Cuộc gọi bất thường

CHƯƠNG 24: GÓC NHÌN

Màn sương mù dày đặc bao trùm làm người ta không còn thấy rõ lối đi. Kẻ lạc đường cứ thế xoay vòng giữa hư ảo, khao khát tìm kiếm một tia hy vọng mong manh, chỉ là vẫn mãi mà không thấy được phương hướng. Sự kiên trì và nỗi tuyệt vọng giằng xé trong lòng, siết lại thành những nút thắt trói chặt chân tay cậu.
Cậu muốn trốn chạy, nhưng những sợi dây thừng đột ngột mọc ra gai nhọn và đâm thẳng vào máu thịt cậu. Mỗi lần cậu vùng vẫy là một lần xương cốt và máu mủ như tách rời khỏi cơ thể. Sợi dây trói buộc ấy như có sinh mệnh, nó tham lam hớp lấy từng ngụm máu tươi, đòi hỏi và cướp bóc không ngừng nghỉ cho đến khi…
Sợi dây quấn quanh đôi chân cậu càng lúc càng siết chặt, xương thịt mất đi khí huyết trở nên khô khốc như cành cây khô héo. Cậu không còn sức để thoát thân nhưng vẫn không cam lòng, cố gắng trườn về phía trước, dốc cạn hơi tàn để tìm kiếm một cơ hội xoay chuyển.
“Rắc!”
Am thanh như tiếng cành cây khô gãy lìa đột ngột vang lên bên tai, chẳng qua âm thanh ấy rất kỳ lạ, nghe như phát ra từ chính cơ thể cậu. Cậu bàng hoàng cụp mắt nhìn xuống đôi tay, rồi run rẩy quay đầu nhìn về phía đôi chân.
Đôi chân đã bị dây thừng siết đến vặn vẹo từ lâu, rõ ràng cậu đã bò xa đến thế rồi, tại sao đôi chân của cậu vẫn còn nằm nguyên ở chỗ cũ?
Đôi chân của cậu…
“Chân của tôi!”
Phương Thu kinh hoàng mở choàng mắt, tiếng hét thảm thiết này đã rút cạn chút sức lực cuối cùng, khiến cậu lúc này chỉ có thể nằm bất động trên giường bệnh.
Phương Thu khó khăn cố gắng ngồi dậy, nhưng những vết thương trên người đang gào thét thể hiện sự hiện diện của chúng, không nể nang gì mà kích thích vào dây thần kinh, ép buộc ý thức của cậu phải nhanh chóng thoát khỏi trạng thái thất thần.
Trước khi liên lạc được với Ngụy Hành, cậu đã có vài lần trải qua việc rơi vào giấc ngủ cưỡng chế và cố gắng thay đổi diễn biến sự việc. Phương Thu đã không còn nhớ rõ giờ là ngày thứ mấy của quá trình quay ngược nữa, chỉ có một điều chắc chắn là thời gian dành cho cậu đã chẳng còn bao nhiêu.
“Con trai, con tỉnh rồi!”
“Lão Phương mau lại đây, con tỉnh rồi này!”
Nguồn copy từ TruyenLau.com Phương Thu ngơ ngác nhìn người đang nói bên cạnh giường, lặng đi một hồi lâu mới phản ứng lại: “Mẹ.”
“Ơi!” Mẹ Phương vội vàng đáp lời, bà không kìm được đau buồn, quay đầu đi quẹt nước mắt rồi mới xoay người lại vỗ về cậu, “Tỉnh lại là tốt rồi, tỉnh lại là tốt rồi.”
Phương Thu nghe vậy thì cười khổ, trong lòng đã đoán được ngày tháng của hôm nay.
Cậu yếu ớt giơ tay lên: “Mẹ, mẹ tìm giấy bút cho con được không?”
Mẹ Phương nắm lấy tay con, nhẹ nhàng đặt vào trong chăn rồi trấn an: “Con trai, con vừa mới tỉnh, quan trọng nhất là phải nghỉ ngơi cho tốt, những chuyện khác không cần vội. Để mẹ gọi bác sĩ đến kiểm tra cho con.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bà định nhấn chuông gọi ở đầu giường nhưng cổ tay đã bị Phương Thu giữ chặt, cậu lặp lại yêu cầu của mình một lần nữa.
“Mẹ, con cần giấy bút.”
Phương Thu không thể đảm bảo mình còn tỉnh táo được bao lâu, cậu phải gọi thêm một cuộc điện thoại cho Ngụy Hành trước khi ngày hôm nay kết thúc. Sức lực và thời gian hiện tại không cho phép cậu lãng phí thời gian đàm thoại để suy nghĩ câu chữ, vì vậy cậu phải dùng giấy bút để sắp xếp trước những gì cần nói.
Website TruyenLau.com Mẹ Phương kinh ngạc nhìn đứa con trai yếu ớt trên giường bệnh. Bà hoàn toàn không ngờ đứa con vốn luôn ngoan ngoãn biết điều lại có lúc thể hiện thái độ cứng rắn đến vậy. Lời trách mắng suýt chút nữa thốt ra, rồi bà lại nuốt ngược vào trong khi nhìn thấy những lớp băng gạc quấn kín người con mình.
Trong phòng bệnh không có giấy bút, mẹ Phương tìm một vòng không thấy, đành phải ra quầy điều dưỡng mượn rồi mang về đưa cho Phương Thu: “Con thế này… có viết được không?”
Phương Thu không đủ sức ngồi dậy, đành phải tạm thời tháo máy giảm đau ở ngón tay trỏ, tay phải cầm bút, tay trái làm đệm kê, nằm ngửa cố gắng ghi hết những ký ức trong não bộ lên mặt giấy.
Vì bị bắt đi và lại là đứa cứng đầu khó bảo nhất, phần lớn thời gian cậu chỉ biết chịu phạt và dưỡng thương, có nhiều nơi trong khu trại cậu chưa từng đặt chân đến. Thế nhưng bất cứ nơi nào từng đi qua, cậu đều cố ý ghi nhớ lộ trình tuần tra và vị trí canh gác.
Lần trước cậu đã cố gắng cung cấp một số thông tin khi cầu cứu Ngụy Hành trong khu trại. Tuy nhiên vốn kiến thức về mã Morse của cậu quá ít ỏi, chỉ có thể đưa ra những tin nhắn đơn giản như số lượng lính canh và người tuần tra, chừng đó là hoàn toàn không đủ đối với việc phá án của cảnh sát.
Ngoài ra trước đó cảnh sát Lương đã từng nói, quản lý khu trại tên anh Phú đã nhân lúc hỗn loạn mà trốn thoát. Nếu cậu có thể nói cho cảnh sát biết diện mạo của anh Phú và những nơi gã thường lui tới, liệu đó có được coi là manh mối hữu ích không?
Ngoại hình của anh Phú…
Phương Thu lẩm bẩm, tái hiện lại khuôn mặt như ác quỷ đó trong tâm trí theo bản năng. Khi gương mặt của anh Phú dần trở nên rõ nét, ký ức giống như được khởi động bằng một chiếc chìa khóa, gương mặt kia bắt đầu có biểu cảm, thậm chí bắt đầu nói chuyện.
Khuôn mặt hung tợn đó đột nhiên áp sát, gào thét đòi Phương Thu phải trả giá, rồi bất ngờ há cái mồm máu như muốn nuốt chửng cậu.
Bàn tay cầm bút của Phương Thu bắt đầu run rẩy không kiểm soát, dẫu biết tất cả trong đầu chỉ là ảo ảnh, nỗi sợ hãi vẫn giống như một con thú dữ, không ngừng gặm nhấm lý trí của cậu.
Thấy trạng thái của Phương Thu càng lúc càng bất ổn, mẹ Phương vội vàng nhấn chuông gọi rồi chạy ra cửa phòng bệnh hét lớn: “Mau, mau đến đây!”
Bác sĩ điều trị chính nhanh chóng có mặt, ông vừa kiểm tra tình trạng bệnh nhân vừa trách khéo: “Bệnh nhân vừa tỉnh lại là phải gọi chúng tôi ngay chứ.”
Mẹ Phương định giải thích: “Không phải, tôi…”
Bác sĩ cầm đèn pin soi vào đồng tử bệnh nhân để xem ý thức còn tỉnh táo không, ông khẽ gọi: “Phương Thu, Phương Thu.”
Ánh sáng mạnh lướt qua mắt, ý thức đang tán loạn của Phương Thu quay trở về, cậu đảo mắt nhìn bác sĩ điều trị chính, sau đó yếu ớt thều thào: “Dương Triết…”
“Hả?” Bác sĩ không hiểu ý cậu, ông hỏi lại, “Cháu muốn tìm một người tên là Dương Triết phải không?”
Phương Thu gật đầu, ánh mắt chuyển xuống nhìn vào bảng tên trên ngực bác sĩ.
Vị bác sĩ nhìn xuống ngực mình theo ánh mắt của cậu, dường như đã hiểu ra điều gì đó, ông ướm hỏi: “Cháu muốn tìm một bác sĩ tên là Dương Triết?”
Nếu ông nhớ không nhầm, hình như trưởng khoa Sức khỏe Tâm thần tên là Dương Triết.
“Vừa rồi cháu đã nhớ lại chuyện trước đây sao?” Giọng bác sĩ dịu dàng hơn hẳn, lo lắng lời nói của mình sẽ kích động bệnh nhân.
Phương Thu siết chặt tờ giấy nhăn nhúm trong tay, sau đó gật đầu: “Cháu muốn gặp anh ấy.”
Bác sĩ điều trị chính gật đầu hiểu ý, quay sang bảo thực tập sinh đi ngay sang khoa Tâm thần tìm bác sĩ Dương xem anh ta có thời gian qua đây một chuyến không. Sau đó, ông quay sang nói với bố mẹ Phương Thu: “Người nhà bệnh nhân qua văn phòng một lát, tôi cần trao đổi về tình hình của cháu.”
Mẹ Phương hơi không yên tâm: “Chồng tôi đi với bác sĩ là được rồi chứ?”
Bác sĩ hiểu ý bà nên giải thích: “Điều dưỡng sẽ hỗ trợ trông nom, hai vị cứ đi cùng tôi một lát để nắm rõ tình hình.”
Nói xong, ông lại nhìn về phía đôi chân của bệnh nhân rồi khẽ lắc đầu đầy ẩn ý.
Mẹ Phương lập tức hiểu ra, đành phối hợp đi cùng chồng, trước khi ra cửa còn không ngừng dặn dò điều dưỡng phải chăm sóc con thật tốt, nhận được câu trả lời khẳng định mới chịu đi thật, chỉ là cứ đi một bước lại ngoảnh đầu nhìn lại ba lần.
Dương Triết đi vào phòng bệnh thì đã điều chỉnh trạng thái tâm lý ổn thỏa, anh ta bước đến trước mặt Phương Thu với nụ cười hiền hậu, âm thầm quan sát tình trạng của cậu. Nhưng điều kỳ lạ là anh ta chưa từng tiếp nhận bệnh nhân này, tại sao đối phương lại gọi mình ngay khi vừa tỉnh dậy?
Phương Thu lấy hơi, cố gắng giữ cho bản thân tỉnh táo hơn: “Bác sĩ Dương, trong dòng thời gian nguyên bản, phải vài ngày nữa chúng ta mới gặp nhau…”
Cậu thuật lại toàn bộ nội dung cuộc trò chuyện giữa mình và Dương Triết ở dòng thời gian trước, khi nghe cậu nói Dương Triết từng bảo “đồng nghiệp trong khoa đều thấy anh ta nói chuyện rất nhạt nhẽo”, sắc mặt của Dương Triết khẽ biến đổi.
Dương Triết chăm chú quan sát biểu cảm của Phương Thu khi nói, anh ta không hề thấy sự hoảng loạn của người đang nói dối, trong lòng lại càng thêm khó hiểu.
“Bác sĩ Dương, anh cũng có thể coi em là kẻ tâm thần, nghĩ rằng những gì em vừa nói toàn là ảo tưởng. Chỉ là dưới góc nhìn của em, em đang cầu cứu anh của vài ngày sau. Anh có thể cho em mượn điện thoại gọi một cuộc được không?”
Đến cuối câu, giọng Phương Thu chỉ còn là tiếng thều thào, lồng ngực phập phồng cũng chậm và yếu đi nhiều.
Với tình trạng hiện tại, bố mẹ mà có mặt ở đây thì chắc chắn sẽ không cho cậu gọi cuộc điện thoại này. Trong khi đó Dương Triết là bác sĩ tâm lý, khả năng thấu cảm rất mạnh, cầu cứu anh ta là lựa chọn tối ưu nhất mà cậu có thể nghĩ tới lúc này.
“Đứa trẻ ngoan, anh không rõ em đã trải qua những gì, nhưng dưới góc nhìn của anh thì em không giống đang nói dối. Nếu cuộc điện thoại này có thể khiến em yên tâm tiếp nhận điều trị sau này, anh rất sẵn lòng giúp đỡ.”
Dương Triết dịu dàng nói, sau đó lấy điện thoại từ trong túi đưa cho Phương Thu.
Hết chương 24.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu