cân nhắc một hồi lâu mới đưa ra câu trả lời.
Lẫn trong lời nói là tiếng bấm bút nhẹ hẫng, vẫn mang theo những thông tin thô sơ và vụng về, cố gắng truyền đạt tình cảnh xung quanh mình. Dù chỉ có vài câu đơn giản, Ngụy Hành vẫn có thể nhận ra tình cảnh hiện tại của đối phương không được tốt lắm.
Ngụy Hành chậm rãi và nhẹ nhàng gõ vào phím cách của bàn phím, hy vọng người kia hiểu được ý mình: “Ưu tiên bảo vệ bản thân thật tốt, chúng tôi nhất định sẽ cứu bạn ra ngoài.”
Cho đến khi cuộc gọi này bị ngắt, Tiểu Trịnh mới tìm được cơ hội lên tiếng: “Thời gian vẫn quá ngắn, chỉ bẻ khóa được hai lớp định vị ảo, vị trí đại khái của đối phương chỉ có thể thu hẹp đến mức này.”
Cậu ta phóng to giao diện tìm kiếm trên máy tính, vị trí phát tín hiệu hiện tại chỉ có thể xác định là ở khu vực biên giới phía Tây Nam thành phố An Hải, vẫn chưa thể khóa được trạm thu phát tín hiệu và máy chủ thực tế.
Ngụy Hành thở dài nặng nề: “Xác định được phương hướng cũng coi như có tiến triển rồi. Khi tra cứu những đối tượng khả nghi có giao thiệp với Lâm Đăng Huy, hãy tra luôn xem họ có liên hệ gì với khu vực biên giới Tây Nam không.”
“Rõ.” Tiểu Trịnh vừa đáp lời đã bắt đầu bắt tay vào làm việc ngay.
“Đúng rồi, Tiểu Trịnh.” Ngụy Hành đột ngột gọi cậu ta lại lần nữa.
Cảnh sát Tiểu Trịnh ngẩng đầu theo tiếng gọi: “Đội trưởng Ngụy, còn việc gì nữa không ạ?”
Ngụy Hành lục tìm các bản ghi âm trong bút ghi âm, đột nhiên hỏi một câu: “Cậu có từng trích xuất các tệp trong bút ghi âm này không?”
Cảnh sát Tiểu Trịnh gật đầu: “Có ạ, em đã lưu trữ cuộc gọi lừa đảo nhận được lần trước rồi, anh muốn xem không?”
Không đợi Ngụy Hành trả lời, cậu ta đã mở tài liệu máy tính cho Ngụy Hành. Tên tệp được đánh dấu thời gian cuộc gọi, mở thư mục ra chỉ có duy nhất một tệp âm thanh định dạng MP4.
“Chỉ có một tệp này thôi sao?” Giọng Ngụy Hành đầy vẻ ngờ vực.
Lần này đến lượt cảnh sát Tiểu Trịnh tỏ ra ngạc nhiên, cậu ta gật đầu rồi hỏi lại: “Đội trưởng Ngụy còn ghi âm cái khác nữa à? Có cần em sao lưu không?”
Ngụy Hành im lặng nhìn chằm chằm vào bút ghi âm. Ngoại trừ anh ra, dường như tất cả mọi người đều không có chút ấn tượng nào về cuộc gọi thứ hai ngày hôm qua. Hơn nữa, hôm qua bộ phận kỹ thuật làm thế nào cũng không kiểm tra được có sự chuyển hướng IP của cuộc gọi sau đó, thậm chí anh và Lương Nhung còn đi tìm chủ nhân của số điện thoại nhưng cũng được người ta xác nhận là không hề cho mượn máy… Rốt cuộc cuộc gọi đó là từ đâu tới?
Chẳng lẽ anh bị ảo giác thật sao?
Hết chương 23.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu