Cuộc gọi bất thường

CHƯƠNG 22: HOA QUẢ

Căn phòng bí mật trước mắt không quá lớn, ánh đèn ấm áp hắt lên lớp da thật của đồ nội thất, trái lại mang đến chút hơi ấm của gia đình, tựa như một nơi thư giãn cho lữ khách đường xa, nếu như đối diện bàn ăn không phải là một hàng các cô gái không mảnh vải che thân.
Ánh mắt Ngụy Hành nhanh chóng quét qua một vòng phòng bao, anh không hề lên tiếng mà cúi thấp đầu, theo chân đội ngũ đặt những món ăn trong khay vào vòng ngoài của chiếc bàn xoay được thiết kế mô phỏng “khúc thủy lưu thương*” mà vốn đã đầy ắp đĩa bát, sau đó anh chủ động thu dọn đĩa xương cho khách như một thói quen thường lệ.
*Điển cố nổi tiếng từ thời Đông Tấn, trong Lan Đình tập tự của Vương Hy Chi, mọi người ngồi dọc theo dòng suối uốn khúc, thả chén rượu trôi theo dòng nước, chén dừng trước ai thì người đó uống và làm thơ.Trong nhà hàng hiện đại, một số bàn xoay lớn được thiết kế vòng ngoài có rãnh nước nhỏ uốn lượn (hoặc đèn LED mô phỏng dòng chảy), để món ăn trôi theo kiểu nghệ thuật, gợi nhớ hoạt động của văn nhân cổ xưa.
Anh hạ thấp cánh tay, lặng lẽ thu những chiếc đĩa bát vào khay, khéo léo tránh khỏi chiếc cúc áo trước ngực. Sau khi đi một vòng quanh bàn để thu dọn, anh không nán lại mà rời đi cùng đội ngũ.
“Đợi chút.”
Đột nhiên, một giọng nói kêu họ dừng lại.
Trong khoảnh khắc đó, Lương Nhung đã quan sát xong lộ trình tháo chạy, nhưng nhận thấy Ngụy Hành đưa mắt ra hiệu bảo hãy bình tĩnh, anh ta lại tiếp tục cúi đầu chờ lệnh.
Có lẽ do nghe thấy tiếng gọi, âm nhạc trong phòng cũng nhỏ đi, tiếng giày da nện lên thảm ni-lông không lớn, lại thực sự thu hút sự chú ý của Ngụy Hành.
Ba mét, hai mét, một mét… Chỉ cần xác định mục tiêu của đối phương là họ, Ngụy Hành sẵn sàng ném đống bát đĩa trên tay ra bất cứ lúc nào. Người của anh đang ở tầng trên, đội trưởng Cao cũng đã bố trí người tiếp ứng ở tầng một, anh và Lương Nhung sẽ không gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Nhưng nếu không phải đường cùng, Ngụy Hành không muốn lộ thân phận.
Mục tiêu của hành động lần này không chỉ là tìm thấy hướng dẫn viên Lâm Đăng Huy, mà còn phải điều tra rõ gã đã đưa đoàn du lịch đi đâu sau khi rời bến cảng. Việc này liên quan đến vô số mạng người, họ phải hết sức thận trọng.
Vừa rồi Ngụy Hành đã hành sự vô cùng cẩn thận, trước đó không nghe thấy ai nghi ngờ. Câu lạc bộ này chỉ riêng nhân viên phục vụ đã có tới tám chín mươi người, anh và Lương Nhung chỉ đi một vòng rồi rời đi, lẽ nào vẫn bị phát hiện?
“Cậu ra ngoài nói với Grace một tiếng, lấy chai Chivas trên kệ tủ trong phòng nghỉ của tôi xuống đây.”
Tiếng bước chân cuối cùng dừng lại ở phía sau Ngụy Hành không xa. Sau khi nói xong yêu cầu, người đó thúc giục họ rời đi.
Lương Nhung thầm thở phào nhẹ nhõm, đi theo đội ngũ rời khỏi phòng bí mật, nhanh chóng băng qua hố thang máy u tối rồi bưng đĩa đi về phía bếp sau. Sau đó anh ta nghe thấy một luồng gió kèm theo ám hiệu rất nhỏ của Ngụy Hành lướt qua bên tai: “Rút.”
Đến khi anh ta định tìm người thì chỉ còn thấy được bóng lưng của Ngụy Hành.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Khi cửa phòng riêng được đẩy ra lần nữa, những người bên trong định bắt đầu gào thét hát hò theo bản năng, mà khi nhìn rõ người quay lại là ai, họ mới buông lỏng cơ thể, ngồi phịch xuống ghế rồi uể oải nói: “Anh Ngụy, cuối cùng anh cũng về rồi. Nhân viên phục vụ đến tận hai lần, anh mà không có mặt nữa là không giấu nổi đâu.”
Ngụy Hành kéo ống tay áo xuống, che đi bộ đồng phục công tác mặc bên trong, lưng tựa vào cửa mở ra một khe nhỏ nhìn ra ngoài. Quả nhiên thấy có một nhân viên phục vụ đang dáo dác nhìn về phía họ, dường như nhận được chỉ thị từ bộ đàm, nhân viên đó lại bê một đĩa hoa quả đi về phía này.
“Cái nhà vệ sinh của câu lạc bộ này thối thật đấy, người tôi sắp ám mùi luôn rồi.”
“Ai bảo ông anh thủ trong đó lâu quá!”
“Nếu không phải do chị dâu các ông gọi điện giục về, tôi còn phải ngồi thêm lúc nữa, ây da, chân tê cứng luôn rồi.” TruyenLau.com
Nhân viên phục vụ gõ cửa bước vào thì nghe thấy cuộc trò chuyện của mấy người, liếc nhìn vị khách nãy giờ không thấy mặt, cậu ta đặt đĩa trái cây lên bàn rồi mỉm cười nói: “Buổi tối có khách phản ánh mùi nước hoa trong nhà vệ sinh hơi khó ngửi, chúng tôi đã thay loại khác rồi. Hình như có một vị khách phòng mình ở trong đó lâu nhất, quản lý bảo gửi tặng các vị thêm một phần hoa quả để tỏ lòng xin lỗi.”
Ngụy Hành thoải mái lấy một miếng dưa hấu từ đĩa trái cây, sau khi nhận được ám hiệu từ đồng nghiệp, anh tặc lưỡi nói: “Lúc nãy cậu chính là người gõ cửa phòng tôi trong nhà vệ sinh đấy hả?”
Anh bồi thêm một câu trêu chọc trong tiếng xin lỗi ngượng ngùng của nhân viên phục vụ, coi như đã khỏa lấp được việc vắng mặt lúc nãy.
Thấy nhân viên phục vụ rút khỏi phòng và không còn theo dõi họ nữa, Ngụy Hành tìm cơ hội vừa giải thích với “vợ” ở đầu dây bên kia điện thoại, vừa rảo bước vào thang máy đã hoạt động bình thường, nhanh chóng rời khỏi câu lạc bộ.
Một lát nữa những người khác đến giờ cũng có thể rút lui, Lương Nhung thì hẳn là có thể tự tìm cơ hội lẻn ra ngoài. Hiện tại xem ra hành động tối nay khá thuận lợi, tiếp theo là quay lại xe để gửi bằng chứng về đội. TruyenLau
Trong phòng bí mật lúc nãy, ngoài Lâm Đăng Huy mà Cao Xương đã cho xem ảnh thì còn bốn người khác ngồi cùng. Ngụy Hành dường như có tí ấn tượng với một người trong số đó, hình như là quản lý của một công ty bảo hiểm.
Ngụy Hành không có hứng thú lớn với bảo hiểm, chỉ là anh luôn thấy quảng cáo của công ty này mỗi ngày khi đổi chuyến tàu điện ngầm, có vẻ là một công ty mới nổi lên trong vài tháng gần đây.
“Ơ, cậu cảnh sát Ngụy đây mà?”
Tiếng gọi đột ngột vang lên hơi quen tai, sống lưng Ngụy Hành cứng đờ, anh đành giả vờ như không nghe thấy mà tăng tốc bước chân. Ánh đèn màu rực rỡ chiếu lên người qua lại hắt xuống đường những bóng dài hẹp. Qua khóe mắt, anh thấy cái bóng dưới chân đang khập khiễng tiến lại gần, mà vị trí hiện tại của anh khá gần câu lạc bộ kia, nguy cơ bại lộ là rất lớn.
“Lão Tăng à, muộn thế này còn ra ngoài hả.” Cao Xương lập tức nhận ra bất thường, vội chặn người đang đi theo Ngụy Hành lại từ một hướng khác.
Người được gọi là lão Tăng vì chân thọt nên đi lại bất tiện, sau khi loạng choạng đứng vững, ông giơ túi hoa quả trên tay lên nói: “Vốn định đóng cửa rồi, mà có người đột nhiên đến kêu cửa hàng không đủ hoa quả, bảo tôi giao qua một ít.”
Ông nói rồi lại nhìn về phía trước: “Lúc nãy hình như tôi thấy cậu cảnh sát Ngụy, còn định cảm ơn cậu ấy một tiếng. Nếu không có cậu ấy chạy đôn chạy đáo giúp tôi làm thủ tục thuê cửa hàng, với cái chân thế này làm sao tôi mở được tiệm chứ.”
Cao Xương lấp liếm: “Hả? Chú nhìn nhầm rồi! Tối nay cậu ấy đang tăng ca ở đội, làm gì có thời gian đến đây!”
Lão Tăng nghe Ngụy Hành đang tăng ca thì không khỏi xót xa, ông thở dài: “Cậu trai còn trẻ thế mà phải làm việc ngày đêm, vất vả quá! Hôm nào tôi mang ít hoa quả qua thăm cậu ấy, thay mặt những người tàn tật đã được cậu cảnh sát Ngụy giúp đỡ như tôi bày tỏ lòng cảm ơn!”
“Đều là việc chúng tôi nên làm thôi.” Cao Xương nhìn xuống túi hoa quả trên tay đối phương, y dặn dò một câu, “Chú giao hoa quả xong nhớ về nhà sớm, trên đường chú ý an toàn nhé!”
“Cảm ơn cảnh sát.” Lão Tăng tuy ngay cả việc đứng vững cũng cần phải dốc lòng, nghe lời nhắc nhở của Cao Xương lại vẫn nghiêm túc cúi người chào cảm ơn.
Đưa mắt nhìn theo bóng lưng liêu xiêu rời đi, Cao Xương nhanh chóng quay lại xe. Thấy Ngụy Hành đã tháo chiếc camera nút áo trước ngực để đọc dữ liệu, y vẫn lo lắng nói: “Lúc nãy lão Tăng gọi cậu mấy tiếng, không biết có bị những người đó nghe thấy không.”
Ngụy Hành cũng không chắc chắn: “Lúc nãy tôi không dừng lại trả lời, chắc là không sao đâu.”
Anh nói xong thì ngón tay thao tác máy tính bỗng khựng lại, lời cảnh báo từ cuộc điện thoại kỳ lạ kia lại chợt vang vọng trong đầu anh, một khả năng vô căn cứ nảy ra.
Người đó nói anh sẽ bị tội phạm phục kích, cuối cùng chết thảm ở đầu hẻm, liệu có phải vì thực ra tối nay anh đã bị lộ thân phận không?
Nhưng ý nghĩ này nhanh chóng bị Ngụy Hành gạt sang một bên. Anh tự thấy là một người theo chủ nghĩa duy vật lý trí, vậy mà lại thực sự để tâm đến một trò đùa dai, bắt đầu có những suy nghĩ hoang đường như thế này.
Hết chương 22.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu