Những vết sẹo chằng chịt khắp cơ thể gào thét đau đớn không lúc nào ngừng, dù chỉ là cử động một ngón tay, đối với Phương Thu lúc này cũng khó khăn vô cùng.
Cứ thế thiếp đi, mặc cho thời gian đưa cậu trở về quá khứ sao?
Nhưng cậu muốn biết Ngụy Hành có đi giao tài liệu theo đúng ước định hay không, anh có còn an toàn không, cậu vẫn còn lời muốn nói…
Trong màn sương mờ không thấy ánh sáng, Phương Thu kéo lê thân thể nặng nề cố gắng thoát ra, rồi những bụi gai mọc ra từ tuyệt cảnh trói buộc chân tay cậu, gai nhọn đâm sâu vào xương tủy, hòng giam cầm cậu trong bóng tối này mãi mãi.
Những cái gai sắc nhọn đâm thẳng vào lục phủ ngũ tạng, chỉ cần cử động một chút là đau không sao chịu nổi, nhưng Phương Thu không muốn từ bỏ như vậy. Cậu dốc sức giằng xé những dây gai trên tay và cánh tay, dù vết thương trên người ngày một nhiều thêm cũng không hề dừng lại.
Bụi gai không dễ dàng buông tha cho nguồn dinh dưỡng đã cận kề cái chết, bị gỡ ra rồi lại quấn lấy hết lần này đến lần khác.
Phương Thu không đếm xuể mình đã gỡ bao nhiêu dây gai, cũng chẳng màng đến lòng bàn tay đã lộ cả thịt máu, vào khoảnh khắc gỡ bỏ sợi dây ràng buộc cuối cùng, cậu chống đỡ thân tàn bò dậy từ mặt đất. Cậu ngoảnh đầu nhìn, những dây leo phía sau vẫn truy đuổi không rời, tuy nhiên cậu vẫn không dừng bước, vẫn dùng hết sức bình sinh chạy về phía trước.
Cậu phải tỉnh lại, cậu phải sống!
“Từ lúc về đến giờ con trai cứ hôn mê suốt, bao nhiêu ngày rồi không tỉnh, liệu có khi nào…”
“Ông ngậm cái mồm xúi quẩy lại đi! Tôi đã mất một đứa con trai rồi, Tiểu Thu mà có chuyện gì tôi sẽ liều mạng với ông!”
“Bà nói gì thế, nó không phải con tôi chắc? Ý tôi là liệu có phải bệnh viện này không ổn không, có nên chuyển viện đổi bác sĩ khác xem sao không?” Website TruyenLau.com
Trong phòng im lặng hồi lâu, sau một tiếng nấc nghẹn, người phụ nữ run giọng nói: “Ngày mai đến lúc kiểm tra phòng thì hỏi bác sĩ xem sao, nếu thực sự không còn cách nào thì chúng ta đi bệnh viện lớn ở Bắc Kinh Thượng Hải.”
Phương Thu chậm rãi mở mắt, lặng lẽ nhìn bố mẹ bên giường bệnh với tầm nhìn chưa rõ ràng, cho đến khi chạm vào ánh mắt của họ, cậu mới yếu ớt lên tiếng: “Bố, mẹ.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Con tỉnh rồi! Con tỉnh rồi!” Mẹ Phương kinh ngạc thốt lên, bước nhanh tới nhấn chuông gọi ở đầu giường.
Phương Thu không ngăn cản bà, mặc cho đội ngũ y bác sĩ xông vào phòng kiểm tra cơ thể cho mình, cụp mắt xuống như đang toan tính điều gì đó.
Bác sĩ điều trị chính rướn người tới, ôn tồn hỏi: “Phương Thu, hiện giờ cháu thấy thế nào?”
“Đau.” Phương Thu nhíu mày nói, cơ thể không dám cử động một phân. Dù ở trong phòng điều hòa, cậu vẫn đau đến mức mồ hôi vã ra đầy đầu, giọng điệu mang theo đôi phần khẩn khoản: “Bác sĩ, có thể tiêm cho cháu một mũi giảm đau không?”
Bác sĩ không đồng ý ngay mà nói: “Chỉ số cơ thể của cháu hồi phục khá tốt, mới tỉnh dậy sẽ có chỗ không thoải mái nhưng đừng lo, rồi sẽ ổn thôi. Mũi giảm đau thì để tôi đi hỏi bác sĩ gây mê đã, chắc là sẽ tiêm cho cháu được thôi. Tiếp theo cháu hãy cố gắng nghỉ ngơi, hai ngày này ăn đồ lỏng trước, thấy khó chịu ở đâu thì gọi chúng tôi.”
Website TruyenLau.com
Phương Thu ngoan ngoãn gật đầu. Đau đớn của cậu không phải diễn, chỉ là vẫn còn một nguyên nhân khiến cậu muốn tiêm giảm đau, trong dòng thời gian cũ thì lúc này cậu vẫn đang hôn mê. Tuy bây giờ cậu đã tỉnh lại sớm hơn, cậu vẫn hiểu rõ rằng có lẽ mình không trụ được lâu với trạng thái hiện tại.
Nghĩ đến việc bệnh nhân từng bị ngược đãi phi nhân tính, giờ lại vừa tỉnh không lâu, bác sĩ gây mê đã pha chế liều lượng máy giảm đau và bảo điều dưỡng mang vào phòng truyền cho Phương Thu.
Phòng bệnh lại một lần nữa trở nên yên tĩnh, Phương Thu liếc nhìn bình truyền treo ở đầu giường đang nhỏ từng giọt, giống như một chiếc đồng hồ cát đang đếm ngược phần đời rách nát còn lại của mình.
Dù đã cố gắng che giấu, tiếng nấc bi thương vẫn lọt qua kẽ tay.
Phương Thu lại nhìn về phía phát ra âm thanh, có lẽ thuốc vẫn chưa phát huy tác dụng nên cơn đau thắt ở ngực khiến cậu hơi khó thở, giọng nói đứt quãng: “Mẹ… con xin lỗi…”
Mẹ Phương quay mặt đi, bà lau nước mắt trên mặt, không kìm được trách móc: “Bây giờ nói xin lỗi có ích gì, sao con lại…”
“Sao con lại không nghe lời như thế?” Phương Thu cướp lời mẹ bằng câu nói vốn đã để lại ngàn vết sẹo trên người cậu từ lâu, “Mẹ, vì sự tự ý của con mà mẹ phải đau lòng, con rất xin lỗi. Nhưng mẹ này, con không hối hận về quyết định của mình, cũng sẵn lòng gánh chịu tất cả, bởi vì vào khoảnh khắc có được quyền lựa chọn, niềm vui của con là thật.”
“Gánh chịu? Con gánh chịu thế nào, sau này chẳng phải vẫn để mẹ và bố con nuôi sao, con…”
Lời vừa đến miệng, mẹ Phương chợt nhận ra mình nói hơi nặng lời, bà bặm môi đổi giọng: “Con nghỉ ngơi đi, chuyện sau này để sau hãy nói.”
Phương Thu không đau lòng vì lời của mẹ, cậu chỉ bình thản nằm trên giường bệnh trắng toát, nhắc lại một chuyện ít người biết, “Mẹ, mẹ đã đọc bài văn của anh hai chưa?”
Cậu vừa nói vừa cười nhạt lắc đầu: “Trước đây bố mẹ bận nên chắc là chưa đọc đâu. Hồi tiểu học giáo viên hay giao bài viết nhật ký đi chơi hay dã ngoại gì đó. Thành tích của anh hai tốt như thế mà lần nào viết mấy bài này cũng phải nghĩ rất lâu mới viết ra được, vì toàn phải bịa thôi. Anh ấy đã cố gắng tưởng tượng mình được yêu thương và tự tay chắp vá cho mình một tuổi thơ, thực ra chuyến đi này không hẳn là đột ngột, con đã có ý định từ trước rồi, muốn thử tự mình đưa ra quyết định, cũng muốn thay anh hai ngắm nhìn một An Hải thực sự.”
Vì anh trai gặp tai nạn nên từ sau khi cậu được đón về nhà, cậu đã bị canh giữ rất chặt. Rõ ràng đều là những địa điểm trong thành phố, cậu lại chưa bao giờ được đi.
Mấy người bạn cùng phòng hô hào đi du lịch tốt nghiệp nhưng đều không dám đi quá xa, lại cân nhắc đến chuyện bố mẹ cậu nên cuối cùng quyết định đi loanh quanh trong thành phố, rồi đi tàu ra vùng biển gần đó thư giãn, không ai ngờ được sẽ xảy ra chuyện.
Sự quản thúc của gia đình luôn là chiếc khóa giam cầm Phương Thu, cậu thường xuyên muốn trốn chạy, chỉ là cậu không phải kẻ không có lương tri. Sự quan tâm của bố mẹ là thật, và quyết định tự ý vì muốn chứng minh sự độc lập của mình đúng là đã khiến gia đình lo lắng, cậu nên xin lỗi.
Nhưng cậu không hối hận.
“Mẹ, suy cho cùng con vẫn không phải là anh hai. Anh đã đi rồi, giờ mẹ có quan tâm con đến mấy cũng không thay đổi được sự thật đã xảy ra. Nếu anh ấy trên trời có linh, chắc cũng sẽ không vui khi thấy mẹ cứ mãi bị nhốt trong quá khứ đâu. Buông bỏ đi mẹ, mẹ từng là người phụ nữ ưu tú có năng lực xuất chúng trong công việc mà, gia đình không nên là lồng giam của mẹ.”
Thuốc giảm đau dần ngấm vào cơ thể, cảm giác đau đớn của Phương Thu giảm đi nhiều, chỉ là cậu vẫn phải nghỉ một lúc để lấy sức sau khi nói mấy chữ.
Gia đình này ràng buộc cậu, đồng thời cũng nhốt chặt bố mẹ cậu. Một khi cứ mãi canh cánh về sự ra đi của anh trai, cả đời họ sẽ không thể thoát khỏi cái lồng giam này.
Mẹ Phương đứng ngây người tại chỗ rất lâu không nói gì thêm. Lời của con trai tuy yếu ớt tưởng chừng không nghe thấy, lại như cả ngàn cân đè lên người bà, đè đến mức bà sắp không thở nổi.
Bà bỗng thấy con trai sao mà lạ lẫm, cậu đã trở nên trưởng thành và biết điều, lại hoàn toàn khác với đứa trẻ ngoan ngoãn bà từng chăm lo nuôi lớn. Rốt cuộc là từ bao giờ?
Rõ ràng bà đã tham gia vào mười mấy năm cuộc đời của Phương Thu, tại sao bà vẫn cảm thấy không hiểu con mình? Rốt cuộc là sai ở đâu?
“Rốt cuộc là sai ở đâu?” Mẹ Phương không ngừng lặp lại câu hỏi, cố gắng tìm kiếm đáp án.
Bà cố gắng nhớ lại quá khứ, một luồng ánh sáng trắng bỗng loé lên trước mắt. Trong phút bàng hoàng, dường như bà nhìn thấy Phương Diễm thuở còn học tiểu học đang dắt tay Phương Thu vẫy tay gọi bà.
“Mẹ ơi, tuần này bài văn cô giáo giao là hoàn thành một việc có ý nghĩa đặc biệt cùng với bố mẹ. Mẹ và bố có thời gian không ạ? Nếu bận quá thì thôi cũng được, con…”
“Không sao đâu, mẹ sẽ xin nghỉ làm, bố cũng xin nghỉ. Tiểu Diễm có việc gì muốn làm không, chúng ta cùng đưa cả em trai đi nhé!”
Trong lúc ý thức đang chơi vơi, ma xui quỷ khiến thế nào mà bà đã trả lời con mình như thế. Bà vô thức đưa tay ra nắm lấy tay của hai đứa trẻ, mọi thứ thật lạ lẫm, cũng thật tốt đẹp làm sao.
“Tiểu Diễm hôm nay đi học có vui không? Có bạn nào bắt nạt con không?”
“… Mẹ ơi, Tiểu Diễm ngoan lắm.”
“Mẹ biết, mẹ vẫn luôn biết mà.”
Nhìn vợ bịt mặt thổn thức, bố Phương bấy giờ mới tiến lên an ủi, thấy vợ không đáp lại, ông quay sang Phương Thu trách cứ: “Con nói năng nặng lời quá, sao có thể ăn nói với mẹ như thế?”
Phương Thu lãnh đạm nhìn bố mình: “Vẫn tốt hơn là không nói gì, chỉ biết hùa theo.”
Cậu không chỉ đích danh ai nhưng thấy bố mình đã đỏ bừng mặt, gân cổ cũng nổi lên, cậu nói tiếp: “Con có tình báo rất quan trọng muốn cung cấp cho cảnh sát, nếu giúp được họ thì có lẽ sẽ lập công lớn. Có những chuyện có thể mắt nhắm mắt mở, có những lời vẫn nên nói sớm với cảnh sát.”
“Đừng có ở đây mà nói xỏ nói xiên.” Bố Phương lạnh mặt đưa điện thoại cho Phương Thu.
Phương Thu không còn sức để nhấc tay, điện thoại đã ở ngay cạnh tay cậu, sau vài lần cố gắng làm động đến vết thương trên người, cậu vẫn không cầm lên được.
“Gọi 110 phải không?”
Giọng nói mang theo tiếng khóc vang lên bên tai, mẹ Phương đã cầm lấy điện thoại chuẩn bị bấm số.
Phương Thu hiểu ý cười, đọc ra số điện thoại của Ngụy Hành: “Số này là của anh cảnh sát đã luôn giúp đỡ con.”
“Được.” Mẹ Phương bấm số nhưng gọi vài lần đều không có người nghe. Thấy con trai và chồng đều nhìn mình, bà lại gọi thêm lần nữa, cho đến khi cuộc gọi được kết nối, bà mới đặt điện thoại xuống bên tai Phương Thu.
“Alo, xin hỏi bà cứ gọi điện tới liên tục là có việc gì không?”
Nghe thấy giọng nói đầu dây bên kia rất quen thuộc nhưng không phải của Ngụy Hành, Phương Thu liếc nhìn thời gian trên màn hình điện thoại, cậu hỏi thẳng: “Cảnh sát Lương, cảnh sát Ngụy vẫn đi nộp tài liệu ạ?”
Lương Nhung ngờ vực nhìn thông báo cuộc gọi, anh ta không có ấn tượng là đã từng thấy dãy số này, sao người bên kia nghe giọng lại biết anh ta là ai? Và tại sao đối phương lại biết Ngụy Hành đi nộp tài liệu?
“Cậu là ai?” Cậu thăm dò hỏi.
Phương Thu không trả lời câu hỏi của anh ta, cậu cố chấp hỏi lại lần nữa: “Cảnh sát Ngụy đang ở đâu? Em đã nhắc anh ấy là lộ mặt sẽ có nguy hiểm, tại sao anh ấy vẫn đi?”
Phương Thu thở gấp vì nôn nóng, dường như tác động đến xương sườn bị đánh gãy, cơn đau sinh lý khiến cậu không nhịn được mà run rẩy.
Nghe thấy giọng nói trong điện thoại không ổn, Lương Nhung vội vàng trấn an: “Dù không rõ cậu là ai nhưng cậu đừng gấp, hãy kiểm soát cảm xúc của mình đã!”
Một bàn tay đột ngột vươn tới, đón lấy điện thoại từ tay Lương Nhung: “Phương Thu, tôi là Ngụy Hành, Ngụy Hành của ngày 12.”
Câu nói đơn giản nhất này như lập tức tiêm cho Phương Thu một mũi an thần.
Anh là một người theo chủ nghĩa duy vật, lý trí và kiên định, tuy nhiên tin tức sáng nay lại một lần nữa xác thực lời tiên tri của Phương Thu, mà Lương Nhung lại quên sạch lời giải thích ngày hôm qua của anh, anh không thể không xem xét lại chuyện đang xảy ra đối với mình.
Cứ để anh gạt bỏ chủ nghĩa duy vật trong phút chốc đi vậy, trên bàn cân giữa cảm tính và lý tính, mạng người nặng hơn tất thảy.
Hơi thở Phương Thu dần chậm lại, hòn đá sắc nhọn chặn ở cổ họng từ từ rơi xuống lồng ngực, chỉ qua mấy câu này, cậu hiểu rằng Ngụy Hành đã sẵn lòng tin tưởng cậu.
“Cảm ơn.” Cậu mỉm cười gật đầu, dẫu biết người kia không nhìn thấy.
Hết chương 27.
Cuộc gọi bất thường
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.