Sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm lấy căn phòng bệnh vốn vừa mới ồn ào náo nhiệt. Trước bao ánh mắt đổ dồn, Phương Thu tự mình quay trở lại giường bệnh nằm xuống, cậu nhắm nghiền mắt, ép bản thân phải chìm vào giấc ngủ.
Thấy Phương Thu cứ nhắm mắt lầm lì không thèm để ý đến ai, mẹ Phương bức xúc tiến lên phía trước quát lớn: “Lại thế này rồi, có phải con thấy cả thế giới này chỉ mình con là chịu uất ức nhất không? Có phải con thấy tất cả những gì bố mẹ làm đều là đang hại con không! Trước đây con đâu có thế này, sao giờ lại chẳng biết điều gì cả, không biết cảm thông cho sự vất vả của bố mẹ!”
Bố Phương một mặt ngăn vợ lại, lời thốt ra từ miệng lại như mang thêm gai nhọn: “Con nó lớn rồi, có suy nghĩ riêng của nó, chúng ta cũng chẳng quản nó cả đời được.”
“Nhưng giờ nó phải dựa vào cái xe lăn này mà sống cả đời đấy!” Mẹ Phương gào lên trách cứ.
Nhân viên y tế thấy tình hình không ổn nên vội vàng lại gần khuyên ngăn: “Người nhà bệnh nhân ơi, đây là phòng bệnh, nói những lời này không phù hợp đâu ạ!”
“Chẳng ai muốn ở lại bệnh viện cả đúng không? Đứa trẻ chịu đau đớn trở về đã đủ đau lòng rồi, làm cha mẹ xin đừng đả kích thêm nữa.”
“Người nhà bệnh nhân, tôi đã từng trao đổi với anh chị với tư cách là bác sĩ điều trị chính rồi. Tôi không khuyến khích việc nhắc lại những tổn thương trước mặt con trẻ, càng không nên chỉ trích trực diện, anh chị…”
“Tôi dạy dỗ con trai tôi, cần các người chõ mũi vào làm gì! Ở đây chúng tôi là người bỏ tiền ra, thái độ của mấy người là cái kiểu gì thế!”
Bố mẹ Phương bực bội muốn gạt tay các nhân viên y tế ra, họ vươn tay lay lay Phương Thu trên giường bệnh, cố hết sức muốn cậu mở mắt ra, muốn chứng minh rằng cậu vẫn sẵn lòng để họ quản thúc.
Nhưng đáp lại họ là ánh mắt lạnh nhạt của Phương Thu khi cậu uể oải mở mắt. Không có sự đồng tình, cũng chẳng có lời trách móc, không thể nhìn thấy bất kỳ cảm xúc nào. Dường như cậu vẫn là con rối bị người ta tùy ý điều khiển như trước đây, chỉ là những sợi tơ khống chế cậu đã biến mất.
Đây không phải lần đầu Phương Thu nghe thấy những lời nói sắc nhọn như kim châm kia, tâm trạng cũng chẳng còn đau đớn như ban đầu. Lúc này cậu chỉ thấy hơi buồn cười, bố mẹ đã nói đi nói lại những lời này không biết bao nhiêu lần, giống như một chiếc búa muốn đóng đinh cái sự thật rằng cậu là một đứa tàn phế.
Phải, cậu là một thằng vô dụng rồi, chỉ là cậu… vẫn không cam tâm. Cậu cảm thấy thật bi ai khi ông trời bắt mình sống tiếp, hẳn là vì vẫn còn việc cần cậu phải làm.
Đối diện với đôi mắt của Phương Thu, mẹ Phương đang tăng xông bỗng khựng lại, đôi tay đang lay con trai cứng đờ, không hiểu sao những tiếng xì xào xa xăm mà sắc lạnh bỗng văng vẳng trong tai bà:
“Tôi nghe nói đứa trẻ vừa chết đó từ bé đã chẳng có ai quan tâm.”
“Hả? Nó có bố mẹ mà?”
“Không quản thúc con cái thì còn coi là bố mẹ nỗi gì? Thằng bé này bị bắt nạt thê thảm ở trường, giáo viên tìm phụ huynh phản ánh, ai dè đứa bé lại bị chính bố mẹ đẻ mắng cho một trận, bảo nó không ngoan ngoãn yên phận, chậc chậc.”
“Chắc là đứa trẻ quá thất vọng về họ, cuối cùng nghĩ quẩn rồi!”
“Ai mà biết được, một đứa trẻ bé bỏng như thế mà giờ đã không còn, tôi nói nhé, bố mẹ nó chính là hung thủ!”
“Đúng, hung thủ!”
Sức lực như bị rút cạn trong nháy mắt, mẹ Phương bủn rủn chân tay loạng choạng lùi lại một bước. Bà sợ Phương Thu lại đi vào vết xe đổ đó, sợ chính mình lại bị bao người chỉ trích rủa sả, thế là vội vàng tiến lên khuyên nhủ: “Con trai, lúc mẹ về thấy con không có trong phòng bệnh, con bị thương thế này rồi mà còn nhông nhông đi ra ngoài, lỡ bị thương thêm thì sao, mẹ cũng vì lo quá hóa quẫn nên mới lỡ lời. Con muốn ra ngoài thì đợi khỏe hơn chút, xuất viện được rồi mẹ sẽ đưa con đi. Con trai, con lớn thế này rồi, phải hiểu cho mẹ chứ.”
TruyenLau.com
Phương Thu không đáp lại, cậu chỉ thờ ơ nói: “Con mệt rồi, muốn ngủ một lát.”
Nói lại những lời trước đây thì có ích gì chứ? Trong tương lai của cậu, bố mẹ vẫn sẽ là những người cầm đầu dây của con rối gỗ, sự quản thúc và trách mắng sẽ lại tái diễn mà thôi.
Dường như sự tồn tại của cậu chẳng thay đổi được điều gì, thế nên cậu cũng đang tìm kiếm ý nghĩa của việc được lặp lại một lần nữa.
“Con trai, giờ là ban ngày, con không buồn ngủ đâu, nghe mẹ nói này.”
Thấy mẹ Phương nói mà Phương Thu không thèm ừ hử lấy một tiếng, bố Phương cũng xen vào: “Phương Thu, mẹ con đang nói chuyện với con đấy, con thái độ kiểu gì thế?” TruyenLau.com
Bác sĩ điều trị chính không thể nhìn nổi nữa, một lần phải nữa đứng ra xoa dịu tình hình: “Người nhà bệnh nhân, bệnh nhân đã nói mệt rồi thì cứ để cậu bé nghỉ ngơi một lát, chúng ta ra ngoài nói chuyện đi. Có gì muốn nói thì đợi cháu nó tỉnh dậy rồi tính.”
Thấy lời mình nói bị gạt đi, bố Phương định mở miệng giữ thể diện thì lại nghe bác sĩ bồi thêm một câu:
“Cậu bé là bệnh nhân, ở bệnh viện này, bệnh nhân mới là ưu tiên hàng đầu.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Tôi biết rồi, cần ông nói chắc!” Bố Phương khó ở lườm bác sĩ, lại liếc về phía giường bệnh rồi quay người hậm hực bước ra khỏi phòng.
Phương Thu nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng bước chân bên cạnh xa dần, kết thúc bằng tiếng khép cửa phòng.
Khi xung quanh không còn ồn ào, những âm thanh nhỏ nhặt nhất sẽ bị phóng đại vô hạn. Tiếng điều hòa thông gió trong phòng và tiếng gió thu ngoài cửa sổ như đang thi nhau xem bên nào to hơn, tiếng xe cấp cứu đến rồi đi dưới tầng mang đến thông điệp về sự tái sinh hay cái chết? Dù cuộc tranh cãi không tiếp tục trong phòng bệnh, Phương Thu lắng tai nghe lại vẫn có thể biết được đại khái nội dung.
Phương Thu siết chặt tấm chăn, cố gắng bình ổn cảm xúc đang cuộn lên, cậu bỗng nảy ra một ý nghĩ, nếu thời gian của mình lùi về ngày anh hai gặp nạn và cậu có thể tìm cách cứu người, liệu mọi thứ sau đó có khác đi không? Sẽ trở nên như thế nào nhỉ?
Nghĩ đến đây, cậu không nhịn được mà cười tự giễu, dù có quay về ngày đó, ai sẽ nghe lời một đứa trẻ ba bốn tuổi chứ? Chẳng phải bây giờ cậu nói chuyện cũng chẳng có tí sức nặng nào hay sao.
Đường cong nơi khóe miệng Phương Thu thu lại ngay khoảnh khắc tiếng cửa phòng bệnh mở ra. Cậu khẽ mở mắt xem ai đến, khi thấy người bước vào là một bác sĩ mặc áo blouse trắng, vẻ ngờ vực thoáng hiện ra trong mắt cậu.
“Tôi có làm phiền em nghỉ ngơi không?” Dương Triết mỉm cười ôn tồn hỏi. Thấy Phương Thu không trả lời, anh ta chủ động tự giới thiệu, “Tôi tên là Dương Triết, bác sĩ khoa sức khỏe tâm thần.”
Anh ta đưa thẻ công tác đến vị trí Phương Thu có thể nhìn thấy, trên đó ghi rõ là Trưởng khoa Sức khỏe tâm thần.
Phương Thu khẽ gật đầu rồi lại nhìn về phía cửa. Chưa kịp lên tiếng hỏi, Dương Triết đã giúp cậu giải đáp thắc mắc: “Đừng lo, tôi đã nhận được sự đồng ý của bố mẹ em trước khi vào đây.”
Cân nhắc đến trạng thái tâm lý hiện tại của bệnh nhân, Dương Triết không nói rõ sự thật. Bởi vì dù là một đứa trẻ khỏe mạnh về tâm lý, khi nghe cha mẹ mình cố chấp nói với bác sĩ rằng con mình đua đòi hư hỏng, nếu bác sĩ có thể chữa bệnh thì bọn họ bằng lòng để Phương Thu nhận điều trị tâm thần, chỉ cần bác sĩ có thể trả lại cho bọn họ một đứa con ngoan ngoãn nghe lời, thì đứa trẻ đó cũng sẽ bị tổn thương.
Dưới góc độ của anh ta, rõ ràng tâm lý bố mẹ Phương Thu cũng có biểu hiện bệnh lý. Vì vậy anh đã để các bác sĩ khác trong khoa tiếp tục làm công tác tư tưởng cho hai người họ, còn mình thì đến trò chuyện với Phương Thu.
Phương Thu nghe vậy thì gật đầu.
“Tôi có thể ngồi xuống không?” Dương Triết chọn cách hỏi ý kiến Phương Thu, thấy cậu gật đầu, anh ta lại chỉ vào chiếc ghế cạnh giường bệnh và hỏi tiếp: “Ngồi đây được chứ?”
Phương Thu lại gật đầu, vẻ mặt cậu hơi lơ đãng, lại nhắm mắt tìm kiếm cơn buồn ngủ. Nhưng giữa ban ngày ban mặt thì sao cậu buồn ngủ cho nổi, nhất là khi có một người lạ bên cạnh.
Dương Triết lặng lẽ quan sát người trên giường bệnh, thấy đối phương mở mắt với vẻ mặt bất lực, anh ta nở một nụ cười chân thành, giọng nói cũng hơi nâng lên: “Chất lượng giấc ngủ bình thường của em khá ổn, các chỉ số cơ thể cũng đang tốt dần lên, không được kê thuốc ngủ đâu nhé.”
Đối diện là một người học về tâm lý, Phương Thu cũng chẳng buồn che giấu, cậu nói thẳng: “Giờ em chỉ muốn ngủ thôi.”
Hết chương 15.
Cuộc gọi bất thường
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.