Cuộc gọi bất thường

CHƯƠNG 17: SO SÁNH

“Bạn học cũ?” Ngụy Hành gặng hỏi liệu Ngô Hiếu có bao giờ kể về những người bạn này với đồng nghiệp không, mà câu trả lời anh nhận được là một cái lắc đầu phủ nhận.
Theo các nhân viên siêu thị, trước đây Ngô Hiếu làm việc rất nghiêm túc, hầu như không bao giờ nhắc đến chuyện riêng tư và cũng ít khi giao du với mọi người. Chỉ có khoảng thời gian ngắn trước khi nghỉ việc, gã ta đột nhiên trở nên năng nổ hơn hẳn, chẳng qua tính tình cũng tệ đi, giống như biến thành một con người hoàn toàn khác.
Ngụy Hành chuyển thông tin này cho Lương Nhung đang túc trực tại bộ phận kỹ thuật, đồng thời bổ sung: “Ưu tiên truy xuất các từ khóa liên quan đến “bạn học” hoặc “họp lớp” trong lịch sử mạng xã hội của Ngô Hiếu.”
“Rõ.” Lương Nhung đáp lời rồi quay sang ra hiệu cho các đồng nghiệp bộ phận kỹ thuật bên cạnh.
Nghe tiếng bàn phím đầu dây bên kia gõ nhanh hơn, Ngụy Hành cúp máy, dẫn các cảnh sát đi về phía phòng nghỉ nhân viên. Ngô Hiếu đã nghỉ việc một thời gian, tủ đồ của gã ta đã trống rỗng từ lâu.
Tổ trưởng dẫn đường thấy cảnh sát cứ chằm chằm nhìn vào cái tủ, tưởng họ nghi ngờ phía siêu thị đã tẩu tán vật chứng nên vội giải thích: “Vốn cậu ta cũng chẳng mấy khi dùng đến cái tủ này.”
Ngụy Hành ừ hử đáp lại, trầm ngâm nhìn sâu vào ngăn tủ trống không. Từ miêu tả của nhân viên siêu thị, Ngô Hiếu là người làm việc có trách nhiệm nhưng không mặn mà với cơ quan. Gã ta có kỹ năng xã hội tốt nhưng lại đột ngột thay đổi vì một lý do chưa xác định. Rốt cuộc điều gì đã khiến Ngô Hiếu đi vào con đường này?
Tiếng chuông điện thoại trong túi cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Vừa nhấc máy, Lương Nhung đã báo tin:
“Anh Ngụy, đúng là có người đã mời Ngô Hiếu đi họp lớp vào hai tháng trước. Em đã gửi thông tin liên lạc của người mời qua máy anh rồi.” Lương Nhung nói ngắn gọn.
“Nhận được rồi, cảm ơn cậu. Tiếp tục để ý các tài khoản của Ngô Hiếu.” Nhận thấy siêu thị không còn manh mối nào hữu dụng hơn, Ngụy Hành lập tức liên lạc để gặp mặt người bạn học kia, không nghỉ ngơi lấy một phút.
Bởi anh biết, chỉ cần lũ lừa đảo chưa bị tóm, thế giới này có thể sẽ còn có người thứ hai, thứ ba, thậm chí nhiều “Ngô Hiếu” khác sắp đâm đầu vào ngõ cụt.
Lương Nhung cúp máy, nhìn đống hồ sơ sắp nhấn chìm mình mà thở dài ngao ngán. Anh ta tiếp tục đối soát lịch sử cuộc gọi trong nửa năm qua của cả ba nạn nhân: “Nhà họ Ngô chỉ mở một tiệm tạp hóa nhỏ thôi mà, sao lại có nhiều giao dịch gọi điện qua lại thế này?”
Cao Xương vừa đi nằm vùng thay ca về, đi ngang qua phòng kỹ thuật thấy Lương Nhung đang ngồi đó thì định hỏi thăm tiến độ vụ án, nghe thấy câu lầm bầm kia bèn cười giải thích: “Tất cả đều là chạy đơn ảo tự động đấy. Nhiều người thấy kiểu “đầu tư” vốn thấp hồi vốn nhanh này là mờ mắt ngay. Ngô Hiếu có trình độ học vấn không cao, công nghiệp Internet là một cái bánh ngọt vừa lạ lẫm vừa đầy cám dỗ với gã ta. Chỉ cần thấy tiền thật đổ về tài khoản, người đầu dây bên kia dạy thao tác thế nào là gã ta sẽ làm theo thế ấy.”
Theo điều tra trước đó của đội phòng chống lừa đảo viễn thông, giai đoạn đầu Ngô Hiếu nghe theo chỉ dẫn của kẻ lừa đảo, đặt đơn hàng qua các kênh thương mại điện tử để ăn hoa hồng. Khi Ngô Hiếu đã thành thạo, chúng giới thiệu cho gã ta một phần mềm chạy đơn tự động, chỉ cần nạp tiền định kỳ là tiền lời tự động nhảy số.
Và đó chính là lúc bọn lừa đảo lộ mặt thật, thực chất các cửa hàng trong phần mềm đó đều là liên kết ảo, và chúng đã thiết lập một ngưỡng rút tiền nhất định. Người tham gia cứ nạp hết món này đến món khác vào, kẻ đứng sau chỉ cần nhả lại một ít tiền lẻ để câu mồi. Nếu thấy có biến, chúng sẽ lập tức đánh sập liên kết và ôm toàn bộ tiền bỏ chạy.
Lương Nhung vỡ lẽ, tặc lưỡi xót xa rồi hỏi ngược lại: “Anh Cao, các anh đã tra nguồn của các liên kết này chưa? Có kết quả không?”
Cao Xương vừa gật vừa lắc đầu: “Tra chứ, toàn là liên kết từ máy chủ nước ngoài và IP ảo, không định vị được vị trí chính xác nên mới đau đầu đây.”
Lương Nhung bấm cán bút bi, lại hỏi thêm: “Vậy những IP ảo này có bị dùng lại không anh?”
Cao Xương mượn tạm miếng bánh quy của đồng nghiệp bên kỹ thuật để nhâm nhi: “Cái đó tùy vào việc bọn chúng có bao nhiêu máy chủ. Nguồn tài chính của những tập đoàn lừa đảo lớn ở nước ngoài rất dồi dào, thiết bị nhiều và cực kỳ khó định vị, nhất định phải triệt phá tận gốc những hang ổ này.” Website TruyenLau.com
Y nói xong thì nhìn quanh văn phòng một lượt: “Ơ, Ngụy Hành đâu rồi? Sáng nay tôi còn bảo mời cậu ta uống trà sữa mà.”
Lương Nhung nhìn đồng hồ: “Tới tòa nhà Công nghệ Hải Tây rồi. Bọn em tra được Ngô Hiếu từng đi họp lớp trước khi bị lừa, anh Ngụy nghi là Ngô Hiếu bị kích thích trong buổi họp lớp nên qua đó tìm bạn học cũ của Ngô Hiếu để hỏi thăm tình hình.”
Website TruyenLau.com Tòa nhà Công nghệ Hải Tây.
Nhóm của Ngụy Hành vừa đến điểm hẹn, chờ một lát thì thấy một người đàn ông mặc vest chỉnh tề chạy ra từ cửa tòa nhà.
Liên Khải nhìn qua thẻ ngành của Ngụy Hành rồi chủ động bắt tay: “Chào đồng chí cảnh sát, tôi là Liên Khải, bạn học cũ của Ngô Hiếu. Chúng ta đã nói chuyện qua điện thoại.”
“Như đã nói trong điện thoại, tôi muốn tìm hiểu một chút về Ngô Hiếu. Cho hỏi có phải hai người từng đi ăn cùng nhau vào hai tháng trước không?” Ngụy Hành cất thẻ ngành vào túi trong, lấy sổ ghi chép và bút ra.
Liên Khải không giấu giếm, phối hợp trả lời: “Đúng vậy, đó là một buổi họp lớp bình thường thôi. Đã hơn hai mươi năm không gặp kể từ khi tốt nghiệp trung học, tình cờ có người bạn vừa từ nước ngoài về nên mới bày ra buổi này.” TruyenLau.com
“Trạng thái của Ngô Hiếu lúc đó thế nào?” Ngụy Hành hỏi.
Liên Khải nhớ lại: “Trạng thái của cậu ấy á? Tốt lắm mà.”
Người này không hiểu vì sao cảnh sát lại hỏi vậy nên cứ thế kể tiếp: “Bao nhiêu năm không gặp, không ngờ mọi người đều phát triển tốt thế. Người thì mở cửa hàng làm chủ, người làm quản lý ở tập đoàn lớn. Ngô Hiếu cũng vậy, cậu ấy nói mình đang vận hành một siêu thị online quy mô lớn, sắp sửa huy động vốn để lên sàn chứng khoán đến nơi rồi.”
Liên Khải nói xong mới ngẫm nghĩ lý do cảnh sát tìm mình, gã liếm môi hỏi nhỏ: “Đồng chí cảnh sát, Ngô Hiếu bị sao à? Không lẽ việc huy động vốn của cậu ấy có vấn đề?”
Nghe Liên Khải kể, Ngụy Hành đã hiểu đại khái tại sao Ngô Hiếu lại đột ngột sập bẫy. Không phải vì cuộc sống ép buộc, cũng không phải vì biến cố cần tiền gấp, mà là vì sự so sánh và lòng hư vinh trước những người cùng trang lứa.
Ngụy Hành không tiết lộ gì thêm về vụ án, chỉ phủ nhận nghi vấn của Liên Khải: “Không phải chuyện đó.”
Cảnh sát hỏi thêm một vài biểu hiện của Ngô Hiếu trong bữa tiệc, chẳng qua hình ảnh trong lời kể của Liên Khải hoàn toàn trái ngược với Ngô Hiếu trong miệng các đồng nghiệp siêu thị. Hình ảnh đó có lẽ chính là con người mà Ngô Hiếu khát khao trở thành, chỉ có điều cách thức để đạt được mục tiêu đó lại sai hoàn toàn.
***
Cơn ác mộng bế tắc bị ánh sáng đột ngột tràn vào đánh thức, Phương Thu giật mình mở mắt, quay đầu lại thì thấy chị điều dưỡng trực đang kéo rèm cửa để kiểm tra phòng, nhịp thở dồn dập của cậu dần bình ổn lại.
Điều dưỡng thấy bệnh nhân bị đánh thức, người nhà bên cạnh cũng có vẻ không vui thì vội giải thích: “Xin lỗi đã làm em thức giấc, quy định của bệnh viện là khi kiểm tra phòng phải kéo rèm ra cho thoáng.”
“Không sao ạ.” Phương Thu lắc đầu, khẽ nhích đôi chân định ngồi dậy. Cơn đau từ vết thương khiến cậu vô thức cau mày, quả nhiên là thời gian vẫn đang chảy ngược.
Phương Thu nhớ lại lời bác sĩ Dương, hắng giọng nói với người mẹ đang ngồi bên cạnh: “Mẹ, tối qua con mơ thấy cháo rau mẹ nấu.”
Mẹ Phương đưa cho cậu cốc nước ấm, nghe thấy con chủ động đưa ra yêu cầu, bà ngẩn người một lát rồi vội vàng đồng ý: “Được, mẹ về nấu cho con ngay, sẽ quay lại nhanh thôi.”
Trước khi đi, bà lay người chồng đang ngủ say bên cạnh, dặn ông ta để ý con trai, chỉ là không biết ông ta có nghe lọt tai chữ nào không.
Lần này Phương Thu không chọn cách nhờ bố đưa ra ngoài nữa, cậu tìm đến sự giúp đỡ của điều dưỡng: “Chị điều dưỡng ơi, chị có thể cho em mượn điện thoại để tra cứu chút tin tức được không?”
Cô điều dưỡng thấy đoàn kiểm tra còn chưa tới ngay, bèn lấy điện thoại trong túi đưa cho Phương Thu: “Đây, tiện thể chị đo huyết áp cho em luôn.”
“Cảm ơn chị.” Phương Thu nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu tìm kiếm những tin tức cũ trên trình duyệt, lại vẫn nhìn thấy tin Ngụy Hành hy sinh khi làm nhiệm vụ”.
Chẳng lẽ lời cảnh báo của cậu không có tác dụng? Hay giọng nói của Ngụy Hành mà cậu nghe được chỉ là ảo giác?
Thấy kết quả đo huyết áp cao hơn hẳn mức bình thường, cô điều dưỡng hơi khó hiểu: “Em đang xem cái gì mà tâm trạng đột nhiên xúc động vậy?”
Phương Thu cúi đầu che giấu sự thất vọng trong mắt, cậu lắc đầu xin lỗi: “Em xin lỗi, để em bình tĩnh một chút rồi đo lại đi ạ.”
Cô điều dưỡng thấy Phương Thu vẫn nắm chặt điện thoại, định hỏi xem cậu dùng xong chưa thì cậu lại hỏi:
“Chị ơi, em có thể gọi một cuộc điện thoại được không?”
Hết chương 17.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu